Cả Nhà Pháo Hôi Nghe Tiếng Lòng Ăn Dưa - Chương 82

Cập nhật lúc: 2026-03-28 11:44:18
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Vân kinh ngạc một cái, “Chuyện cũng ?”

Tuân Hạc: “Cũng bí mật gì, đều cả .”

Anh kéo Quý Dư Tích bên trong. Tô Vân theo họ, giọng chẳng mấy hứng thú: “Ly thì ly.”

Quý Dư Tích Tuân Hạc, Tuân Hạc hiệu trấn an , ba xuống xong, bắt đầu đun nước pha , : “Tôi nhớ bố là vợ chồng kết tóc xe tơ mà, cũng lớn thế , họ ly hôn?”

Nghe lời , Quý Dư Tích lập tức hiểu ý đồ của Tuân Hạc. Tuân Hạc cũng đang nghi ngờ ba Tô Vân quan hệ với Trang Giác, đang thăm dò Tô Vân.

Tô Vân thích chủ đề , cả bực bội chịu , “Chuyện , họ ly hôn, cách nào .”

Tuân Hạc tay vẫn ngừng động tác, như đang trò chuyện phiếm, “Họ chỉ là con trai, tò mò ? Cậu lo ngày nào đó đột nhiên thêm đứa em trai em gái thể gọi bằng chú ? Gia nghiệp lớn, khó tránh khỏi tranh chấp.”

Anh rót cho Tô Vân một ly , đặt mặt .

Tô Vân nhận lấy, : “Chẳng quản , ly thì ly thôi. Dù cũng thiếu miếng ăn.”

Mặc cho Tuân Hạc dò hỏi thế nào, cũng chịu nguyên nhân cha ly hôn. Tuân Hạc cũng thể tỏ quá kỳ quặc, dứt khoát đổi sang chủ đề mới.

Quý Dư Tích quan sát Tô Vân , cảm thấy tuy trông vô hại nhưng thực tế lòng phòng nặng, vì thế thuận tay đào một cái hố cho Thương Hạo. Cậu và Thương Hạo thù hận gì, chỉ là chút ưa việc cô dựa việc trùng sinh tương lai mà hại chính em gái . Chờ Thương Hạo dựa theo thủ đoạn trong sách mà công lược Tô Vân, thì sẽ vui lắm đây.

……

Lúc họ đang cưỡi ngựa, Quý và Trang Giác cũng đang dạo phố. Trường cấp ba mà hai học hơn ba mươi năm quy hoạch địa điểm mới, chuyển , còn địa chỉ cũ thì xây thành khu dân cư. phố buôn bán cạnh trường vẫn còn, khu phố ăn vặt nơi quán lẩu Mập Mạp cũng vẫn còn.

Mẹ Quý và Trang Giác tiên dạo quanh phố buôn bán.

Họ các cửa hàng nhỏ thử quần áo, thử đồ trang sức nhỏ, cuối cùng mua một đống đồ, để địa chỉ nhờ giao về nhà. Mẹ Quý : “Hồi chúng học thích nhất là dạo phố ở đây, nhớ lúc đó sinh nhật ai đó, bà tặng một chiếc áo phông ngắn tay màu vàng, mặc trông sáng sủa lắm.”

Trang Giác giật , khổ, “Tôi sắp quên mất .”

Hai họ chuyện đến chỗ rẽ, Quý : “Hình như là vị trí , lúc đó tên cửa hàng vẫn là mấy chữ cái tiếng Anh.”

Trang Giác ngẩng đầu qua, cửa hàng đổi chủ mấy , bây giờ là một tiệm sữa. Ký ức xuyên qua năm tháng, bà còn ấn tượng gì nữa. Trang Giác ngẩn một lát, hỏi Quý: “Bà uống sữa ? Tôi mời.”

Mẹ Quý gật đầu, “Cũng , chúng lát , dạo cũng mệt .”

Hai nắm tay quán, cầm thực đơn gọi hai ly đồ uống.

Trang Giác lúc mới : “Bà giờ trí nhớ thật, chuyện nhỏ như tặng quần áo mà bà còn nhớ, quên .” Bà chút cảm khái, đây từng tặng bà nhiều món quà nhỏ, bà cũng tặng nhiều, đều là những món đồ chơi nhỏ quá giá trị.

Mẹ Quý : “Lúc đó rảnh rỗi quá mà. Ngoài học , chẳng việc gì khác bận tâm.”

Trang Giác suy nghĩ một lát, : “Bà cảm thấy năm đó lừa ?”

Mẹ Quý: “Sao ?”

Trang Giác cầm ống hút khuấy trong ly, : “Bà còn nhớ chuyện Tô Trí Phong đó ở bên Phương Dung ?”

Mẹ Quý gật gật đầu. Trang Giác : “Lúc đó quá ngây thơ, Phương Dung lúc đó chẳng xanh tiểu tam ? Cũng chỉ vì đều ngây thơ nên mới nghĩ họ đến với khi . Đổi là bây giờ, phun nước bọt cũng đủ dìm c.h.ế.t họ .”

Chuyện Trang Giác vẫn luôn canh cánh trong lòng, cho dù ba mươi năm trôi qua bà vẫn thể nguôi ngoai. Bà cũng hổ nhắc đến với khác, ngay cả Lễ Thanh cũng từng thảo luận qua.

Mẹ Quý đột nhiên : “Bà họ kết hôn ?”

Trang Giác gật đầu, “Biết lâu .”

Mẹ Quý: “Vậy chuyện họ ly hôn cách đây lâu thì ?”

Trang Giác ngây , “Ly hôn?”

Mẹ Quý ừ một tiếng, “Ngay đây lâu, giới kinh doanh thành phố D đều , nghĩ quan trọng nên cho bà.”

Trang Giác nhất thời trong lòng là tư vị gì, “Họ tại ly hôn?”

Mẹ Quý lắc đầu, “Cái thì .”

Lại im lặng một lát, Trang Giác đột nhiên : “Mọi cũng lâu lắm gặp , bà thấy tổ chức một buổi họp lớp thì thế nào? Tôi gặp .”

Mẹ Quý rũ mắt xuống, lúc ngẩng đầu lên, mặt nở nụ . “Được chứ, xem bao nhiêu còn ở thành phố D.”

Muốn tránh né một nguy hiểm thể xảy , biện pháp nhất chính là chuyển dời nguy hiểm đó . Bà bây giờ sống hạnh phúc, bất kỳ khả năng nào phá hoại hạnh phúc của , chỉ thể chuyển sự chú ý của Trang Giác bên ngoài.

Mẹ Quý uống hết ly sữa, mới như lơ đãng : “Hồi đại học, Tô Trí Phong từng đến trường bọn , lúc đó và Phương Dung đang cãi .”

Về chuyện của Tô Trí Phong, Quý đây cũng chủ động cho Trang Giác.

Trang Giác lạnh : “Tôi còn tưởng hai họ tình sâu nghĩa nặng lắm chứ, cãi .”

Mẹ Quý: “Nghe , Phương Dung đối tượng mập mờ thì , Tô Trí Phong đến tìm cô thì bắt gặp. Lúc đó suýt nữa thì chia tay, Tô Trí Phong đến tìm mấy đứa bạn cũ bọn chơi, lời trong lời ngoài đều ý chia tay. Sau đó chia, Phương Dung tìm xin , hai làm lành.”

Trang Giác im lặng một lát, “Phương Dung mềm mỏng hơn , cũng khó trách.” Đổi là bà, nếu cãi với Trang Giác, tuyệt đối thể chủ động cúi đầu. Đương nhiên đổi là bà, bà cũng làm chuyện bạn trai đối tượng mập mờ.

Mẹ Quý tiếp tục : “Tô Trí Phong làm chính trị nữa cũng là vì Phương Dung.”

Trang Giác sững sờ, “Ý gì ?”

Mẹ Quý : “Bà ba của Tô Trí Phong là lãnh đạo cấp cao của một đơn vị chính phủ đúng ? Sau điều động công tác chắc là thăng chức. Vốn dĩ sắp xếp xong xuôi tiền đồ cho Tô Trí Phong, Phương Dung nhất quyết chịu, cô cùng Tô Trí Phong nước ngoài.”

Trang Giác nhíu mày, “Ra nước ngoài làm gì?”

Mẹ Quý lắc đầu, “Phương Dung học đại học ở một thành phố lớn phía Nam, bà thử nghĩ xem ba mươi năm sự chênh lệch phát triển giữa hai nơi sẽ lớn đến mức nào. Cô cảm thấy làm chính trị tiền đồ, cô quy hoạch khác cho tương lai của và Tô Trí Phong.”

Trang Giác hừ hừ, “Tôi mà, đây từng Tô Trí Phong đầu óc kinh doanh gì, nghiệp xong , còn kéo cả ba xuống nước.”

Mẹ Quý : “Bà cũng chuyện đó .”

Trang Giác: “Đương nhiên, lúc đó còn lên cả tin tức, hiếm thấy quan chức chính phủ chủ động từ chức.”

Mẹ Quý , “Cũng là vì con trai thôi, còn cách nào khác. Cũng may Tô Trí Phong và Phương Dung làm ăn cũng chút thành tựu, nếu ba cả đời trong lòng đều khúc mắc.”

Trang Giác nhướng mày, “Vậy cũng đáng đời, họ đồng ý cho Tô Trí Phong và Phương Dung kết hôn, kết quả gì cũng nên chịu.”

Nghe oán khí của bà vẫn còn lớn.

Mẹ Quý thấy bà như , ngược thả lỏng. Chỉ sợ bà lòng như nước lặng, coi chuyện cũ đều thành mây khói.

Trang Giác hỏi: “Nếu xảy nhiều chuyện như chia tay, bây giờ ly hôn.”

Mẹ Quý : “Cái thì , họ một đứa con trai, tuổi cũng nhỏ, trông trắng trẻo.”

Trang Giác cúi đầu như đang suy nghĩ gì đó.

Hôm đó ăn lẩu xong, dạo phố xong, lúc Quý và Trang Giác trở về, Quý Dư Tích và Tuân Hạc cũng mới về đến. Mẹ Quý hỏi qua tình hình hôm nay của , còn cưỡi ngựa, mới yên tâm. Chờ ba Quý về, Quý liền đem chuyện triệu tập bạn học cũ cùng tụ tập cho ông . Ba Quý gật gật đầu, “Được thôi, cần giúp tìm địa điểm ?”

Trang Giác : “Bạn học chúng tự tụ tập dám làm phiền ông giúp tìm địa điểm chứ, ngày mai với Lễ Thanh tự đặt. Lễ Thanh, bà thấy ?”

Mẹ Quý gật gật đầu, “Được thôi, liên lạc với lớp trưởng, ông ở ngay thành phố D.”

Quý Dư Tích ở bên cạnh lỏm , trong lòng khẽ động: 【 Nếu ba của Tô Vân chính là bạn trai mối tình đầu của dì Trang Giác, chẳng họ sắp gặp ? 】

Ba Quý lặng lẽ liếc Quý, lập tức hiểu ý định của Quý.

Họ cứ ở nhà đề phòng tới đề phòng lui cũng cách, lỡ như để Trang Giác phát hiện thì cũng tổn thương tình cảm. Vậy nếu chuyển sự chú ý của bà sang nơi khác, ví dụ như bạn trai mối tình đầu, chẳng là phương pháp giải quyết mỹ ? Ba Quý cũng họ Tô ly hôn .

Mẹ Quý nháy mắt với ba Quý, liếc Quý Dư Tích một cái.

Quý Dư Tích hề , còn đang tính toán trong lòng: 【 Mình nhỉ, hóng chuyện như , bỏ lỡ chẳng đáng tiếc . 】

Mẹ Quý bất kỳ phản ứng nào. Đó là buổi họp lớp do bà cố ý sắp xếp, bà cũng để bọn trẻ tham gia. Hơn nữa, chuyện kiểu cũng thể để bọn trẻ , dù cũng đủ vẻ vang.

Tuân Hạc lặng lẽ chạm Quý Dư Tích, hỏi : “Em buổi họp lớp của dì Thanh ?”

Quý Dư Tích gật gật đầu, buồn rầu, “ em chắc sẽ dẫn em .”

Tuân Hạc nhỏ giọng : “Không , hỏi thăm xem lúc đó họ tụ tập ở , chúng tự .”

Quý Dư Tích chớp mắt, “Có ?”

Tuân Hạc gật đầu, “Tuyệt đối , đến lúc đó gọi cả Tô Vân đến.”

Lúc họ tách khỏi Tô Vân, Tô Vân bảo Tuân Hạc rảnh thì tìm chơi, Quý Dư Tích khi tiếp xúc cũng phát hiện Tô Vân thích chơi cùng Tuân Hạc, đương nhiên chủ yếu là công nhận kỹ thuật của Tuân Hạc, cứ quấn lấy Tuân Hạc đòi đua ngựa mãi.

Đến lúc đó hóng chuyện của ba , dẫn cùng, cũng coi như là một biểu hiện của tình bạn nhỉ.

……

Rất nhanh liền đến ngày họp lớp của Quý và bạn bè bà.

Vì là buổi tối, Quý khi hẹn với ba Quý lúc kết thúc thì đến đón họ, đó để tài xế lái xe đưa họ đến địa điểm.

Lớp trưởng đến , ông và Trang Giác nhiều năm gặp, hai tiên khen ngợi lẫn vài câu, đó xuống chờ khác. Lớp trưởng , ông thông báo cho tất cả các bạn học ở thành phố D, là đón gió cho Trang Giác, đều đồng ý tích cực, dù Trang Giác lúc đó là hoa khôi của lớp họ mà.

Trang Giác ông chọc , hổ thẹn : “Hoa khôi gì chứ, Lễ Thanh mới là hoa khôi đấy, ông xem bảo dưỡng kìa, nhiều nhất cũng chỉ như ba mươi mấy tuổi.”

Mẹ Quý cũng thản nhiên, “Bôi lên mặt còn đắt hơn cả ăn, chẳng tác dụng gì, tiền chẳng mất trắng .”

Họ đang chuyện thì đẩy cửa bước , ba đồng thời đầu, đến chính là Tô Trí Phong. Tô Trí Phong vẫn phát tướng, đeo kính, vài phần khí chất năm đó. Ánh mắt đầu tiên của ông đối diện với Trang Giác, hai lâu gì, khiến lớp trưởng và Quý xem thấy cứng đờ vì hổ.

Lớp trưởng lập tức : “Trí Phong, vẫn phong độ như nhỉ.”

Tô Trí Phong hồi phục tinh thần , khổ: “Đừng chế nhạo nữa, già cả .”

Ông mở miệng chuyện, cảm xúc trong mắt tự nhiên che giấu . Trang Giác cũng thu tầm mắt, thấp giọng trò chuyện với Quý.

Lại một lát , cửa nữa mở , liên tiếp ba bước . Người cuối cùng chính là vợ cũ của Tô Trí Phong, Phương Dung mà họ nhắc đến đó.

Phương Dung cũng tự nhiên phóng khoáng như hồi cấp ba, mái tóc dài buông xõa tự nhiên, cởi áo khoác , bên trong là một chiếc váy liền màu trắng. Bà chào hỏi , đến lượt Trang Giác, cũng bình tĩnh chào hỏi bà , hề chút chột nào.

Trang Giác ngoài nhưng trong gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ca-nha-phao-hoi-nghe-tieng-long-an-dua/chuong-82.html.]

Sau đó nhỏ giọng phàn nàn với Quý, “Sao bà đến?”

Mẹ Quý cũng , đầu lớp trưởng, “Chắc là lớp trưởng mời đấy!”

Tô Trí Phong thấy Phương Dung ngay lập tức liền xị mặt . Chờ đến lúc Phương Dung chào hỏi ông, gọi ông là “ chồng cũ”, Tô Trí Phong càng hừ một tiếng từ lỗ mũi.

Phương Dung cũng tức giận, cùng hai bạn nữ cùng xuống với .

Lớp trưởng hòa giải, “Hai tuy ly hôn , nhưng tình bạn học của chúng ly hôn, hôm nay là đón gió cho Trang Giác, mấy chục năm về, ông đừng làm ảnh hưởng đến hứng thú của đại mỹ nhân Trang nhà chứ.”

Tô Trí Phong nâng ly, hướng về phía Trang Giác thăm hỏi. “Xin .”

Trang Giác cũng nâng ly đáp .

Mẹ Quý thì lặng lẽ hỏi lớp trưởng, “Ông mời cả Phương Dung đến thế, ông cố ý gây rối ?”

Lớp trưởng oan uổng, “Tôi chỉ mời một Tô Trí Phong thôi, thật sự Phương Dung sẽ đến.”

Vốn dĩ lúc thông báo họp lớp cũng sẽ kèm theo một câu nhờ chuyển lời cho , Phương Dung chắc là từ bạn học khác, đều là bạn học, lý do gì cho bà đến.

Nói vài câu như , lớp trưởng : “Người đến cũng gần đủ , chúng bắt đầu ăn thôi.”

Phương Dung : “Chờ một chút , còn một nữa.”

Lớp trưởng và mấy đang đưa mắt , thật sự nghĩ ở thành phố D còn ai nữa.

Phương Dung dậy, đến bên cạnh Tô Trí Phong, rót cho ông một chén rượu, “Là bạn trai , còn cảm ơn Trí Phong tác thành.”

Mặt Tô Trí Phong xám xịt .

Mẹ Quý đầy dấu chấm hỏi, tình hình gì thế ?

Tiếp theo, điện thoại của Phương Dung vang lên, bà ngoài điện thoại, để những ở đó ai nấy đều sững sờ. Chẳng bao lâu, Phương Dung cùng một đàn ông tay trong tay bước .

Mẹ Quý chỉ cảm thấy quen mắt.

Vẫn là lớp trưởng đột nhiên kêu lên một tiếng, “Thôi Tường!”

Mọi lúc mới nhớ , là bạn học cấp ba của họ, chỉ là lúc đó trong lớp đặc biệt trầm lặng, nổi bật. Ông học đại học ở thành phố D, từ đó về cũng liên lạc với các bạn học, nhất thời đều nhớ .

Phương Dung ở bên ông ?

Phương Dung , “Xin , đột nhiên công bố tin tức , làm giật . Thôi Tường đây ở nước ngoài, năm nay về nước bàn chuyện hợp tác, chúng gặp trong công việc. Tô Trí Phong, làm rõ một chút, lúc Thôi Tường về nước đang độc đấy nhé.”

Tô Trí Phong hừ một tiếng, cũng chuyện.

Phương Dung liền kéo Thôi Tường đến bên cạnh , đó bắt đầu thể hiện tình cảm của hai .

Những khác ít nhiều đều chút khó nuốt trôi.

Trang Giác lặng lẽ hỏi Quý: “Bà đang làm gì ?”

Đều là tuổi cả , ai mà từng trải qua giai đoạn , mặt khoe tình cảm thật sự chút buồn nôn.

Chờ im lặng đủ , Tô Trí Phong bỗng nhiên : “Trang Giác, hôm nay chủ yếu là đến đón gió cho bà, hy vọng bà ôn kỷ niệm xưa thể chơi vui vẻ.” Ông nâng ly rượu uống cạn một .

Lớp trưởng cũng vội : “ đúng đúng, đừng quên mời rượu đại mỹ nhân Trang của chúng nhé.”

“Đừng làm buồn nôn.” Trang Giác lườm ông một cái, , “Tôi chút năm về , hôm qua cùng Lễ Thanh dạo quanh trường cấp ba cũ, thật sự nhớ . Trước tiên cảm ơn hôm nay chịu đến, đó là ăn ngon chơi vui, nếu , chúng tăng hai.”

Một đám như xem náo nhiệt vỗ tay.

Phương Dung lúc mới : “Trang Giác, bà ở thành phố D bao lâu , hôm nào chúng cùng hẹn ngoài dạo phố ? Trước quan hệ chúng bình thường, thật thích bà, hy vọng chúng thể làm bạn nữa.”

Trang Giác hôm nay làm cho hiểu gì cả, chỉ giả vờ đồng ý.

Phương Dung xong những lời , như thể thành nhiệm vụ, tiếp đó cùng Thôi Tường nhỏ giọng chuyện, thỉnh thoảng khoe ân ái một phen.

Trang Giác nhỏ giọng hỏi Quý: “Bà rốt cuộc đến làm gì?”

Mẹ Quý : “Bà còn ? Bà một là đến canh chừng bà và Tô Trí Phong, sợ hai nối tình xưa. Hai là đến khoe khoang, cho Tô Trí Phong ly hôn thể sống hơn.”

“Bà bệnh ?” Trang Giác quả thực gì.

Mẹ Quý: “ chiêu của bà hữu dụng. Bà xem bà và Tô Trí Phong chẳng câu nào ?”

Trang Giác phục, “Bà đến, và Tô Trí Phong cũng sẽ thêm câu nào.”

Mẹ Quý gì.

Giữa chừng uống nhiều, Trang Giác dậy vệ sinh. Bà từ nhà vệ sinh , gương sửa soạn lớp trang điểm, đột nhiên thấy Tô Trí Phong phía trong gương. Tô Trí Phong giữ cách với bà, trông vẻ tỉnh táo lắm.

Tim Trang Giác đập nhanh hơn, bà mơ hồ dự cảm Tô Trí Phong thể gì đó, sợ ông những lời khiến bà thể chấp nhận . Hai cũng nhiều năm gặp, một lời thật sự thích hợp để .

Tô Trí Phong kéo kéo cổ áo , hỏi bà: “Mấy năm nay bà sống ?”

Trang Giác dừng một chút, bắt đầu rửa tay, “Cũng tàm tạm.”

Tô Trí Phong: “Sao đột nhiên về thành phố D?”

Trang Giác khẽ một tiếng, cũng trả lời nghiêm túc, “Muốn về thì về thôi, còn lý do gì khác nữa.”

Tô Trí Phong tiến về phía bà hai bước, “Nghe Lễ Thanh , bà định ly hôn?”

Lễ Thanh đem chuyện cho Tô Trí Phong?

Trang Giác đưa tay , dòng nước chảy qua kẽ ngón tay. Bà nên lời cảm giác trong lòng là gì, bà cho Tô Trí Phong sống , cũng để Tô Trí Phong hiểu lầm bà sống .

May mà lúc , bước , Tô Trí Phong dừng bước chân, đầu qua.

Người đến chính là Phương Dung.

Tô Trí Phong thấy bà , sắc mặt liền che giấu vẻ khó coi.

Phương Dung bình tĩnh hơn nhiều, bà bình thản một câu: “Là đến đúng lúc.”

Trang Giác nhướng mày, tắt vòi nước, rút tờ giấy ăn lau tay, “Không, đúng lúc. Hai chuyện .” Bà nhường gian cho đôi vợ chồng ly hôn .

……

Quý Dư Tích và Tuân Hạc đang ở sảnh lớn, tuy thấy bên trong phòng riêng xảy chuyện gì, nhưng cũng chút còn hơn . Ví dụ như lúc Tô Trí Phong đến, Tuân Hạc chỉ ảnh ông , xác nhận ông chính là ba của Tô Vân.

Mà lúc Phương Dung bước , Tuân Hạc cũng nhận .

Chỉ là khi Phương Dung ngoài dắt theo một đàn ông khác , khiến họ xem hiểu.

Chẳng lẽ Tô Trí Phong và Phương Dung ly hôn là vì Phương Dung ngoại tình ? nếu là Phương Dung ngoại tình, còn mặt mũi nào mà hào phóng cùng đối tượng ngoại tình xuất hiện mặt Tô Trí Phong như ?

Lúc Phương Dung nắm tay một đàn ông bước , Tuân Hạc và Quý Dư Tích đồng thời thấy may mắn, may mà Tô Vân đến.

Nếu để Tô Vân thấy, sẽ xảy chuyện gì.

Họ tiếp tục đợi ở sảnh lớn, tiếp theo liền thấy Trang Giác và Tô Trí Phong một một khỏi phòng riêng. Không đến một lát, Phương Dung cũng đuổi theo .

Quý Dư Tích chút hiểu, “Phương Dung bản mùa xuân mới , còn để ý Tô Trí Phong kỹ như ?”

Tuân Hạc giải thích: “Bà thể thuộc loại tâm lý , Tô Trí Phong ở bên ai cũng , nhưng tuyệt đối thể cùng Trang Giác, bạn gái cũ nối tình xưa.”

Quý Dư Tích nghĩ nghĩ, hiểu một chút, “Nếu Tô Trí Phong và Trang Giác ở bên , chẳng chứng tỏ ba mươi năm qua của bà và Tô Trí Phong là một trò ?” Năm đó là bà cướp Tô Trí Phong từ tay Trang Giác, kết quả ba mươi năm trôi qua, Tô Trí Phong vẫn thích Trang Giác, ba mươi năm của bà tính là gì, là chướng ngại giữa Tô Trí Phong và Trang Giác ?

Sau đó, Trang Giác một .

Quý Dư Tích lặng lẽ kéo Tuân Hạc đến cửa nhà vệ sinh lén.

Phương Dung và Tô Trí Phong đang cãi . Phương Dung Tô Trí Phong: “Nóng lòng đến thế cơ , nếu xuất hiện, sợ là hai ôm nhỉ?”

Tô Trí Phong thì : “Bản cô là thế nào thì nghĩ khác cũng giống , Trang Giác tuyệt đối tùy tiện như cô .”

Phương Dung tức điên lên, lập tức : “Ông tùy tiện? Lúc nếu ông động tay động chân , còn chắc cưới ông . Ông bây giờ trách tùy tiện, rốt cuộc ai mới là tùy tiện?”

Tô Trí Phong thì cau mày, quanh bốn phía, “Bà to thêm chút nữa , nhất gọi cả Thôi Tường đến đây, để xem bà là loại đàn bà đanh đá thế nào.”

Phương Dung lạnh : “Quản bản ông , chuyện của và Thôi Tường cần ông bận tâm.”

Tô Trí Phong thì : “Tôi chỉ khuyên bà nghĩ cho con trai một chút, bà mà ngại nó ngoài còn mặt mũi gặp , cũng chẳng ngại.”

Phương Dung nữa lạnh, đầu ngoài.

Quý Dư Tích và Tuân Hạc tránh kịp. Quý Dư Tích nhanh trí, xoay ôm lấy Tuân Hạc, Tuân Hạc thì phối hợp nâng một tay lên nắm cằm Quý Dư Tích, giả vờ như hôn .

Phương Dung tới thấy hai , tiên hoảng sợ, tiếp theo thấy rõ họ đang làm gì, hừ : “Lũ đồng tính c.h.ế.t tiệt.”

Quý Dư Tích sững sờ, lập tức đầu: “Bác gái, bọn cháu trêu chọc gì bác !”

Phương Dung cũng đầu .

Quý Dư Tích thở phì phò, Tuân Hạc kéo về chỗ .

“Tô Vân tính tình như , thế .” Quý Dư Tích tức giận bất bình.

Tuân Hạc: “Xin bớt giận, bà mới ly hôn, khó tránh khỏi bực bội, chúng nhường bà chút .”

Quý Dư Tích vẫn tức giận: “Đồng tính thì làm , chẳng động đến chuyện của bà , bà dựa cái gì mà mắng ?”

Ánh mắt Tuân Hạc lóe lên, gắp cho Quý Dư Tích một đũa thức ăn, hỏi: “Vậy em ?”

Quý Dư Tích: “?”

Tuân Hạc: “Em nếu , bà mắng cũng mắng em, em tức giận như .”

Quý Dư Tích nghẹn lời một lát, mở miệng liền giận lây cả Tuân Hạc, “Em tức giận khác ? Anh tức giận, mắng đến đấy.”

Tuân Hạc giơ tay đầu hàng, thăm dò hôm nay quá thất bại.

Loading...