Bướm Bạch Tạng - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-23 14:59:23
Lượt xem: 157
"Tôi ghét nhất là mấy con côn trùng." Tôi lầm bầm lầu bầu trong miệng.
"Thế ngoài cái đó còn làm trò trống gì nữa hả??"
Lão K, một nghiên cứu viên kỳ cựu, thẳng tay ký đầu một cái rõ đau mắng:
"Đây là việc nhẹ nhàng nhất đấy!"
Tôi tên là Kha Kha, thường gọi là Tiểu K. Vì chút quan hệ họ hàng xa lắc xa lơ b.ắ.n đại bác mới tới nên Lão K cũng chiếu cố hơn đôi chút.
"Cháu thể chăm sóc hoa mà!"
"Cái chậu hoa ăn thịt tuần mới xơi tái một đồng nghiệp của đấy."
"..."
Tôi lập tức thẳng lưng, dõng dạc: "Báo cáo! Tự nhiên con thấy yêu côn trùng kinh khủng!"
Lão K lườm một cái cháy mặt bỏ .
Một đồng nghiệp khác đến giới thiệu cho : "Đây là biến chủng của loài bướm cánh trong suốt bạch tạng, trong nó dung hợp gen chiến đấu của nhện ma, cùng với một vài gen của các loài khác... Nhờ thế mà nó sẽ tính công kích quá lớn đối với con ."
Tôi gật gù vẻ hiểu: "À, hóa là một con bướm chắp vá."
"... Bớt giỡn . Đừng quên mỗi ngày đăng tải ba bức ảnh để chúng xác định sự đổi hình thái lớp vỏ và dự đoán tập tính của nó."
Mỗi một thực thể thí nghiệm đều là một sinh vật mới. Dù thành phần gen rõ ràng đến thì khi kết quả cuối cùng lộ diện, vẫn luôn tồn tại nhiều biến .
Dặn dò xong, đồng nghiệp cũng chuồn mất dạng. Vì còn hẹn hò với bạn gái.
"Sướng thật đấy, bao giờ mới bồ đây." Tôi thở dài than vãn.
Để khuyến khích tỷ lệ sinh sản của nhân loại, những ai yêu sẽ nghỉ thêm một ngày mỗi tuần.
Chỉ khổ cho đứa ham nghỉ phép như mà mãi vẫn chẳng tìm cô bạn gái nào.
Thật là quá đáng mà!
công nhận là cái kén thật sự.
Hình dáng của nó thanh thoát, bề mặt trông cực kỳ nhẵn nhụi, giống như một viên đá cuội màu bạc .
Nghe cái kén đây từ lâu . Trong suốt ba tháng qua, căn cứ đổi bao nhiêu nghiên cứu viên nhưng nó vẫn chẳng động tĩnh gì, thành ai cũng chê, nhận vì sợ chẳng làm nên cơm cháo gì để báo cáo.
thì mê tít.
Sở trường của chính là làm biếng mà.
Nếu , nguyện cái kén cả đời cũng .
Tôi tiện tay lướt xem mấy tấm ảnh cũ, khi đối chiếu thì phát hiện hình như nó to lên một chút.
Ba tháng mà chỉ lớn thêm tí tẹo. Tôi thở phào nhẹ nhõm, yên tâm hẳn.
Tôi đưa tay vuốt ve cái kén lớn, cảm giác mát lạnh, mềm mại và trơn mượt.
Thấy thích tay nên xoa thêm vài cái nữa.
Có lẽ để mô phỏng môi trường sinh tồn ngoài tự nhiên của côn trùng mà cái phòng c.h.ế.t tiệt giữa mùa hè vẫn bật chế độ sưởi.
Chỉ là chịu trận.
Chẳng còn cách nào khác, đành dùng cả tay lẫn chân ôm chặt lấy cái kén để hạ nhiệt.
Đã quá thôi.
Thế là cứ thế tận hưởng những ngày tháng thong dong suốt cả tháng trời.
Không cần cho ăn, kêu ca ồn ào, tính công kích, còn đẽ và ngoan ngoãn. Thậm chí còn thể ngủ gục đó, coi nó như một chiếc nệm lụa băng tự nhiên .
Chú nghiên cứu viên già ghé qua thăm một , thấy sống hưởng thụ quá mức liền buông một câu nhận xét đầy phức tạp: " là một đôi phế vật gặp ."
Tôi phục nhé.
Không vật thí nghiệm định mệnh của con như thế!
Nó là con sâu nhất đời đấy!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/buom-bach-tang/chuong-1.html.]
đến khi phát hiện nó nở, tim bỗng lạnh toát.
Đó là một ngày bình thường như bao ngày khác.
Theo thói quen, bước cửa là sáp ôm cái kén, quên cọ cọ mấy cái.
lạ , hôm nay cái kén nóng hôi hổi.
... Không lẽ nó c.h.ế.t !
Tôi hốt hoảng, cuống cuồng kiểm tra tỉ mỉ một lượt.
Phía cái kén nứt một lỗ hổng, vị trí khá khuất nên suýt chút nữa là thấy.
Tôi ngẩn mất hai giây, theo bản năng đầu quanh.
Ở góc trần nhà phía , một "thứ gì đó" đang bám dính ở đấy.
Toàn nó trắng muốt, chỉ rìa cánh rủ xuống là một vòng đen cùng những chiếc gai nhọn, sơ qua là thấy khả năng tấn công .
Nó mở mắt, nhưng hai sợi xúc tu mảnh khảnh, trong suốt đầu khẽ đung đưa.
Đầu óc trống rỗng.
Xong đời .
Tôi rón rén nhích từng bước chân về phía lối , định bụng nhân lúc nó chú ý sẽ lén chuồn ngoài.
ngay khi tới gần cửa, cánh cửa bỗng nhiên đóng sầm với một tiếng "rầm" chói tai, con bướm khổng lồ đỉnh đầu cũng lập tức sà xuống.
Đôi cánh của nó rộng như một tấm áo choàng trắng, phần lộ là hình , chỉ điều tay chân dài đến bất thường.
Xúc tu khẽ rung rinh, trông nó vẻ đang vui sướng.
Mẹ kiếp, nó lừa .
Tôi khẩn cấp lùi , nhấn vội nút báo động. Ngay lập tức, cả căn phòng ngập trong ánh sáng đỏ rực cùng tiếng còi hú vang trời.
Nó giật bởi tiếng động, càng lao về phía nhanh hơn.
Đôi cánh to lớn và đầy sức mạnh với sải cánh ước chừng bốn mét chỉ cần vỗ hai cái tóm gọn .
Tôi vùng vẫy kịch liệt, hét lên t.h.ả.m thiết: "Thả ! Mau buông !"
Con bướm khổng lồ dường như hiểu tiếng , nó khựng một chút, xúc tu hạ thấp xuống như chạm .
Dù hình dáng thế nào nữa thì các vật thí nghiệm đều sức phá hoại kinh và cực kỳ ghét con . Cho nên dù biểu cảm của nó trông vẻ ôn hòa, cũng dám lơ là cảnh giác.
Tôi bắt đầu tuôn vài giọt nước mắt cá sấu: "Cứu mạng! Ai cứu với! Con sâu nó bắt !!"
Tôi sai , thế thà chăm hoa còn hơn.
Forgiven
Con bướm vẫn lộ chút cảm xúc nào, chỉ cố chấp đặt xúc tu lên trán .
Ngay khoảnh khắc đó, dường như cảm nhận sự tủi từ nó.
Nó : "Không thích em ? Em ngoài để chơi với ."
Hóa xúc tu chính là phương thức để nó giao tiếp với con ? À mà khoan !!
Ai thích nó chứ!?
Tôi một dự cảm chẳng lành: "Lúc ở trong kén... thể thấy lời bên ngoài ?"
Con bướm trông càng tủi hơn: "Lúc đó ngày nào cũng gọi em là Bảo Bảo, tại bây giờ gọi em là sâu?"
"..."
Tôi đơ tập.
Nhân viên an ninh ập đến nhanh, lúc họ kín ở cửa, lăm lăm s.ú.n.g ống chĩa thẳng đôi cánh lớn của con bướm.
vì vẫn còn con tin (là ) nên họ dám nổ súng, chỉ thể quát lớn: "Thả !"
Áp suất xung quanh con bướm đột nhiên hạ thấp, nó vẻ đang khó chịu.
Tôi cũng run cầm cập, chỉ sợ nó vui cho một nhát lòi ruột thì xong đời.