Bức thư tình sáu mươi năm - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-14 03:21:12
Lượt xem: 54
01
Kỳ nghỉ ngắn ngày, nhận lệnh từ bố về quê một chuyến.
Ông dạo cứ liên tục mơ thấy ông nội báo mộng, bảo làm rơi một thứ quan trọng, tìm thì mới yên tâm đầu thai.
Cả nhà ba chúng đều là những vô thần kiên định. Ban đầu định cho qua chuyện, nhưng chịu nổi “ông cụ” cứ đêm nào cũng mộng lải nhải.
Thế là… về.
Bà nội mất sớm. Sau khi ông nội qua đời năm ngoái, căn nhà cũ ở quê cũng bỏ .
Ngôi nhà từng náo nhiệt ấm áp, giờ mất , trông chẳng khác nào một ngôi mộ cô quạnh.
Vì thế quyết định bỏ qua màn hoài niệm ban đầu, dọn xong di vật là lập tức về.
Thực những thứ cần giữ sắp xếp qua một . Cái gì ý nghĩa thì cũng đốt gửi xuống .
Còn đồ lặt vặt linh tinh, cảm giác gom gửi xuống chắc ông cũng mắng cho.
Lục lọi phòng ông nội xong, thu hoạch gì.
Đang định sang phòng khác xem thử, chân bỗng đá trúng thứ gì đó, trong căn phòng tĩnh lặng vang lên một tiếng “cộc” trầm đục.
Cúi xuống - là một hộp thiếc đựng bánh quy Đan Mạch.
Tôi phủi lớp bụi dày, mở nắp loang lổ gỉ sét.
Không bánh quy, cũng chẳng hộp kim chỉ của bà.
Bên trong chỉ một lá thư.
Như thể thời gian lãng quên, nó yên lặng mà nguyên vẹn ở đó.
Mở , liếc mắt thấy dòng chữ - [Tôi thích .]
Đó là một bức thư tình.
Giấy ngả vàng, nét chữ .
Người nhận là “Lương Uyên” - ông nội .
Người gửi ký tên “Thanh Chi” -
bà nội.
Tôi thật sự tò mò, thứ tình cảm mãnh liệt phủ bụi rốt cuộc đến từ một như thế nào.
Trong ấn tượng của , ông nội luôn chút đáng tin, ngay cả bà nội cũng thường ngày chê ông đủ điều.
Vậy mà từng yêu ông nồng nhiệt đến - quả thật là khó tin.
Đọc hai ba , ngoài mượn bác hàng xóm một chiếc xe điện nhỏ.
Địa chỉ xa, ngay thôn bên cạnh.
Gió chiều dịu dàng lướt qua má, chạy xe con đường xi măng lồi lõm, vượt qua đồi núi, lòng dậy sóng.
khi dừng cánh cổng sắt sơn đỏ bong tróc, bỗng thấy căng thẳng.
Người đó chắc lấy chồng nhỉ?
Còn sống ?
Còn nhớ mối tình năm ?
Còn nhớ ông nội ?
…
Bao nhiêu câu hỏi dâng lên, đến khi thấy gương mặt kinh ngạc của Tống Hạ thì tất cả lập tức rút sạch.
Tôi kìm bật một tiếng: “Hả?!”
Chắc trông thất vọng lắm, cứ qua giữa địa chỉ phong bì và nhà bên cổng.
Không sai mà.
Tống Hạ mặc đồ ở nhà bằng cotton, khoanh tay tựa cửa, cả toát vẻ chín chắn nhàn nhã, cứ thế hết cúi đầu ngẩng lên.
“Cậu tìm ?”
“Tìm cái đầu !”
Tôi xóc nảy cả quãng đường, ôm theo bao mong chờ đẽ mà đến đây… để thấy gương mặt đáng ghét của ?
Tức c.h.ế.t .
Tống Hạ nhíu mày, nghiêng gần liếc phong bì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/buc-thu-tinh-sau-muoi-nam/chuong-1.html.]
“Em gái thì , nhưng ông ngoại thì . Cậu tìm ông ?”
Ông… ngoại?
Ông?
Đầu óc như rỉ sét.
Tôi chỉ phong bì, khó khăn hỏi: “Ý là…”
“Thanh Chi là ông ngoại .”
“Hả?”
Miệng chắc há cả nửa phút.
Tôi dè dặt hỏi: “Ông ngoại … là nam?”
Tống Hạ khựng , khóe môi nhếch lên: “Bốn năm gặp, đầu hỏng ?”
Trời đất…
Ông ngoại là nam… Không đúng - Thanh Chi là nam!
Một đàn ông gửi thư tình cho ông nội !
Tin chấn động.
Tin động trời.
Một vụ bát quái hết hạn từ sáu mươi năm .
“Tống Hạ, xem cái !”
Tôi kích động nhét thư tay , nóng lòng thấy vẻ mặt sét đ.á.n.h giống hệt .
Tống Hạ nhướn mày , chậm rãi rút tờ giấy .
Tôi bên cạnh chờ đợi, còn lén liếc phản ứng của .
Cậu nhanh, ánh mắt chuyển sang , những ngón tay thon dài gấp lá thư nhét trở phong bì.
“Đừng quanh nữa. Căn nhà giờ chỉ ở.”
Tôi nhận thư, chút thất vọng, cảm thấy cũng hợp lý - dù ông cũng coi như sống thọ .
“Ông … mất từ khi nào?”
“Cậu nhớ ?” Tống Hạ ngạc nhiên, trong đó còn lẫn một tia hụt hẫng khó nhận : “Năm bảy tuổi ông qua đời .”
Tôi còn kinh ngạc hơn cả . Sao nhớ chứ?
Tôi và Tống Hạ… rõ ràng mười tuổi mới quen mà.
lúc , quan trọng hơn là - mà thờ ơ với bức thư tình !
Sự hào hứng hóng chuyện của lập tức xìu xuống.
Cậu như thấu suy nghĩ của : “Thích thì gì . Không cũng là chuyện thường.”
“… hai trong cuộc đều là đàn ông mà!”
“Đàn ông thì .”
Câu đó khiến nghẹn lời.
, đàn ông thì chứ?
Dù là sáu mươi năm , bây giờ.
Thích một - gì làm quá lên.
Trời dần tối, nhét lá thư n.g.ự.c áo, buông một câu cảm thán coi như chào tạm biệt: “Ừ, cũng . yêu đơn phương… đúng là đáng thương.”
Tống Hạ gật đầu, kéo một nụ chút ấm áp, thế nào cũng mang ý giễu cợt: “Ừ. Yêu đơn phương đúng là đáng thương.”
https://www.facebook.com/profile.php?id=100093346523385
Một phút …
Thôi khỏi thương già nữa, thương .
Chiếc xe điện mượn - hết pin !
Bác hàng xóm mà xe sạc đầy.
Trời tối thế , chẳng lẽ dắt bộ về?
Đường xa, nhưng nếu bộ chắc tới nửa đêm mới tới nơi.