Biến Thái Nhà Bên Là Tôi - 3

Cập nhật lúc: 2025-12-08 05:10:25
Lượt xem: 1,274

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Càng , trong lòng càng thấy gì đó đúng.

 

Lục Nhượng sửa ống nước ở nhỉ?

 

Không lẽ đây là chiêu dụ bẫy?

 

Chờ kìm lòng , đúng lúc thiên thời địa lợi nhân hòa, sẽ tay gọn lẹ để thực hiện kế hoạch dụ dỗ?

 

Tch, chủ quan .

 

Lục Nhượng cứ dính lấy một kẻ biến thái như mãi ?

 

Không chỉnh mấy gã nam phụ độc ác, cứ nhằm ?

 

Chạy thôi, coi như từng tới.

 

đúng lúc đó, đèn đột nhiên vụt tắt, như thể thấu ý định chạy trốn của .

 

Thật dọa c.h.ế.t ?

 

mà biến thái thì cũng trong bóng tối kiểu ?

 

Tối như hũ nút luôn .

 

còn mang điện thoại nữa… làm chuyện ít nhất cũng cho cái đèn pin chứ!

 

10

 

Tôi cố gắng mò men theo đường cũ để về.

 

Trong lòng thầm cầu nguyện.

 

Lạy trời, con theo Người cả đời làm chuyện gì quá đáng, nhiều lắm là ngày nào cũng lén Lục Nhượng, tiện tay nhặt một cành đắng do gió thổi sang, thêm việc dùng ảnh trộm để làm chuyện , cuối tuần còn lén theo đến siêu thị mini, mua gì con mua cái đó…

 

Cái vụ bắt cóc chỉ là tưởng tượng thôi mà, thật, con thề, xin Người phù hộ con về nhà bình an.

 

Con chiên…

 

Chưa mấy bước, dứt lời trong đầu, tay bỗng cảm nhận một luồng nhiệt ấm áp.

 

Giọng của Lục Nhượng vang lên trong bóng tối, phần hoảng hốt và căng thẳng:

 

“Ai đó?”

 

Anh cảnh giác túm chặt lấy tay .

 

Tôi đang mất tập trung, kéo mạnh một cái, cả mất thăng bằng nhào về phía .

 

Cuộn băng keo trong tay cũng rơi xuống đất theo.

 

Lục Nhượng sững , theo bản năng đỡ lấy , lùi một bước, nhưng chân vấp thứ gì đó, ôm ngã nhào xuống đất, phát tiếng "rầm" vang dội, khiến giật b.ắ.n tim.

 

Không kịp nghĩ gì khác, vội bật dậy, giọng lo lắng giấu :

 

“Lục Nhượng, chứ? Có ?”

 

Đừng ngã vỡ đầu nhé, c.h.ế.t thì làm ? Bị tống ?

 

Trời ơi, khổ thế .

 

Nghĩ đến đây mà sắp đến nơi .

 

Lục Nhượng chắc là đau lắm, khẽ rên một tiếng, giọng trầm khàn:

 

“Không , còn sống, chỉ đập cánh tay thôi.”

 

Không đụng đầu là , còn cứu .

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

 

Cảm giác bên m.ô.n.g lúc càng rõ ràng.

 

Quần áo ướt đẫm bọc lấy cơ thể nóng rực của , truyền ấm sang ngừng.

 

Tôi lập tức nóng bừng , thở phì cũng nóng theo.

 

Ngón tay đang đặt cơ bụng Lục Nhượng khẽ co .

 

Trời ơi, đây chính là cơ thể mà ngày đêm mong nhớ!

 

Nếu Lục Nhượng đang dụ thì là gì?

 

Tôi đúng là đồ cầm thú, còn nảy sinh ý nghĩ với đang thương.

 

Tôi đang định lén lút tận hưởng thì đèn bỗng sáng bừng trở như ma điều khiển.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bien-thai-nha-ben-la-toi/3.html.]

Trong khoảnh khắc , sự đê tiện của phơi bày sót tí nào.

 

Tôi: …

 

Tôi thề là làm gì cả.

 

11

 

Ánh đèn sáng rực bất ngờ khiến Lục Nhượng nheo mắt vì chói.

 

Tôi theo phản xạ nhanh chóng thu biểu cảm, giấu tay lưng.

 

Lục Nhượng gì, nửa dậy ôm hờ eo : “Trình Độ?”

 

Tôi ho nhẹ một tiếng, sang chỗ khác, cố tỏ bình tĩnh giải thích: “Tôi đến đưa băng keo cho .”

 

“À, , cảm ơn nhé. Xin làm phiền qua tận đây, nãy trong phòng tiếng động mạnh, tưởng thứ gì đó gió thổi rơi, nên vội chạy về xem.”

 

Nghe giọng đầy chân thành và áy náy, gật đầu: “Không .”

 

Nghĩ đến việc lúc nãy đập tay, liền chỉ cánh tay hỏi: “Cánh tay còn đau ?”

 

Lục Nhượng lắc đầu, ánh mắt lo lắng :

 

“Không nghiêm trọng lắm. Cậu thì ? Có ngã ?”

 

Chưa kịp trả lời, Lục Nhượng tự kiểm tra khuôn mặt , còn tiện tay vén mái lên.

 

Ánh mắt thể tránh khỏi mà chạm đôi mắt sâu thẳm của .

 

Thấy .

 

Anh thở phào, khóe môi cong lên thành một nụ :

 

“Trình Độ, .”

 

Mọi suy nghĩ đen tối trong đầu bỗng chốc tan biến hết.

 

Tôi như mùa hè năm đó, tầng cao, gió thổi tung tóc, lớn tiếng gọi :

 

“Trình Độ, , khi còn hơn.”

 

“Nếu thích nữa thì sẽ là nhất đời.”

 

12

 

Mặt lập tức đỏ bừng, chỉ bỏ chạy.

 

tay vẫn còn Lục Nhượng giữ chặt.

 

Vừa xoay túm , Lục Nhượng bắt chước , chỉ áo :

 

“Áo làm ướt , qua chỗ cái khác nhé?”

 

Tôi sặc nước bọt, vội xua tay từ chối: “Không… cần , về .”

 

Lục Nhượng nheo mắt cửa: “ hình như nhà khóa mà?”

 

“Tôi mang theo chìa khóa .”

 

Tôi thò tay túi.

 

Tốt lắm, chìa khóa rơi mất

 

Đầu trống rỗng trong giây lát.

 

Đây là cái giá trả khi dối Phật Tổ ? Không về thật ?

 

Lục Nhượng buông tay , biểu cảm của đoán : “Chìa khóa mất hả?”

 

“Ừ.”

 

Tôi đoán chắc lúc nãy ngã thì rơi .

 

Tôi xổm xuống, cẩn thận quanh chỗ té tìm thử.

 

lạ thật, chỗ đó sạch bong một dấu vết.

 

 

 

 

 

Loading...