Cá con của anh - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-09-05 14:45:03
Lượt xem: 10

Tôi vốn nghĩ cuộc đời độc của sẽ chỉ xoay quanh công việc, cơm hộp và cái giường. Cho đến một ngày, nổi hứng dạo trong tiệm cá cảnh ở đầu phố.

Lý do ư? Chẳng gì cao siêu cả. Chỉ là thấy... căn nhà của im lặng quá. Về đến nơi chỉ tiếng tủ lạnh ù ù, thi thoảng tiếng xe ngoài đường vọng . Tôi chợt nghĩ: “Hay nuôi con gì đó, ít nhất còn tiếng động.”

Thế là mua một cái bể nhỏ, kèm theo một con cá vàng.

Nói thật, chọn nó chỉ vì trong cả dãy bể, nó bơi lượn vòng vòng mặt mãi, đôi mắt tròn xoe như thể nó gọi: “Mua tui !”

Cửa hàng trưởng còn đùa rằng:

- Con cá ngoan lắm, chắc hợp với đấy.

Tôi gật gù, ôm cái bọc nilon đựng nó về nhà.

Buổi tối hôm đó, trong căn phòng nhỏ, thêm một bể nước trong veo. Con cá vàng tung tăng bơi qua , cái đuôi xòe như chiếc quạt. Tôi chống cằm , chợt thấy buồn : “ là cô đơn quá , đến mức chuyện với cá.”

Tôi gõ nhẹ thành bể:

- Ê, nhóc, từ nay tên là... Cá Con nhé.

Con cá đầu, bơi một vòng tròn. Không hiểu , thấy nó như đang gật đầu đồng ý.

Những ngày đó, thêm thói quen mới: về nhà là chào Cá Con tiên. Tôi kể chuyện công ty, chuyện tắc đường, thậm chí chuyện sếp mắng. Nó chỉ im lặng bơi vòng vòng, nhưng cảm giác như nó đang .

Cho đến một hôm.

Đêm khuya, đang lăn qua lăn giường thì “kịch” một tiếng – như gì rơi trong phòng khách. Tôi bật dậy, tim đập thình thịch: “Trộm ?!”

Nhẹ chân bước , thấy... một con trai phịch sàn. Tóc ướt nhẹp, quần áo thì rộng thùng thình, dính nước loang lổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/ca-con-cua-anh/chuong-1.html.]

Tôi há hốc mồm:

- Này! Cậu là ai?!

Cậu trợn mắt , giống hệt ánh mắt Cá Con thường , lắp bắp:

– Tôi... là em họ xa, tối nay đến chơi...

???

Em họ xa nào mà chui từ... bể cá trời?!

Tôi gãi đầu, bán tín bán nghi. nhóc run rẩy, quần áo nhỏ nước tong tong xuống sàn, đành thở dài:

- Thôi, . Cậu yên đó, lấy khăn.

Trong lúc lau tóc cho , cứ cảm giác gì đó sai sai. Cái kiểu ánh mắt to tròn, lúc thì lấp lánh, lúc chớp chớp ngượng ngùng... quen thế.

Hướng dương

Tôi liếc sang bể cá.

Trống trơn.

Lạnh sống lưng.

“Không thể nào...” nuốt nước bọt. khi , cái ướt nhẹp hì hì, để lộ hai cái răng nanh nhỏ:

- Anh nuôi nhé?

Tôi: ?

 

Loading...