Biến Thái Nhà Bên Là Tôi - 6

Cập nhật lúc: 2025-12-08 05:11:17
Lượt xem: 1,343

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

23

 

Trong bữa cơm.

 

Tôi thẳng thắn với rằng thích con trai, và yêu.

 

Không ngoài dự đoán.

 

Mẹ giận đến mức đỏ mặt tía tai, thể tin đứa con ngoan ngoãn bà dạy dỗ bao năm nay, biến thành một kẻ “khác ”.

 

Bà vỗ đùi bồm bộp, cố gắng khuyên .

 

Nói đây là việc trái đạo lý, trời dung, đất tha. Hai đàn ông thì làm yêu ? Không con, về già thì thế nào?

 

khổ sở nuôi lớn thế , đây là cách báo đáp bà ?

 

Bà khuyên mãi lay chuyển , liền bắt đầu to tiếng.

 

Mắng chọn con gái mà yêu, yêu con trai.

 

Bà hỏi, chẳng lẽ đàn bà đời c.h.ế.t sạch ? Sao yêu một thằng “ đẻ trứng”?

 

Những lời bà quá đáng, đầu tiên ngắt lời bà.

 

Tôi với bà rằng – Lục Nhượng . Xin đừng x.úc p.hạ.m . Anh xứng đáng. Sau cơ hội, con sẽ đưa về mắt.

 

Lần thì tức đến mức làm đổ hết mâm bát bàn.

 

chỉ tay mắng: “Mày còn đưa nó về đây? Mày tao c.h.ế.t ? Muốn mặt tao cả đời ?”

 

Rồi bà lệnh cho chia tay với Lục Nhượng. Nếu , đừng gọi bà là nữa.

 

Tôi nên gì.

 

Tôi nghĩ lúc , cả hai chúng đều đang quá nóng.

 

Tôi thương , nhưng thể chấp nhận kiểu thương yêu .

 

Tôi cũng suy nghĩ của riêng .

 

Buổi chiều hôm đó, một hồi im lặng, định để cho một ít tiền rời .

 

Giữa chúng một bài toán lời giải. Dù cố thương lượng, cũng tìm một kết quả khiến cả hai hài lòng.

 

chặn , chất vấn định gặp “cái thằng .

 

cho , bắt ở nhà, “bình tĩnh ”.

 

Sáng hôm xem mắt.

 

Chúng chẳng còn lời nào để . Tôi lạnh giọng đáp:

 

“Mẹ , con thể hại đời . Đó là lừa hôn. Nếu cứ ép con , con sẽ thật với cô gái .”

 

Nghe xong, tức đến mức khoá trái cửa, nhốt trong phòng, bảo chờ “tỉnh táo” mới ngoài.

 

24

 

Cả đêm ngủ.

 

Trời còn sáng, chuyện vẫn giải quyết xong, dẫn xông phòng , mấy gã đàn ông lực lưỡng cưỡng ép ghì xuống, kéo lên xe van.

 

Tôi thấy tiếng bên cạnh nức nở:

 

“Con , hỏi thăm , đây là bệnh trong lòng.

 

Nghe lời, ngoan ngoãn chữa trị , con sẽ trở bình thường thôi.”

 

Đồng t.ử co , định đưa trung tâm “cai đồng tính” ?

 

Không , Lục Nhượng còn đang đợi .

 

Tôi thích Lục Nhượng, thể .

 

Tôi liều giãy giụa, nơi địa hình quen, chỉ cần thoát thể chạy .

 

Thấy khó đối phó, một gã sốt ruột rút dùi điện đ.á.n.h mạnh một cái lên lưng .

 

“Đồ phiền phức, còn chạy hả.”

 

Tôi đau đến co , cũng đành lòng, nhưng nghĩ rằng làm cho nên vẫn im lặng.

 

Xe mỗi lúc một gần, nỗi hoảng sợ bắt đầu dâng lên mạnh mẽ.

 

Tôi vùng vẫy như phát điên.

 

Đám đàn ông cũng nổi nóng, một cú đ.ấ.m thẳng bụng , túm tóc đập liên tiếp cửa xe.

 

Cuối cùng, chúng lôi trong xe một cách thô bạo.

 

Tôi c.ắ.n răng mở đôi mắt choáng váng, giọng lạnh :

 

“Tôi về.”

 

“Lại là loại cứng đầu .”

 

“Tao ghét nhất bọn biến thái tâm lý.”

 

… Nắm đ.ấ.m trút xuống như mưa.

 

Lúc xe rẽ cua đường núi, tranh thủ lúc chúng thở dốc, bất ngờ mở cửa xe và nhảy xuống.

 

“Đm, nó điên !”

 

“Con sống nữa , giờ làm ?”

 

“Kệ nó, vùng chẳng camera, sống thì , c.h.ế.t thì bảo với nó rằng nó trốn mất.

 

Dân quê dễ lừa mà.”

 

 

Tôi lăn xuống sườn núi như một quả bóng, cành khô rạch da thịt, kịp cảm nhận đau đớn thì đầu va mạnh tảng đá.

 

Máu lập tức trào .

 

Tôi ngất .

 

25

 

Đến khi tỉnh , bây giờ là lúc nào.

 

Chỉ thể lê từng bước về hướng nhà.

 

Đường xa, nhưng vì gặp, hình như chẳng còn quá xa nữa.

 

Bầu trời đêm thật , nghĩ nếu cơ hội, nhất định sẽ đến thảo nguyên ngắm cho mắt.

 

Cơ thể vượt quá giới hạn chịu đựng của .

 

May mà ngang qua, cho quá giang một đoạn.

 

Phần đường còn , gắng sức nốt.

 

Tiếc là, cửa nhà đóng kín.

 

Người gặp ở đó.

 

Mơ hồ, xổm cửa ngủ .

 

Lúc mở mắt nữa, đang giường bệnh.

 

Tôi nhớ Lục Nhượng, cũng nhớ chính , chỉ về nhà.

 

Lục Nhượng đỏ hoe mắt, giữ chặt lấy chỉ khi nào nghỉ ngơi thì mới thể về.

 

Tôi lời, ở bệnh viện vài ngày.

 

26

 

Trở về nhà, tin rằng là một kẻ biến thái.

 

Còn Lục Nhượng – đổ rác giúp , tiện tay mua bánh ngọt cho coi thành một hàng xóm xa lạ.

 

Tôi còn hỏi :

 

“Anh là hàng xóm mới chuyển tới ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bien-thai-nha-ben-la-toi/6.html.]

Lục Nhượng sững một lúc, nhớ lời bác sĩ dặn là thuận theo tâm lý .

 

, đưa chiếc bánh, cứng ngắc nhưng dịu dàng:

 

“Ừ, là Lục Nhượng, mong chiếu cố.”

 

27

 

Tiếng vang dội ngoài cửa khiến mạch suy nghĩ của cắt ngang.

 

Bà nghiến răng Lục Nhượng:

 

“Quả nhiên là !

 

Nếu con trai nhà Bảo Quyên thấy Trình Độ, còn chẳng hai dính dáng với !

 

Anh thích đàn ông thì kệ , cứ bám lấy con trai ?

 

Anh tuyệt đường hương hoả nhà họ Trình hả?

 

Anh ý đồ gì? Sao độc ác như !

 

Lúc quỳ xuống cầu xin , còn tưởng điều!”

 

Tôi nhíu mày — khi nào Lục Nhượng quỳ?

 

Ánh mắt Lục Nhượng khẽ d.a.o động, tay đặt lên tay nắm cửa, nhỏ:

 

“Bác gái, ở đây ồn, chúng ngoài chuyện .”

 

“Giờ mất mặt ?

 

Sao lúc dụ dỗ con trai hổ?”

 

Lục Nhượng lắc đầu:

 

“Bác hiểu lầm .

 

Trình Độ sức khỏe , bác chuyện gì cứ tìm cháu.

 

Ở đây cháu sợ làm giật .”

 

Mẹ tức giận đến vặn vẹo cả mặt:

 

“Anh còn dám nhắc đến nó?

 

Nếu , nó thành thế ?

 

Tôi đưa nó trung tâm , mà nó còn vì mà bỏ trốn.

 

Anh phá nó thành như , còn lương tâm ?”

 

Đầu ngón tay Lục Nhượng run lên, mí mắt giật mạnh:

 

“Trung tâm? Chẳng trách lúc trở về đầy thương tích!”

 

“Tôi… bình thường.

 

Chịu đau chút còn hơn sống sai trái!

 

Anh nếu chuyện của các lan , dân làng sẽ thế nào ?

 

Họ sẽ bảo dạy con gì, để nó thích con gái mà thích một thằng con trai!

 

Hai mau chia tay .

 

Tôi đưa Trình Độ về nhà.”

 

Lục Nhượng lập tức chắn cửa, nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm:

 

“Xin bác, cháu thể.”

 

“Anh… !”

 

Mẹ giơ tay tát thẳng mặt .

 

Lục Nhượng đưa tay che lấy mắt mèo, thấy gì, chỉ một tiếng “bốp”.

 

Tôi xoay điên cuồng tay nắm cửa, hét lên:

 

“Lục Nhượng, buông !”

 

Anh buông.

 

Anh , nghiêm túc:

 

“Bác gái, bác thật sự hiểu Trình Độ ?

 

Cháu là bạn cấp ba của .

 

Cháu quen tám năm, yêu sáu năm.

 

Lúc cháu gặp , lúc nào cũng thu trong góc, dám chuyện với bạn học, dám hỏi bài, thậm chí dám nhà vệ sinh.”

 

“Bác ?”

 

“Cháu hỏi , sân thượng rằng — vì cần thiết.”

 

cháu mới , là vì bắt nạt, khinh thường…

 

cháu tình cờ thấy gọi điện cho bác.

 

Bác bảo đừng gây chuyện, ngoan, học giỏi để mang vinh quang cho bác.”

 

Lục Nhượng bình thản, nhưng bật thể kìm .

 

“Bác , cúp máy một cái, cháu thấy lên sân thượng nữa.

 

Cháu sợ, sợ sẽ nhảy xuống và tan xác.

 

Cháu giữ … cháu nghĩ làm gì đó.

 

Tất cả sự chủ động đều là cháu cố tình đến gần.

 

Là cháu thích Trình Độ .

 

Nếu bác cháu sai, cháu nhận.

 

cháu sẽ buông .”

 

Nước mắt rơi xuống sàn, để một vệt mờ.

 

Tôi nghĩ, Lục Nhượng đúng là một tên ngốc bụng.

 

28

 

Môi run lên, im lặng lâu.

 

Hình như bà hiểu phần nào tình cảm của chúng .

 

Cuối cùng, bà rời .

 

Lục Nhượng đưa bà xuống, họ còn gì thêm.

 

Chỉ lúc trở về, mang theo món sủi cảo nước mà thích ăn.

 

Anh xoa đầu , mắt thật dịu dàng:

 

“Em khôi phục trí nhớ ?”

 

Tôi ngạc nhiên:

 

“Sao ?”

 

“Vì trong mắt em… bóng hình yêu .”

 

 

Nắng chiều rực rỡ chiếu phòng.

 

Tôi nheo mắt, đưa tay đan tay , mười ngón siết chặt.

 

Hôm nay là một ngày trời.

 

“Lục Nhượng, chúng bỏ trốn nhé.”

 

(Hoàn chính văn)

 

 

Loading...