Cả Nhà Pháo Hôi Nghe Tiếng Lòng Ăn Dưa - Chương 8: Sẽ không ly hôn
Cập nhật lúc: 2026-03-27 11:28:45
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc đang chuyện, Chu Doanh Đình bước cửa. Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác dài màu trắng, bốt đế bằng, tóc búi gọn gàng. Gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, thanh nhã, đôi lông mày lá liễu càng tôn lên vẻ dịu dàng của cô, đúng là như tên gọi.
Mẹ Quý mời cô xuống, bảo Quý Dư Thận gọi ba Quý gặp khách.
Quý Dư Tích thầm thở dài trong lòng:
【 Đáng tiếc khi chị Doanh Đình qua đời, vợ chồng Viện trưởng Chu sốc nặng cũng nhanh chóng , để Phương Vinh Bác thừa kế tài sản nhà họ Chu, sống ung dung tự tại. 】
Ngay cả vợ chồng Viện trưởng Chu cũng…
Mẹ Quý thật sự đành lòng, chuyện thì cố gắng cứu vãn một chút.
Chu Doanh Đình chào hỏi Quý Dư Tích, Quý Dư Tích nửa đùa nửa thật hỏi cô: “Chị Doanh Đình bao giờ xem bói ạ?”
Mẹ Quý đang bảo hầu dâng , tay khựng , lén quan sát Chu Doanh Đình.
Bà mơ hồ đoán Quý Dư Tích định làm gì, nhưng chủ đề mở đầu thật sự . Chu Doanh Đình là sinh viên ưu tú của trường y, đối với những chuyện huyền học chắc hẳn giữ thái độ kính trọng nhưng tin tưởng, cô càng tin mắt và sự thật khoa học.
Quả nhiên, Chu Doanh Đình đưa tay vén tóc, : “Chưa bao giờ, thật chị tin mấy chuyện lắm.”
Quý Dư Tích nhẹ nhàng : “Vậy thì tiếc quá, em còn định xem cho chị Doanh Đình một quẻ đấy.”
Mẹ Quý trách : “Con bậy bạ gì đấy, con còn xem bói nữa. Nếu con xem thì xem cho .”
Quý Dư Tích liền : “Con xem mà, cả đời khỏe mạnh lo nghĩ, sống lâu trăm tuổi.”
【 Dù nữa, nhất định đổi kết cục của cả nhà. 】
Quý Dư Tích thầm hạ quyết tâm.
Mẹ Quý sững sờ, đó chút cảm động, vui mừng vỗ nhẹ : “Con đúng là đứa trẻ ngoan.”
Bà nhớ Quý Dư Tích từng lặng lẽ tiên đoán kết cục của bà, bà bại danh liệt, tuổi già nơi nương tựa. Tuy chút đáng sợ, nhưng con trai út sẽ đổi vận mệnh cho bà, đây chính là tấm áo giáp hồi sinh mà con trai tặng cho bà.
bà vẫn nhớ trọng điểm bây giờ là Chu Doanh Đình. Mẹ Quý nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, tiếp lời Quý Dư Tích lúc , hỏi: “Vậy con định xem về phương diện nào?”
Chu Doanh Đình tuy tin, nhưng cũng vui vẻ hùa theo, : “ đó, em thử xem nào.”
Quý Dư Tích suy nghĩ một lát hỏi: “Chị Doanh Đình nửa năm qua, thỉnh thoảng cảm thấy cơ thể khỏe ạ?”
Nghe Tích Bảo hỏi như , Quý lập tức hiểu út đang dò hỏi chuyện Chu Doanh Đình trúng độc.
Bà tò mò Chu Doanh Đình, chờ cô trả lời.
Chu Doanh Đình ngạc nhiên: “Sao em ? Nửa năm nay chị đúng là hai cảm thấy tim khỏe, may mà ba chị đều ở bên cạnh, kiểm tra vấn đề gì lớn. Nghe ba chị , thật lúc chị mới sinh tim chút vấn đề nhỏ , may mà vẫn bình an lớn lên.”
【 Khó trách Viện trưởng Chu phát hiện điều bất thường, hóa tiền đề , cứ tưởng bệnh tim của chị Doanh Đình là tự phát. 】
Quý Dư Tích trầm ngâm một lát, : “Cơn bệnh của chị Doanh Đình thật đáng mắc , là do gặp kẻ tiểu nhân. Chú ý quan sát bên cạnh nhiều hơn, bắt kẻ đó là thôi.”
Chu Doanh Đình , đầu Quý, trêu chọc: “Dì , Tiểu Tích cứ như thật , dì đưa em học nâng cao ?”
Giọng điệu và thần thái cho thấy cô để lời của Quý Dư Tích lòng.
Mẹ Quý mà sốt ruột, thầm nghĩ nên gợi ý thêm một câu nữa .
lúc , ba Quý , thuận miệng : “Doanh Đình đến , hai hôm bọn chú đến bệnh viện gặp ba cháu và cả Phương Vinh Bác nữa.”
Chu Doanh Đình vội dậy, chào hỏi ông: “Chú Quý, lâu gặp, mấy cháu đến chú đều nhà.”
Nói xong, cô gật đầu chào hỏi Quý Dư Thận đang cạnh ba Quý.
Ba Quý đáp: “Trước đây bận, giờ Dư Thận , công ty giao cho nó chú yên tâm. Ngược là cháu đấy, bình thường để ý nhiều hơn, Phương Vinh Bác trông thì đấy, trai, nhưng xung quanh nữ bác sĩ, nữ y tá, chừng ngày nào đó nhất thời hồ đồ làm chuyện gì sai trái.”
Ba Quý Quý Dư Tích Phương Vinh Bác bồ nhí nên mới nhắc nhở Chu Doanh Đình như . Quý Dư Tích , cứ tưởng ba Quý mắt tinh tự . Cậu thầm khen trong lòng:
【 Vẫn là ba lợi hại, chỉ gặp một đoán tám chín phần mười, đối tượng ngoại tình của Phương Vinh Bác đúng là y tá và nữ bác sĩ thật. 】
Người nhà họ Quý : Hả? Còn chỉ một ?
Chu Doanh Đình hiểu màn trao đổi ánh mắt của nhà họ Quý, chỉ giải thích chồng: “Tiểu Phương như ạ. Vả ở bệnh viện còn cô gái nào hơn cháu ? Nếu cháu nhường Tiểu Phương ngay lập tức.”
Cô tinh nghịch nháy mắt, tỏ tự tin cuộc hôn nhân của .
Ba Quý thôi. Đứa trẻ trông thì lanh lợi, cũng là kiểu não yêu đương thế .
Mẹ Quý nhẹ nhàng kéo tay áo ông, trêu ghẹo : “Được , Doanh Đình nhà chúng là cô gái ưu tú xinh nhất bệnh viện, ai sánh bằng.”
Chu Doanh Đình mặt ửng đỏ, sáp gần Quý, : “Dì chắc thấy ai hổ tự khen như cháu nhỉ, nên mới trêu cháu như .”
“Dì thật lòng đấy.” Mẹ Quý nhẹ nhàng gõ lên đầu cô.
【 Chị Doanh Đình đúng là ưu tú, nhưng Phương Vinh Bác thì kén chọn , chỉ cần là phụ nữ là , còn thích dẫn về nhà nữa. Nói chứ chị Doanh Đình bây giờ ở nhà, Phương Vinh Bác làm , nếu làm thì khả năng đang làm loạn ở nhà đấy. 】
Trong lòng Quý khẽ động, vội vàng hỏi Chu Doanh Đình: “Tiểu Phương hôm nay làm ? Sao đến cùng cháu?”
Chu Doanh Đình khoác tay bà, : “Anh làm ạ, bọn con gái chúng cháu mua sắm mà dẫn theo con trai thì bất tiện lắm.”
Cái cớ mua sắm là do Quý mấy hôm thuận miệng , qua lời chuyển đạt của Viện trưởng Chu, hôm nay Chu Doanh Đình thực chất là mang theo nhiệm vụ đến thăm hỏi.
Lúc Quý nhắc đến Phương Vinh Bác, vẻ mặt cô chút ngượng ngùng, dừng một chút giải thích: “Chủ yếu là Tiểu Phương hôm nay hẹn với bạn bè, nếu cháu chắc chắn sẽ kéo làm chân khuân vác .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ca-nha-phao-hoi-nghe-tieng-long-an-dua/chuong-8-se-khong-ly-hon.html.]
Mẹ Quý vỗ vỗ tay cô, để lộ dấu vết mà quan sát sắc mặt con út. Thấy con út bĩu môi, bà liền việc Phương Vinh Bác hẹn bạn bè e rằng là giả, hẹn hò với bồ nhí mới là thật.
Nghĩ đến đây, bà còn tâm trạng mua sắm với Chu Doanh Đình nữa. Cân nhắc vài giây, bà : “Nhắc mới nhớ, Doanh Đình các cháu chuyển nhà mới dì còn đến xem nữa, tiện để đến tham quan một chút ?”
Nếu đến nhà đột xuất thể bắt quả tang vụ tư tình của Phương Vinh Bác và bồ nhí, thì chuyện sẽ dễ giải quyết hơn.
Quý Dư Tích giật ngẩng đầu .
【 Mẹ đúng là thần! 】
Ba Quý hiểu ý Quý, tiếp ngay: “ đúng đúng, Doanh Đình, cả nhà chú đều đến xem nhà mới của cháu, nếu chúng xuất phát bây giờ luôn , xem xong vẫn kịp ăn tối.”
Hóng chuyện tranh thủ lúc sớm, đợi lát nữa bên xong việc thì chẳng công cốc .
Quý Dư Thận cũng : “ là như đó Doanh Đình, chọn ngày bằng gặp ngày, em xem hôm nay tiện ?”
Chu Doanh Đình ngạc nhiên cả nhà họ Quý, chút kỳ lạ họ đột nhiên hứng thú với nhà mới của . việc tham quan nhà cửa là chuyện nhỏ, cũng gì đáng từ chối, huống chi nhà họ Quý đối với gia đình cô còn hơn cả , tự nhiên gì là thể.
Chu Doanh Đình tươi gật đầu: “Được ạ, đương nhiên là tiện , chỉ là nhà cháu thể bừa bộn một chút, cháu bận làm nên bình thường dọn dẹp lắm.”
……
Cùng lúc đó, Phương Vinh Bác và một phụ nữ bước cửa nhà. Cửa đóng , liền ôm chầm lấy phụ nữ, ấn cô cửa mà hôn. Người phụ nữ thì ném chiếc túi trong tay xuống, một tay đặt lên vai , tay luồn tóc .
Vài giây , cả hai thở hổn hển, phụ nữ nhẹ hỏi: “Vợ ?”
Phương Vinh Bác lưu luyến l.i.ế.m môi cô , mới trả lời: “Đi mua sắm với Quý phu nhân .”
Nói , bắt đầu cởi cúc áo cô .
Người phụ nữ né tránh một chút, hờn dỗi : “Đừng vội thế chứ, ít nhất cũng phòng . Lỡ cô về, quần áo vứt đầy đất định giải thích thế nào.”
Động tác tay Phương Vinh Bác dừng , vùi đầu hôn thêm một lúc, mới lơ đãng : “Sợ gì chứ, cô về nhanh thế . Khó khăn lắm mới cơ hội nịnh bợ nhà họ Quý, cô đời nào bỏ qua.”
dù cũng chút kiêng dè, vòng tay ôm ngang phụ nữ bế lên về phía phòng ngủ.
Người phụ nữ khẽ kêu lên một tiếng, đ.ấ.m nhẹ vai , ôm lấy cổ .
Vào đến phòng ngủ, hai ngược vội vàng nữa, cọ tới cọ lui chuyện phiếm.
Người phụ nữ vuốt ve mặt Phương Vinh Bác, thở dài : “Gương mặt của đúng là trai ngời ngời, con nhãi Chu Doanh Đình đúng là phúc.”
Phương Vinh Bác: “Em cũng kém.”
Người phụ nữ liếc , : “Sao mà giống , mối quan hệ của chúng dù cũng bền lâu, chừng ngày nào đó em chán, hoặc chán, là kết thúc bất cứ lúc nào, em tin nỡ ly hôn với cô .”
Phương Vinh Bác hàm hồ: “Anh sẽ ly hôn với cô , cũng như em sẽ ly hôn .”
Người phụ nữ hừ : “ thế thật, ngoài xã hội thể diện đều là do khác mang cho .”
Phương Vinh Bác: “Cho nên em cần ghen tuông làm gì, vui ngày nào ngày đó.”
Không ngờ phụ nữ , cơn ghen càng lớn hơn, : “Anh tưởng ghen với Chu Doanh Đình . Còn tại ở khoa cứ tán tỉnh , tưởng chắc. Tôi con bé mù Chu Doanh Đình , cái gì cũng thấy.”
Phương Vinh Bác thích những lời , cúi xuống chặn miệng cô .
Người phụ nữ hồi lâu mới tức giận : “Tôi sợ lộ tẩy! Dù cũng là mí mắt của viện trưởng và Chu Doanh Đình, dám to gan như .”
Phương Vinh Bác : “Người gan lớn mới hưởng thụ cuộc sống , còn sợ em sợ cái gì.”
Anh xé mở một cái bao cao su, đang định đeo thì đột nhiên thấy tiếng động bên ngoài.
“Chú dì ơi, cần giày ạ, trong nhà bừa bộn, cứ tự nhiên .”
Là giọng của Chu Doanh Đình, hình như còn dẫn theo khác về.
Người phụ nữ căng thẳng nắm lấy cánh tay Phương Vinh Bác, mặt gần như biến sắc, giọng cũng run run: “Sao cô về ?”
Phương Vinh Bác khựng , nhanh chóng kéo quần áo mặc , quên trấn an: “Đừng hoảng, ngoài , em mặc quần áo xong thì trốn tạm .” Anh chỉ tủ quần áo.
Người phụ nữ sợ đến mức tay run lên, một chiếc áo mặc mãi xong.
Phương Vinh Bác cài xong chiếc cúc cuối cùng, cúi xuống hôn lên môi cô một cái, : “Đừng sợ, đây.”
Anh ngay đó khỏi phòng ngủ, cố ý cao giọng gọi: “Doanh Đình về ?”
Tiếp theo, thấy cả nhà họ Quý đang ở trong phòng khách, càng thêm kinh ngạc: “Tổng giám đốc Quý, Quý phu nhân, các vị đến ạ. Doanh Đình thế mà báo cho một tiếng, để thất lễ thế , thật là xin .”
Chu Doanh Đình pha xong một ấm , đang bưng , thấy cũng chút bất ngờ: “Em còn tưởng ở nhà chứ, hẹn với bạn bè ?”
Phương Vinh Bác thuận miệng : “Bạn đột xuất việc, hẹn hôm khác . Ngược là em, mua sắm , về nhà cùng Tổng giám đốc Quý và ?”
Anh nhà họ Quý, vẻ mặt bình thường.
Mẹ Quý : “Chúng mời mà đến, Tiểu Phương cháu đừng trách nhé. Thật lúc nãy cửa dì phát hiện cháu ở nhà , con bé Doanh Đình sơ ý quá, thế mà để ý.”
Bà chỉ về phía tủ giày, : “Chỗ đó để giày của cháu mà.”
Quý Dư Tích liếc mắt qua, bỗng nhiên hiểu :
【 Mắt tinh thật đấy, liếc một cái thấy túi của bồ nhí . 】
Trên tủ giày, đặt ngay ngắn một chiếc túi xách nhỏ, chính là chiếc túi mà phụ nữ lúc nãy nhà đeo.