Thông thường, chúng sẽ nộp thông tin về mặt của thực thể phụ trách, thành một bài luận văn công bố, như thực thể đó sẽ ghi danh tên .
"Cậu chỉ cần đưa cho dữ liệu về chế độ ăn uống, sinh hoạt và khả năng chiến đấu của nó thôi."
Cái mà gọi là một nửa ư?
Ilusy liếc , cam lòng : "Đã để cho hạng mục quan trọng nhất đấy, chính là để công bố về khả năng sinh sản của nó."
Tôi: "...Hay là chúng đổi ?"
Dưới tên thể chẳng gì, nhưng thể chỉ ghi mỗi năng lực phương diện đó của thực thể !
Mặc dù phương thức và cường độ sinh sản của mỗi thực thể là một khía cạnh cấp coi trọng.
Con bướm trắng dường như hiểu đại khái, xúc tu chạm trán , nó cúi dùng khuôn mặt lành lạnh áp sát má đang nóng bừng, dáng vẻ vô cùng dính .
Cuối cùng vẫn đổi .
Không chỉ , lẽ là do mới đ.á.n.h chén xong nên thời kỳ sinh sản của con bướm đến.
Tôi suy sụp: "Vẫn đang là mùa đông mà, thế chứ!"
Tôi gọi điện cho lão K.
Không là do lai tạo với gen của loài nào mà khắp con bướm nóng hừng hực, vành mắt đỏ hoe , phần che bằng quần áo của cũng đẩy căng phồng lên.
Điện thoại nhanh chóng kết nối, lão K hì hì: "Đừng lo, đây là phát d.ụ.c giả thôi, ăn nhiều quá nên mới , giúp nó một chút là ."
Tôi thở phào nửa .
Cũng còn may.
Nhìn con bướm trắng đang sàn với dáng vẻ yếu đuối đáng thương, nước mắt lưng tròng, chỉ còn tự an ủi bản : Chuột lông kim chuột lông kim chuột lông kim... ọe!
Lão K ngập ngừng một lát, dường như sực nhớ điều gì đó bảo: "Kiến thức sinh lý về loài bướm của kém quá, gửi cho một bản tài liệu, nhớ cho kỹ ."
Tôi ậm ừ cho qua chuyện.
Một kẻ thích lười biếng như mà tự giác tài liệu ?
Mơ nhé.
Tôi cúp máy, hăm hở chuẩn hành động, nên đương nhiên là thấy trong bản tài liệu lão K gửi :
[Về thời kỳ giao phối]
[Bướm cái ở , bướm đực ở , phần đuôi kết nối với , phần đầu hướng về hai phía ngược .]
[Thời gian giao vĩ trung bình từ 2-3 tiếng đến 8-9 tiếng tùy loại.]
Con bướm trắng khi hóa thành hình thì khẽ thở dốc một .
"Bảo Bảo, tư thế như ."
Tôi gằn giọng: "Tôi bảo thì làm ! Cấm nhúc nhích!"
Con bướm thút thít: "Vậy ... bịt mắt , em ngại lắm."
Cậu á??
Cậu mà cũng ngại á??
Tôi tức đến mức bật .
Ai thèm xem chứ? Ai thèm xem cơ chứ!!
Tôi vớ lấy một dải vải thắt một nút c.h.ế.t thật chặt.
Ngay khoảnh khắc buông tay , con bướm khẽ một tiếng, rướn lên l.i.ế.m vệt mồ hôi mặt : "Ngoan quá."
Tôi nổi hết cả da gà, đe dọa: "Cấm động đậy lung tung, coi chừng bóp c.h.ế.t đấy."
Con bướm: "..."
Tôi bắt đầu cần mẫn làm việc.
Khi thị giác che phủ, khứu giác và xúc giác bỗng trở nên vô cùng nhạy bén.
Hương thơm con bướm xộc thẳng mũi một cách mãnh liệt, ngửi lâu cũng thấy hắc, chỉ là chút choáng váng đầu óc.
Thứ trong tay to đến mức một tay nắm hết , săn chắc, hình dáng sờ thấy , màu sắc cũng...
Cũng may là lâm trận thật, nếu sợ sẽ thấy tự ti mất.
"À , theo lý thuyết thì nên chụp ảnh cho nữa."
Tôi âm thanh trong não của nó, sợ nó phản kháng nên xoa nhẹ phần phụ lớn của con bướm để an ủi.
"Yên tâm, sẽ che mờ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/buom-bach-tang/chuong-4.html.]
Mặc dù tài khoản hội viên cao cấp vẫn thể mở khóa để xem.
Hả?
Nghe vẻ kỳ cục quá.
Chúng là căn cứ nghiên cứu sinh học chính quy mà.
Thấy hai tay đang mò khắp nơi, yết hầu của con bướm chuyển động lên xuống, đôi mắt tối sầm , nó c.ắ.n môi chống lên, chuyển điện thoại sang chế độ chụp ảnh.
Sau đó, xúc tu của nó khẽ chạm đầu : "Xong ."
Tôi: "?"
Tôi hiểu sai ý nó: "Cậu xong á? Vậy để -"
Sau eo bỗng một đôi tay lớn ấn xuống, khiến cơ thể mới nhỏm dậy của ngã trở .
"..."
Không trúng chỗ nào mà con bướm rên khẽ một tiếng, run rẩy với lấy tay .
"Chụp ảnh... xong ."
Tôi nắm lấy phần phụ ẩm ướt .
vẫn yên tâm dặn dò: "Cậu chụp đấy? Phải chụp cảnh một chút, chi tiết một chút, còn làm dữ liệu nữa..."
Chưa hết câu, miệng bịt chặt .
Mắt bịt kín nên chẳng rõ thời gian trôi qua bao lâu.
Sau khi kết thúc, hậm hực đá cho con bướm một cái, rơm rớm nước mắt thổi phù phù bàn tay .
Tiện thể kiểm tra mấy tấm ảnh chụp.
"...Quên dặn là đừng chụp cả ." Tôi cắt sửa ảnh một chút tải lên máy ghi chép.
Không lâu , gọi điện đến.
Tôi cứ ngỡ là ảnh mới đăng đúng quy định, vội vàng bắt máy, nhưng đầu dây bên là giọng của Ilusy.
Cậu giọng khàn đặc : "Thực thể thí nghiệm của đột ngột t.ử vong, đến trụ sở chính để làm báo cáo, hôm nay đành nhờ ghi chép hộ một thực thể khác mà phụ trách ."
Tôi lập tức cảnh giác: "Số bao nhiêu??"
Ilusy đáp: "Chính là con 9796x đó."
Mã 9796x —— Trăn khổng lồ Titan (Titanoboa).
Tôi: "... Tôi dám ."
Ilusy "xì" một tiếng: "Yên tâm , nó đang ngủ đông , cứ chụp hai tấm ảnh luôn, dễ ợt mà!"
Tôi khan hai tiếng, kịp gì thì điện thoại vang lên tiếng bận.
Trời đất ơi!
Forgiven
Lòng sụp đổ.
Hết hoa ăn thịt đến trăn Titan, rốt cuộc hằng ngày Ilusy phụ trách những giống loài nguy hiểm cấp độ gì thế ?
Tôi chấp nhận phận, cầm điện thoại về phía phòng 9796x.
Trước khi , liếc con bướm đang há mồm ngủ say sưa, gọi nó dậy.
Chắc là... vấn đề gì nhỉ?
Trăn khổng lồ đúng là trăn khổng lồ, nó cuộn tròn đầy "uỷ khuất" mà cũng chiếm tới 2/3 căn phòng, góc chụp để cho chẳng bao nhiêu.
Nói đúng hơn là chỉ một góc duy nhất.
Tôi ba chữ "Chưa đăng tải" ở phần ảnh đầu và ảnh đuôi máy ghi chép mà rơi trầm tư.
Đầu ở ? Đuôi ở ? Sao bảo chui tọt mồm nó mà chụp luôn cho ?
Tôi gọi điện cho Ilusy.
Không bắt máy.
Chẳng đang làm cái quái gì.
Bảo xông thì dám; bảo bỏ , cũng chẳng đành lòng.
Đấu tranh tâm lý nửa ngày, đ.á.n.h liều chọc chọc con rắn lớn.
Không động tĩnh.
Có vẻ đúng là đang ngủ đông thật.