Bướm Bạch Tạng - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-23 14:59:30
Lượt xem: 488

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi yên lòng.

Từ căn phòng phẫu thuật thô sơ dựng trong phòng thí nghiệm, một mặc áo blouse trắng bước , gật đầu với lão K.

"Tình hình khá định, nhưng nếu còn bước thí nghiệm nào xong thì khuyên các nên làm nhanh lên."

Tôi ngớ : "Sao mà nhanh ? Nhanh nhất cũng đợi đến mùa xuân——"

Người mặc áo trắng lắc đầu: "Chúng tiêm t.h.u.ố.c thúc đẩy phân hóa cho nó ."

"Thuốc thúc đẩy phân hóa..."

Ngụ ý là thúc đẩy giai đoạn sinh trưởng của con bướm diễn nhanh hơn, để mau chóng ghi chép dữ liệu về thời kỳ sinh sản của nó.

Tôi lúc trông chắc chắn ngu ngơ, chỉ thể trân trối ống tiêm cạn sạch tay , lầm bầm: " mới mất cánh mà…"

"Thế thì càng tranh thủ."

Lão K vỗ vai : "Đừng tâm lý sợ khó."

Tôi nuốt ngược những lời c.h.ử.i thề sắp thốt , chộp lấy lão K khi lão định rời : "Nếu…nếu khi tiêm xong, nó... nó sống nổi thì ..."

Lão K chứng kiến quá nhiều sự sinh t.ử của các vật thí nghiệm, tốp đến tốp , lão cứ tưởng đang hỏi nếu dữ liệu ghi chép thì làm .

Lão xoa đầu như để an ủi: "Thì nuôi con khác."

Tôi cầm ống tiêm bước phòng phẫu thuật, đưa con bướm còn tỉnh về phòng của nó.

Ghi chép xong dữ liệu thời kỳ sinh sản, cuộc thí nghiệm lên con bướm sẽ kết thúc.

Tôi cũng sẽ công bố dữ liệu về mã 29789.

Tác dụng của con bướm đến đây là hết.

... Rồi nữa?

Lại quản lý một vật thí nghiệm khác, tiến hành cuộc thí nghiệm tiếp theo, ghi chép bộ dữ liệu tiếp theo.

Sống một cuộc đời giống như bao nghiên cứu viên khác.

Đó mới là điều đúng đắn, điều nên làm.

đó là điều .

Tôi gì đó .

Con bướm chắn mặt con trăn để bảo vệ , là vật thí nghiệm của .

Mà là một "" nhân tính, tình cảm.

Ít nhất trong lòng là như .

Khi nghĩ thông suốt, lòng càng trở nên khó chịu hơn.

Tại chẳng đổi gì?

Tại chẳng thể làm gì?

Lão K và Ilusy đều đến.

Tôi đưa yêu cầu cuối cùng: "... Có thể phát bản che mờ (censored) ?"

Lão K ngập ngừng định gì đó thôi. Lão cứ tưởng vì hiến cho khoa học nên mới lóc t.h.ả.m thiết đến mức .

"Đây thuộc về quyền riêng tư của nhân viên , chúng chỉ lưu trữ tư liệu bằng văn bản và ghi chép sự biến động nồng độ hormone thôi." Lão an ủi .

Tôi: "..."

Bước phòng và khóa cửa , con bướm một thời gian gặp đang sàn mỉm với .

Forgiven

Đôi cánh của nó c.ắ.n đứt tận gốc, ngoại trừ cặp xúc tu và mái tóc trắng như tuyết , trông nó chẳng khác gì một con thực thụ.

Tôi thật sự tát cho nó một cái.

Cái đồ chỉ nhe răng ngốc nghếch!

đồng thời, cũng tự tát chính một cái.

là đồ phế vật!

Nó thúc giục : "Mau tới đây, mau tới đây nào."

Tôi thở dài: "Câụ chuyện nghĩa là gì ? Có tình trạng cơ thể thế nào ?..." Cậu bọn họ làm gì với ?

Ánh mắt con bướm vẫn dịu dàng như cũ, giống như một vị hiền triết thấu hiểu hồng trần.

chỉ mới , thực chất nó là một tên ngốc chính hiệu.

"......"

Trước khi bắt đầu, nó còn nghiêng đầu hỏi : "Không đeo cái ?"

"Cái gì cơ...??"

Ánh mắt nó vô tội chân thành: "Tín vật định tình !"

Tôi vội vàng bịt miệng nó .

Một tiếng , bắt đầu cảm thấy gì đó .

"Đã bằng thời gian của ... vẫn xong ??"

Con bướm vui vẻ lắc đầu.

Hai tiếng , rốt cuộc nhịn nữa mà ngăn nó .

"Còn bao lâu nữa?"

Nó nghiêng đầu: "Sắp ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/buom-bach-tang/chuong-6.html.]

Tôi hỏi : "Sắp là bao lâu?"

Con bướm chân thành và vô tội đáp: "... Mới một nửa tiến độ thôi."

Ha ha.

Tôi nuốt nước bọt, hai tay áp mặt nó, nhẹ nhàng dỗ dành: "Lần chúng chơi trò bịt mắt , đổi bịt mắt nhé, ?"

Con bướm toe toét : "Không chịu ."

Tôi: "..."

Chẳng qua bao lâu, lết cái thắt lưng đau nhừ bò khỏi cửa, liền thấy bên cạnh đặt sẵn một chiếc cáng thương.

Tôi: "... Cảm ơn, đúng là chu đáo thật đấy."

Lão K lộ vẻ đành lòng: "Chuyện chúng cũng mới thấy đầu, cháu vất vả , cấp sẽ phê duyệt tiền thưởng cho cháu."

Tôi bắt đầu vùi đầu hu hu nức nở đầy nhập tâm.

Lão K thở dài: "Cho cháu nghỉ phép thêm ba tháng nữa, tuyệt đối đừng nghĩ quẩn nhé."

Tôi vẫn tiếp tục vùi đầu t.h.ả.m thiết.

Lão K hết cách, đành sang Ilusy.

Ilusy chậm rãi chỗ khác, né tránh ánh mắt của lão K.

Một lúc lâu , mới sụt sùi ngẩng đầu lên, để lộ đôi mắt đỏ hoe sưng húp, hỏi: "Con bướm đó... thể thử cứu thêm một chút nữa ?"

"Không thể để nó sống tiếp ? Nó thông minh, xinh , lương thiện còn khỏe mạnh, tinh tế dịu dàng chịu thương chịu khó, còn coi cái căn cứ thí nghiệm lạnh lùng vô tình, bóc lột sức lao động của như trâu ngựa là nhà... Không thể để nó sống ?"

Lão K và Ilusy đồng thời thu tay , bốn mắt đầy kinh ngạc.

Con bướm đưa , là chuyển tới trụ sở chính, nơi đó đội ngũ y tế hơn.

hai tháng trôi qua, bặt vô âm tín.

Tôi đến hỏi tội lão K, lão cũng vẻ mặt khó xử, bảo phụ trách việc , cũng chẳng quyền can thiệp .

Thi thoảng tự hỏi, liệu đưa nó đến trụ sở chính là một quyết định sai lầm ?

Nếu giữ nó , ít nhất... trong quãng thời gian cuối cùng , còn thể ở bên cạnh nó...

Tâm trạng sa sút khiến cả rã rời, cũng may là kỳ nghỉ ba tháng. Ilusy thỉnh thoảng mới ghé về phòng, quầng thâm mắt của càng ngày càng đậm, suốt ngày ườn giường ăn mì gói, chẳng là đang ngưỡng mộ ghen tị nữa, tóm là chẳng thèm với câu nào.

Cuối cùng cũng đến một ngày, bỗng dưng chủ động khều một cái: "Này."

Tôi cất điện thoại: "Gì?"

"Ngày mai hoặc ngày sẽ dời , chuyển hẳn sang ở cạnh vật thí nghiệm luôn. Chừng nào đồng nghiệp mới tới, nhớ mà giao tiếp cho t.ử tế , đừng suốt ngày đầu bù tóc rối, đây ăn mì chơi điện thoại nữa."

Hiếm khi Ilusy mới mấy câu hồn như thế.

Tôi xoay , lưng về phía tiếp tục lướt điện thoại.

Ilusy: "..."

Cửa mở đóng , đóng mở .

Tiếng bước chân lộp bộp hướng về phía .

Tôi mất kiên nhẫn gắt lên: "Ilusy, thôi --"

Tiếng quát bỗng nhiên im bặt.

Người mặt một mái tóc trắng dài mượt mà, chân dài tay thon, bộ đồng phục công tác qua là hàng may đo riêng.

Cặp xúc tu trong suốt cứ đung đưa qua , khẽ chạm trán .

Tôi ngẩn như phỗng.

Con bướm mỉm đưa một bàn tay về phía : "Tân binh của Bộ Ngoại giao, đầu gặp mặt, xin chiếu cố nhiều hơn."

Tôi đơ mất một lúc lâu.

"Cậu... vẫn còn sống ?"

Câu hỏi thật sự lọt tai cho lắm.

Con bướm dịu dàng: "Chẳng em c.h.ế.t ? Xem chẳng tin chút nào cả... Cấp bảo năng lực tiến hóa của em ích nên thu nhận em, chúng là đồng nghiệp nhé."

Đầu óc chật vật vận hành: "Bộ Ngoại giao?"

Nó gật đầu, cặp xúc tu đầu đung đưa theo: "Chủ yếu phụ trách dùng sóng não để giao tiếp với những vật thí nghiệm lời."

Tôi: "..."

Mấy ông sếp xem qua thành tích huy hoàng hồi của ?

Trò chuyện vài câu, con bướm liền sát rạt , lập tức khôi phục bản tính dính , hai tay ôm chầm lấy , đầu ngừng dụi dụi.

"Vậy... còn tên của thì ?"

Con bướm ngơ ngác đáp: "Anh đặt sẵn cho em mà."

Trong lòng bỗng dấy lên một dự cảm chẳng lành.

"Tên là Bảo Bảo đó."

Nó toe toét : "Đã đăng ký xong xuôi hết nha!"

Tôi bật dậy như lò xo.

Con bướm ngơ ngác: "Ơ? Đi đấy..."

Tôi túm lấy mặt nó, nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ: "Đi! Đổi! Tên!!"

Con bướm: "Á! Đừng mà!!"

Loading...