Tôi bỗng nhiên tò mò về thời sinh viên của trai, rốt cuộc trai làm gì đại lão mà bao năm vẫn khiến đại lão sợ đến thế
Không đúng, bây giờ lúc nghĩ những chuyện .
Tôi chợt nhận lợi ích của việc là bạn trai của đại lão, đó là thể thoát khỏi trung tâm của cái "drama" lớn , vui vẻ trở thành một hóng chuyện.
Tôi lập tức ôm lấy mặt đại lão, trịnh trọng gật đầu với , đó dựa ăn kem.
Thay đổi phận đợi kim chủ thì thấy thời gian trôi qua nhanh hơn, còn ăn hết cây kem trong lòng đại lão thì kim chủ đến.
Kim chủ cửa bỏ qua và đại lão, thẳng đến chỗ trai, chỉ thấy kim chủ giơ tay, ôm chặt lấy trai, như thể cứ ôm như , sẽ ôm trọn cả thế giới của .
Tôi và đại lão run rẩy ôm chặt lấy , là "diễn sâu" như , mà là bầu khí của cặp đôi tình cũ lâu ngày gặp ở phía đối diện vẻ .
Sau cái ôm mạnh bạo đó, kim chủ im lặng buông tay, đối diện trai. Thấy , và đại lão cũng lập tức thẳng lưng, chỉ trai là thờ ơ xuống.
Ban đầu thì vẫn bình thường, nhưng kim chủ và trai im lặng hơn cả, ai chịu mở lời. Tôi bất an dịch sang một bên, dịch mãi đụng một cơ thể ấm áp.
là ! Đại lão!
Đại lão và nhanh chóng trao đổi ánh mắt, thế là chúng quyết đoán ôm để tìm ấm.
Khi nghĩ rằng hai họ sẽ đến bạc đầu thì trai mở lời: "Anh vẫn , mãi mãi đợi em mở lời ."
Giọng kim chủ khác, vẻ nghẹn ngào: "Em c.h.ế.t tại đến tìm ?"
"Tại em đến tìm ? Hơn nữa là thằng nhãi con nào c.h.ế.t ?"
Sao trai ôn hòa của phong cách khi đối diện với kim chủ chứ, hức hức hức.
"Hôm đó nhận tin em tai nạn xe, tin, tưởng là trò đùa của ai đó. khi chạy đến thì chỉ còn một đống đổ nát, đến bệnh viện cũng tìm thấy em, khắp nơi đều tìm thấy em." Kim chủ trông vẻ yếu đuối, ngón tay tự chủ siết chặt.
"Hôm đó vụ tai nạn, thấy xe sắp nổ tung, em lập tức bò khỏi xe, nhưng cẩn thận lăn xuống núi, gãy chân. Có ngang qua cứu em, đưa em đến bệnh viện gần đó. Mẹ em chuyện lập tức đến bệnh viện đón em, vì lúc đó hàng xóm khó , em đưa em chuyển nhà ngay trong đêm. Sau đó em nhốt ở nhà dưỡng thương ba tháng, vết thương lành mới lén lút về thành phố A." Anh trai lẩm bẩm: "Thế nên nghĩ em c.h.ế.t , còn em bao nhiêu năm nay cứ nghĩ là phản bội tình cảm của chúng mà đính hôn với khác, nên mới gặp và những bên cạnh ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/boc-phot-ong-chu-do-nguoi-va-dong-bon-ngao-ngo/chuong-8.html.]
Kim chủ khẽ cau mày: "Anh đính hôn, sẽ cưới khác."
"Anh đính hôn? Vậy em, em..." Anh trai ngỡ ngàng ngẩng đầu: "Khi em lăn xuống núi, em cứ nghĩ c.h.ế.t chắc , lúc đó em chỉ một ý nghĩ duy nhất là nếu còn sống, em nhất định gặp đầu tiên, thế nên vết thương lành em lập tức chạy về. khi về đến thấy khắp nơi đều là tin tức đại thiếu gia nhà họ Lục đính hôn, em đột nhiên dám gặp nữa."
"Đó ." Kim chủ chế nhạo một tiếng: "Tuần thứ hai khi nghĩ em qua đời, lập tức nước ngoài. Vì kiểm soát , đó đón con riêng của ông về. Mà cái thằng con riêng đó, lớn hơn ba tháng, chính là đại thiếu gia nhà họ Lục ."
Anh trai xong, cả ngây . Kim chủ ghé sát , nhẹ nhàng nâng mặt trai lên, lau những giọt nước mắt nơi khóe mắt : "Trong tay chỉ một chiếc nhẫn, là chiếc nhẫn đôi tặng em. Anh trói buộc em, nên ngoài em , sẽ cần bất kỳ ai khác."
"Xin , em làm mất chiếc nhẫn tặng ." Anh trai kéo tay kim chủ xuống, cúi đầu.
Kim chủ kéo một sợi dây chuyền từ trong cổ áo, đó tháo xuống, sợi dây chuyền xỏ một chiếc nhẫn đơn giản.
"Anh nhặt nó." Kim chủ cầm chiếc nhẫn dịu dàng trai: "Vậy, em còn đeo nó lên, để trói buộc ?"
Anh trai lắc đầu, : "Không ."
Kim chủ mặt đen sì gì.
Thôi , cái bài cũng sẽ cập nhật nữa, vì nghĩ ngày năm sẽ là ngày giỗ của và đại lão, khi chúng kim chủ b.ắ.n chết, kim chủ sẽ hắc hóa và nhốt trai của , ngày ngày làm chuyện chuyện với .
Thế nhưng, giây tiếp theo, trai mở lời cứu rỗi thế giới .
"Đây vốn là đồ của , còn hỏi , keo kiệt như thế từ khi nào ? Muốn cầu hôn em thì thêm một cái nữa chứ."
Sắc mặt kim chủ hơn một chút: "Cái rõ ràng là tặng cho em mà."
Anh trai đảo mắt một cái: "Anh tặng cho em thì nó là của em , vấn đề gì ?"
Tôi chọc chọc đại lão đằng , khẽ hỏi: "Tổng giám đốc Tần, đây hai họ cũng như ?"
Đại lão với vẻ mặt " " gật đầu với .
Thôi , vỡ mộng , kim chủ trả trai ôn hòa đáng yêu, điều dễ gần cho !!!
Tôi vẫn còn đang hình trong gió, trai bên hình như giải quyết xong chuyện, tới khoác vai : "Tiểu Minh, nào, mời ăn cơm, cảm ơn sự khai sáng của mới nghĩ đến việc đến gặp A Chu."