Biến Thái Nhà Bên Là Tôi - 5

Cập nhật lúc: 2025-12-08 05:10:57
Lượt xem: 1,121

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần gặp , vẫn rạng rỡ, khoác tay lên vai như hề chuyện gì.

 

Tôi tưởng ngốc, hiểu lời khác.

 

khi quen với việc âm thầm dọn rác nhét ngăn bàn.

 

Khi những lời mỉa mai đầy kiêu ngạo giả vờ như thấy.

 

Khi chặn trong nhà vệ sinh, vô cớ sỉ nhục mà vẫn lạnh lùng chịu đựng.

 

Chính là Lục Nhượng nổi giận kéo tìm bọn họ, bắt từng đứa xin .

 

Anh còn : “Trình Độ, đừng tha thứ cho chúng.”

 

Khoảnh khắc , mảnh đất cằn cỗi trong tim bất ngờ mọc lên cỏ xanh.

 

Tôi nghĩ, tiêu .

 

Tôi thích tên ngốc mất .

 

19

 

Giấc mơ tự động chuyển cảnh.

 

Tôi sân thượng giữa gió thổi, đối diện là tòa nhà lớp học cao tầng.

 

Bóng tối phủ kín lấy .

 

Lan can mặt thấp, chỉ cần , nó chẳng thể ngăn cản gì.

 

Tôi đặt tay lên thành lan can, nhắm mắt , nghĩ rằng thật sự mệt mỏi.

 

Đột nhiên lưng động tĩnh.

 

Lục Nhượng lao tới như bay, đè ngã xuống đất.

 

Anh ôm chặt lấy .

 

Tôi há miệng gì, cuối cùng đành vỗ nhẹ vai giải thích:

 

“Tôi chỉ lên đây ngắm cảnh thôi.”

 

Không tin , nhưng từ khi gặp , từng nghĩ đến việc nhảy xuống nữa.

 

Anh im cổ , mái tóc mềm mượt làm thấy nhột.

 

Tôi bật : “Lục Nhượng, dậy , nhột quá.”

 

Lục Nhượng ngẩng đầu lên, mắt đỏ, ngượng ngùng dậy.

 

Một lát đột nhiên nghiêng đầu, nghiêm túc :

 

“Trình Độ, , lên còn hơn.”

 

“Nếu thích nữa thì sẽ vô địch .”

 

Tôi nghi hoặc “Hả?” một tiếng.

 

Lục Nhượng tiếp tục:

 

“Cậu ẩn ý của chứ?”

 

“Trình Độ, thích .”

 

20

 

Ánh nắng giữa trưa chiếu lên mặt, kéo khỏi giấc mơ khiến mặt đỏ bừng.

 

Tim vẫn còn đập thình thịch, ngước trần nhà, dần lấy ý thức.

 

Tôi là tên biến thái hàng xóm, là bạn trai của Lục Nhượng.

 

Chỉ vì bất chấp nguy hiểm nhảy khỏi xe mà chấn thương đầu, dẫn đến mất trí nhớ.

 

Vậy nên mới ngày ngày canh như biến thái.

 

Trong tiềm thức, tự ti, trở trạng thái khi gặp Lục Nhượng.

 

Muốn , nhưng tự xứng.

 

Nên tự tưởng tượng là một kẻ biến thái ẩn nấp trong bóng tối.

 

Như thì thể cứu rỗi tâm hồn đen tối của , thỏa mãn sự ích kỷ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bien-thai-nha-ben-la-toi/5.html.]

 

Sau đó thấy bản quá đáng, nên tưởng tượng một kết cục bi t.h.ả.m để trừng phạt bản .

 

tiếc là… dù thế nào vẫn đến gần Lục Nhượng.

 

Người tưởng là “thụ chính” thật là bạn thanh mai trúc mã với Lục Nhượng.

 

Hồi cấp ba, từng thấy đưa thư tình cho Lục Nhượng.

 

Tôi nghĩ hai họ xứng đôi.

 

Thật ghen.

 

Sau Lục Nhượng mới đó là hiểu lầm, bạn chỉ nhận thư tình xong hí hửng khoe, vô tình để thấy.

 

Còn , khi mất trí nhớ thì chẳng nhớ gì cả.

 

Tôi chỉ vò đầu bất lực – ngờ ghen đến thế, còn mặt tối biến thái đến mức đó.

 

21

 

Bên cạnh trống , Lục Nhượng còn ở đó.

 

ấm vẫn còn đọng , lẽ mới rời .

 

Tôi vội vã khoác đại một chiếc áo, kịp chỉnh , lập tức mở cửa ngoài để tìm Lục Nhượng.

 

Khoảng thời gian , vất vả cùng “diễn kịch” suốt.

 

trong nhà trống vắng, chẳng thấy bóng dáng ai cả.

 

Tôi định nhíu mày thì bên ngoài chợt vang lên tiếng cãi vã.

 

Tôi rón rén bước tới gần cửa, ghé mắt qua mắt mèo để xem tình hình.

 

Tôi tưởng đến gây chuyện.

 

ngoài cửa quen thuộc nhất – – cùng với yêu – Lục Nhượng.

 

Tay siết theo phản xạ.

 

Tiếng trách móc vang tai, khiến đầu bỗng choáng váng.

 

22

 

Từ nhỏ lớn lên ở vùng quê.

 

Mẹ dành nửa cuộc đời bươn chải trong làng, chẳng học hành nhiều.

 

Mà ở làng quê thì lời đàm tiếu là thứ nhiều nhất.

 

Năm tám tuổi, cha say rượu ngã xuống sông và qua khỏi.

 

Mẹ gọi là “ chổi”, mang sát phu, hại c.h.ế.t đàn ông đang yên đang lành, khiến con còn nhỏ mồ côi cha.

 

Bà chẳng cách phản bác, chỉ thể gạt nước mắt, cõng lưng mà an ủi: “Con , học thật giỏi, thành đạt. Có như mới ngẩng đầu lên .”

 

Tôi khổ, nên lúc nào cũng cố gắng gây thêm phiền phức cho bà.

 

Những chuyện nhỏ nhặt khác gây , đều cố nín nhịn.

 

Tôi học thật chăm chỉ, đậu trường cấp hai ở thị trấn, đó nhờ thành tích giới thiệu lên một trường cấp ba danh tiếng.

 

Đó là đầu tiên thấy nụ nhẹ nhõm mặt , như thể vất vả của bà đều đền đáp.

 

Người trong làng bắt đầu khen ngợi , vài tiếng ganh ghét thì cũng đủ mạnh mẽ để đáp trả.

 

Sau khi nghiệp, tìm công việc định thành phố, lưng cũng thẳng lên.

 

ở quê, chẳng ai chịu để khác yên.

 

Dù con cái giỏi giang đến , vẫn về quê “xem mắt”.

 

Bà con họ hàng, hàng xóm láng giềng, ai vài câu cũng góp mặt sắp xếp chuyện hôn sự cho .

 

Mẹ thì vui vẻ hưởng ứng, hối thúc về nhà để gặp vài cô gái .

 

Tôi từ chối bằng vài lý do.

 

Không ngờ giả bệnh, gọi về gấp để thăm bà.

 

Tôi vội vã về, đến khi về tới nơi mới – tất cả chỉ là một cái bẫy.

 

Loading...