Cả nhà tôi đều là “não yêu đương” - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-23 16:36:31
Lượt xem: 400

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từng ghét bỏ hơn 6 năm trời, mà mới yêu đầy 4 năm.

Từ 12 tuổi đến 18 tuổi, chúng là " em ".

Từ 19 tuổi đến 22 tuổi, chúng thành yêu.

Anh là con riêng của chồng thứ hai của cô út mang đến.

Có điều bây giờ cô ly hôn với bố , thế là chúng cũng chẳng còn quan hệ họ hàng gì nữa.

Hồi nhỏ mới quen , hai đứa cực kì ưa .

Cứ hễ gặp mặt là gây gổ.

Nguyên nhân cũng đơn giản, bạo hành nên mới ly hôn.

Bố là một gã tồi chính hiệu.

cô út là hình mẫu điển hình của"ngu vì tình", khuyên thế nào cũng .

Bố với tư cách là trai cũng chẳng còn cách nào, đành để mặc cô .

Lúc đầu chúng đối với Trương Minh Triết cũng lạnh nhạt, dùsao cũng chẳng con cháu nhà , yêu thương nổi.

Cùng lắm là tỏ vẻ ngoài mặt cho xong chuyện.

Chỉ là thực sự quá đáng thương.

Rõ ràng lớn hơn nửa tuổi, nhưng lúc mới gặp thấp hơn cả một cái đầu.Cái cơ thể gầy gò ốm yếu là những vết bầm tím do bố đánh.

Bởi vì gã dượng cũ tồi tệ của nghĩ rằng, nếu gã đ.á.n.h cô út , bố nhất định sẽ tha cho gã.

Trương Minh Triết chỉ gã là , chẳng ai chống lưng, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng ai .

Mẹ thấy tội nghiệp nên đối xử với Trương Minh Triết vô cùng.

Biết Trương Minh Triết thích chơi Lego, liền đem bộ Lego của tặng cho luôn.

Khi phát hiện bộ Lego yêu quý của biến mất, suýt nữa thì lật tung cái nhà lên.

Mẹ thấy phản ứng dữ dội như cũng thấy chột , đó bèn dẫn đến nhà cô út, đòi bộ Lego cho .Còn mời ăn một bữa KFC, bấy giờ mới nguôi giận.

Forgiven

cũng chính vì hành động đó, suýt chút nữa bố đ.á.n.h c.h.ế.t.

Sau khi chuyện, áy náy khôn nguôi, dành bộ tiền tiêu vặt tích góp để mua Lego cho .

Từ đó, Trương Minh Triết đột nhiên chuyển lớp chúng .

Tôi cứ thấy là thấy phiền.

Cứ nghĩ đến bộ Lego của từng chạm là cái bệnh sạch sẽ của tái phát.

Quần áo mặc cũng là quần áo cũ của .

Lòng hiếu thắng của trỗi dậy.

Đồ của , hỏng cũng cho dùng.

Thế là ngày nào cũng kiếm chuyện với , gây khó dễ cho .

Cứ làm vui là thấy sướng.

Kết quả cũng chẳng dạng .

Lập tức thực hiện hành vi trả đũa ngay.

Lúc đó nhà chúng gần trường, buổi trưa sẽ về nhà ăn cơm.

Vừa trường học mới đổi sang giờ giấc mùa hè.

Ăn cơm xong còn ngủ trưa một lát.

Nhà chỉ ba phòng, bố một phòng, trai một phòng, một phòng.

Anh trai lúc đó là học sinh cấp ba , đời nào ngủ chung với .

Anh chỉ thể đến ăn chực phòng , ngủ chực giường .

Tôi cho ngủ.

Tôi bảo bệnh sạch sẽ, chạm đồ của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ca-nha-toi-deu-la-nao-yeu-duong/chuong-2.html.]

Lúc đầu, trải chiếu đất, mà phòng cũng chẳng chăn nệm gì dư thừa.

Anh chỉ thể lên sàn.

Kết quả sàn nhà lạnh, khiến viêm dày hành hạ suốt ngày, cứ chạy nhà vệ sinh liên tục.

Về thấy cùng bạn bè chia ăn một gói thịt hổ cay, bẩn chịu nổi, bấy giờ mới hiểu .

Tôi vốn dĩ chẳng bệnh sạch sẽ gì sất.

Tôi chỉ đơn giản là trông mắt thôi.

Thế nên từ đó về , bắt đầu coi lời cảnh cáo của như gió thoảng bên tai.

Tôi cho lên giường .

Anh cứ lên đấy.

Còn cọ qua cọ nữa chứ.

Tôi cho chạm , cứ chạm, ngày nào cũng sờ loạn xạ.

"Tôi cứ chạm đấy thì ? Có giỏi thì g.i.ế.c ! Không bệnh sạch sẽ hả? Tôi làm cho bẩn y như mới . Cậu còn dám ghét bỏ nữa ?"

Hai năm lớp sáu, lớp bảy, chúng cứ thế đ.á.n.h lộn qua ngày.

Phụ thấy hai đứa là đau cả đầu.

Sau đó họ hỏi ý kiến "ông " thâm hiểm Chu Trạch Viễn xem nên làm thế nào.

Anh trai đúng là cái thứ bụng đen tối, bày cho bố một chiêu: "Nếu hai đứa nó ưa , thì bố cứ bắt ép chúng nó ở cạnh . Hận thù đôi khi còn bền vững hơn tình yêu đấy. Trong tình hình , quan hệ của hai đứa nó ngắn hạn cũng chẳng lên , chi bằng ' đ.á.n.h quen', đăng ký cho cả hai đứa một lớp tán thủ, để chúng nó tự làm bao cát cho ."

Mẹ thấy cũng lý.

Vì đằng nào cũng thích đ.á.n.h , chi bằng tìm thầy giáo dạy dỗ t.ử tế.

Vừa khéo năm đó, nạn bạo lực học đường ở thành phố nổ khá nghiêm trọng.

Có học sinh để thư tuyệt mệnh nhảy lầu.

Mẹ là phóng viên tòa soạn, tình cờ nắm bộ quá trình vụ việc .

Trên đường đưa chúng đến lớp tán thủ, bà dặn dặn : "Hai đứa ở nhà đ.á.n.h thế nào thì đánh, đóng cửa vẫn là em một nhà, ngoài nhất định đoàn kết chống kẻ ngoại lai."

Sau khi học tán thủ, quan hệ của hai chúng lên nhiều.

Bởi vì, mỗi đ.á.n.h đau hơn hẳn.

Đứa nào cũng chịu thiệt như nữa, nên thôi nhịn.

Hai bên tạm đình chiến.

Quan hệ của hai chúng dịu .

Chắc là năm cô út và dượng ly hôn, khi chúng sắp lên lớp 12 .

Họ làm ầm lên đòi ly hôn.

Cô út thể chịu đựng nổi sự bạo lực, quái gở và nghiện rượu của chồng thêm ngày nào nữa.Cô thà tan cửa nát nhà cũng ly hôn cho bằng sạch.

Trương Minh Triết cũng phép qua với nhà nữa.

Anh bao giờ đến nhà ăn cơm ngủ trưa nữa.

Anh dọn ở ký túc xá phòng tám của trường.

Lên cấp ba chúng vẫn học chung một lớp.

Tôi là học sinh giỏi, bàn đầu.

Anh chẳng màng học hành, bàn cuối ngày nào cũng chơi điện thoại, ngủ gật hoặc sách ngoại khóa.

Nói chung là giảng.

vì nền tảng của khá , nên dù thế nào vẫn duy trì mức học lực trung bình khá.

Các thầy cô cũng lười quản .

thì sốt ruột, bà cho rằng vì chuyện của lớn mà làm ảnh hưởng đến đứa trẻ thì sẽ hủy hoại cả đời nó.

Hơn nữa cái thằng nhóc Trương Minh Triết đó, điên cuồng thể hiện mặt suốt năm năm trời.

Loading...