Bướm Bạch Tạng - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-23 14:59:25
Lượt xem: 560

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi tận mắt chứng kiến ít đồng nghiệp vật thí nghiệm xơi tái, cũng kết cục thê t.h.ả.m như .

Biết thế thì chăm hoa từ đầu cho .

Nước mắt bắt đầu rơm rớm.

Sợi xúc tu đang chạm trán bỗng lóe sáng, chắc là nó đang sóng não của .

Nó trầm giọng, tỏ vẻ bất mãn: "Anh hối hận vì ở bên em ?"

Tôi ở bên hồi nào...

Nó giải thích: "Anh chăm sóc em lâu như , là đang theo đuổi em ? Em đồng ý mà."

Bớt xạo ! Có bao nhiêu nghiên cứu viên từng chăm sóc hả!

" bọn họ đều đôi lứa hết , chỉ mỗi ai thôi."

"..."

............ Cậu giỏi thì nhắc câu nữa xem??

Con bướm im bặt thêm gì nữa.

Cuộc đối thoại lời trong não để bất kỳ ai khác thấy, các nhân viên an ninh bên ngoài vẫn đang giơ s.ú.n.g cảnh giác cao độ.

Lão K lúc mới thở hồng hộc chạy tới. Vừa thấy con bướm bạch tạng, mắt lão sáng rực lên vì kinh ngạc, vội vàng đẩy gọng kính lật mở cuốn sổ tay điện tử.

Lão hét lớn: "Bỏ s.ú.n.g xuống! Nó ý định tấn công ! Nó đang coi Kha Kha là con cái đấy!"

Mắt tối sầm .

Cái gì cơ??

Tôi thậm chí còn ý định cầm tay nó ấn xuống để nó cảm nhận xem là một thằng đàn ông "hàng thật giá thật" đến nhường nào.

Lão K vẫn đang phấn khích đến đỏ cả mặt, sức khuyên hạ s.ú.n.g xuống.

Mỗi một thực thể thí nghiệm sống sót thành công đều là nguồn tài nguyên nghiên cứu quý giá, là một kho dữ liệu thí nghiệm di động bằng xương bằng thịt.

Cái kén khi nở là bảo bối của , nở thì thành bảo bối của lão K.

Cặp xúc tu trong suốt khẽ lóe sáng, con bướm bất mãn lên tiếng: "Tôi làm bảo bối của lão ."

Tôi giả vờ như thấy, gào lên với lão K: "Thế giờ làm ? Cứu cháu với!"

"Cậu cứ tạm thời cứ ở yên đó ." Mắt lão K sáng quắc, chẳng thèm quan tâm đến sống c.h.ế.t của , "Bây giờ vẫn đến mùa giao vĩ, an lắm."

Tôi thét lên t.h.ả.m thiết: " cháu sợ côn trùng!!"

Con bướm lộ vẻ ủy khuất: "Em côn trùng, em là bảo bối của mà..."

"Tôi ghét côn trùng!!"

Tôi đ.ấ.m đá, cuối cùng cũng thoát khỏi vòng tay của con bướm, ba chân bốn cẳng chạy về phía đám đông.

Ngặt nỗi con bướm chỉ đuổi theo mỗi , nó thong dong bay lơ lửng ngay lưng.

Khi ngang qua phòng 5 của hoa ăn thịt, đóa hoa đỏ rực khổng lồ bên trong như cảm nhận thở gì đó, run rẩy bung nở cánh hoa.

Tôi hét chói tai chạy vụt qua.

Con bướm lướt qua mà chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.

Đóa hoa ăn thịt đợi mãi mà chẳng chuyện gì xảy .

Nhụy hoa vàng nhạt vì thẹn quá hóa giận mà biến thành hàm răng sắc nhọn trắng ởn, c.ắ.n phập phập khí mấy cái.

Tôi chạy một mạch về ký túc xá, dọc đường còn ngang qua phòng của vài loài côn trùng khác.

Liếc mắt một cái, thấy chúng đều đang run lẩy bẩy, trông còn sợ hãi hơn cả .

Đây chẳng điềm lành gì đối với cả.

Điều đó chứng tỏ cấp bậc gen của con bướm đang đuổi theo hề thấp.

Thật là nan giải.

Cậu bạn cùng phòng Ilusy là nước ngoài, thứ yêu nhất chính là mái tóc vàng óng ả và hình chuẩn cần chỉnh của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/buom-bach-tang/chuong-2.html.]

Tôi lao phòng, chặn cửa , cùng trố mắt .

Giây tiếp theo, những chiếc gai đen như những thanh kiếm sắc bén, đ.â.m xuyên qua cánh cửa dễ dàng như cắt đậu phụ.

Cánh cửa đổ rầm xuống.

Ilusy và con bướm khổng lồ trố mắt .

Forgiven

"..." Tôi ôm trán, "Cậu đừng sợ, nó..."

"Đẹp, quá mất!" Ilusy kinh ngạc thốt lên.

Tôi: ?

Chỉ thấy trong mắt bạn cùng phòng lóe lên tia sáng từng , lao thẳng về phía con bướm.

nó dùng cánh quạt cho một phát, văng tới một góc thật xa.

Tôi há hốc mồm kinh ngạc.

Lão K cứ hễ thấy thực thể thí nghiệm mới là sung sức hẳn lên, lúc cũng đuổi kịp tới nơi, lão lau mồ hôi :

"Biến chủng bướm trong suốt ý thức lãnh thổ cực mạnh, ngoại trừ bạn đời, khác khó mà gần !"

Tôi - đang đường cùng trèo lên bệ cửa sổ: "Cái gì cơ?"

Tôi một dự cảm chẳng lành.

Lão già định bán để đổi lấy dữ liệu thí nghiệm đây mà!

Tôi: "Cháu sẽ thỏa hiệp !"

"Biết điều chút ." Nhà nghiên cứu già hiểu nổi, "Nghiên cứu viên phòng bên cạnh phụ trách biến chủng gián Úc còn đang nhẫn nhịn kìa, là đổi cho sang phòng biến chủng chuột lông kim nhé?"

Tôi: "..."

Tôi rặn hai giọt nước mắt: "Sao chọn mấy cái loài hôi thế ..."

Trong lúc chuyện, con bướm bạch tạng dính lấy . Nó đặt cặp xúc tu trong suốt lên trán , đôi cánh bao bọc lấy cơ thể , đầu ngón tay tiết chất dịch tạo thành mấy sợi tơ dính dai quấn quanh cổ tay .

Tôi thu vẻ mặt đáng thương, vô cảm nó: Buông .

Lão K thích nhất là độc tài: "Kha Kha, phụ trách ghi chép tập tính, ăn uống, nghỉ ngơi, đổi hình thể, sức chiến đấu và khả năng sinh sản của nó..."

Toàn ngứa ngáy: "Cái cuối cùng là cái gì cơ? Cháu ..."

Lão K đe dọa: "Không thì sang phòng bên cạnh mà bắt chuột!"

Tôi nghiêm chỉnh: "Hứa sẽ thành nhiệm vụ!"

Để bắt chuột, túm lấy cánh tay con bướm kéo nó về phòng thí nghiệm.

Tôi bực bội hỏi: "Mày ăn cái gì?"

Con bướm ghé sát l.i.ế.m mặt , đồng thời trong não vang lên những âm thanh vui vẻ.

Tôi khẩy.

Ngày hôm , bê tới cho nó một xô nước muối sinh lý.

"Không thích uống lắm ? Uống ! Uống hết cho tao!" Tôi dữ tợn.

Trên khuôn mặt trắng bệch của con bướm đột nhiên xuất hiện một vệt hồng nhạt. Cặp xúc tu vốn luôn dính chặt lấy cũng thu về, nó tự ôm lấy cánh , cả con bướm co rùm trốn một góc.

Tôi cứ ngỡ lời đe dọa của tác dụng, cuối cùng nó cũng sợ .

Thế là hôm mang mật hoa đến cho nó, coi như phần thưởng vì điều.

Bướm thì chắc là đều ăn cái nhỉ?

Chẳng ngờ nó vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, nhưng sắc hồng mặt đậm hơn.

Lần chắc là vì tức giận.

nhịn ăn hai ngày , một thực thể thí nghiệm như nó thể sống bao lâu, cũng rõ tình trạng nghiêm trọng .

Sợ nó c.h.ế.t đói xong đày sang chỗ lũ chuột, liền tìm lão K.

Lão K an ủi: "Thật ngờ trong đời lão còn đợi đến lúc chủ động tới hỏi bài."

Tôi: "... Chú mau !"

Loading...