Cuộc sống cứ thế trôi qua trong tiếng ngốc nghếch của Cá Con. Tôi dần nhận , mỗi ngày tan ca về nhà, việc đầu tiên trong đầu còn là “ăn gì, ngủ mấy tiếng”, mà là “ hôm nay bày trò gì”.
đúng là “ở hiền chắc gặp lành”.
Một buổi chiều cuối tuần, dắt Cá Con công viên gần nhà. Cậu cứ chạy lon ton phía , cũng tò mò.
Thấy đài phun nước, liền lao tới, giơ tay hứng từng giọt, mắt sáng rực như trẻ con đầu thấy pháo hoa. Tôi từ xa thôi cũng thấy buồn .
Thế nhưng, đúng lúc , một đứa bé nghịch ngợm vung xô nước hắt tung tóe. Cậu dính trọn, ướt nhẹp từ đầu tới chân.
Khoảnh khắc đó, thoáng thấy da lóe lên ánh vảy mỏng, như thể mặt nước gợn sóng. Tim giật thót.
Nguy !
Một bà dì ngang, nheo mắt :
- Ủa, con trai, da con bệnh gì thế ?
Cá Con tái mặt, lùi về phía , lắp bắp trả lời .
Không kịp nghĩ nhiều, bước tới, vòng tay ôm chặt lấy , che ánh mắt ngoài. Tôi gượng:
- Dì ơi, em cháu dị ứng thôi, . Cảm ơn dì lo.
Nói xong kéo Cá Con rời khỏi đó, một mạch về nhà.
Vừa đóng cửa , run rẩy:
- Vừa nãy… thấy đúng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ca-con-cua-anh/chuong-4.html.]
Tôi , nước còn chảy thành giọt từ tóc xuống vai. Đôi mắt hoảng loạn, giống hệt lúc một con cá nhấc khỏi mặt nước.
Tôi thở dài, lấy khăn phủ lên đầu , nhẹ nhàng lau:
- Ừ, thấy .
Cậu khựng , im lặng vài giây. Rồi như thể lấy hết can đảm, mím môi:
- Tôi… thật . Tôi vốn chỉ là một con cá nhỏ. Nếu thấy ghê tởm thì… sẽ rời .
Nói đến đây, giọng nghẹn .
Trái tim nhói lên. Tôi kìm , đưa tay nhấn vai , ép ngẩng đầu lên:
- Ngốc quá. Anh nuôi cá bao lâu nay, ghét bỏ ? Dù là cá là , thì vẫn là Cá Con của .
Cậu sững sờ, đôi mắt tròn xoe long lanh. Một lát , môi cong lên, nụ run rẩy như trút gánh nặng ngàn cân:
- Anh… đuổi thật ?
Tôi khẽ cốc trán :
- Đuổi ai quậy phá nhà hả?
Cậu bật khúc khích, vòng tay ôm chầm lấy . Cơ thể mát lạnh, nhưng cái ôm khiến lòng nóng ran.
Khoảnh khắc , rõ: còn coi là “em họ xa” “con cá nhỏ” nữa.
Mà là giữ bên cạnh.
Hướng dương