Ngay lúc nghĩ chẳng còn hy vọng, mới chậm rãi nhả từng chữ:
“Phải thêm tiền.”
Tôi dày vò đến mức chẳng còn chút tính khí nào, lập tức đồng ý:
“Thêm! Tiền thành vấn đề, đến sạch sẽ!”
Thỏa thuận xong giá cả, đưa địa chỉ, còn dặn dặn sạch sẽ và khỏe mạnh, mới cúp máy.
Người đến nhanh.
Chuông cửa vang lên, gần như lao mở.
khi thấy gương mặt ngoài cửa, lập tức sững .
Trời ạ!
Bây giờ làm nghề đều trai và khí chất như ?!
Gương mặt lạnh lùng như tiên giáng trần, vai rộng chân dài, giống như xé truyện tranh bước , chẳng chỗ nào để chê.
Tôi nuốt nước bọt.
Người đàn ông đưa tay , lễ phép chào :
“Xin chào.”
Chậc, còn lịch sự phết.
Lúc mới để ý, mặc nguyên bộ vest chỉnh tề.
Tôi khỏi cảm thán.
Bây giờ ngành nào cũng cạnh tranh dữ dội thật, đến cả nghề cũng cuốn đến mức đó.
Tôi run tay nắm lấy tay , cũng lịch sự đáp :
“Xin chào, mời lên giường.”
3
Khoảnh khắc chạm tay , lập tức cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn hẳn.
Lạnh, thật dễ chịu.
Tôi nhịn kéo , đóng cửa xong liền áp sát.
Người đàn ông khẽ nhíu mày:
“Cậu là ai ?”
Tôi: ?
Anh còn thể là ai nữa?
Từng đợt nóng bức của kỳ phát tình dồn dập kéo tới.
Tôi lười nhảm, thở dốc, hai tay mất kiểm soát túm lấy cổ áo vest của , ngẩng lên hôn.
nghiêng đầu tránh .
Tôi ngờ vực ngẩng đầu .
Chỉ thấy ánh mắt lạnh nhạt, hề d.a.o động.
Chỉ vành tai đỏ bán .
Tôi lập tức hiểu .
Ồ, hóa là kiểu kiềm chế.
bây giờ thời gian gấp lắm !
Tôi thật sự rảnh chơi mấy trò đó, bỏ qua bước dạo đầu, trực tiếp việc ?!
Tôi cuống quýt kéo áo , khàn giọng cầu xin:
“Nóng quá… quá…”
“Anh giúp … xin …”
Ánh mắt trầm xuống.
Trong chớp mắt, khí lạnh ập tới.
Đồng t.ử màu nâu của dần dần biến thành đồng t.ử dọc màu vàng.
— Hắn là rắn, thiên địch của thỏ.
Tôi nhịn run lên.
Bản năng với rằng lập tức bỏ chạy, nhưng cơn nóng bức khiến hai chân mềm nhũn.
Tôi cứng tại chỗ, sợ hãi và d.ụ.c niệm giằng co trong cơ thể.
Không dám tiến lên, thể kìm cảm giác dâng trào, chỉ thể c.ắ.n cổ tay .
Mắt nhanh chóng phủ đầy nước, mặt đỏ bừng, đôi tai thỏ đầu run lên kiểm soát.
Người đàn ông im lặng một lúc.
Chiếc đuôi đen đột nhiên quấn lấy eo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bi-sep-ran-den-quan-lay-moi-dem-han-deu-ep-toi-sinh-trung/2.html.]
Hắn thè lưỡi, giọng kéo theo âm cuối khàn khàn:
“Là tự tìm tới.”
4
Tôi mỹ nam ép lên tường.
Lưng dựa lớp gạch men cứng ngắc, phía dán sát cơ thể .
là động vật m.á.u lạnh, lạnh như băng, lập tức làm dịu cơ thể đang nóng rực của .
Tôi nhịn khẽ thở một tiếng.
Ôm lấy chiếc đuôi to của , áp mặt lớp vảy lạnh lẽo mà sức cọ sát.
Mỹ nam khẽ rên trầm.
Anh nâng cằm lên, ngay đó, đôi môi mềm mại phủ xuống.
Nụ hôn mạnh mẽ và đầy tính chiếm hữu, gần như khiến còn đường lui.
Giống như nuốt trọn trong.
“Ưm…”
Tôi hôn đến thiếu khí, hai tay tự chủ vòng lên cổ , áp sát hơn nữa.
Mỹ nam một tay nâng lên, ôm eo .
Một tay luồn vạt áo sơ mi của .
Trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ, ngứa tê, khiến thở gấp liên tục nhưng chẳng hề ngăn cản.
Bàn tay bắt đầu trượt dọc theo đường cong eo .
Nơi qua đều khiến run rẩy.
Tôi thoải mái đến phát run, càng cọ sát , khát khao thêm nhiều tiếp xúc và vuốt ve hơn nữa.
“Gấp gáp đến ?”
Mỹ nam khẽ, đầu ngón tay chậm rãi vẽ vòng chiếc đuôi thỏ nhạy cảm của .
“Không sợ thật sự ăn ?”
Da đầu tê dại, c.ắ.n chặt môi mới để lộ âm thanh gì quá mất mặt.
Một lúc lâu , mới lắc đầu, đôi mắt ướt mà đáp:
“Anh sẽ .”
Mỹ nam ngậm lấy tai thỏ của , dùng răng nhọn nhẹ nhàng mài lên.
“Chắc chắn ?”
Giọng đẫm thở hỗn loạn, trả lời ngắt quãng:
“Bởi vì… đây là… xã hội pháp trị.”
Mỹ nam chọc .
Giống như trả đũa, c.ắ.n nhẹ tai .
Không dùng mấy lực, nhưng cũng khiến run rẩy .
“Lên… lên giường…”
Đêm đó, cơ thể như bốc cháy.
Bị trêu chọc đến mềm nhũn, cuối cùng gần như chẳng còn chút sức lực nào.
5
Kéo dài đến tận rạng sáng, giường cũng sập luôn.
Tôi thỏa mãn.
Mỹ nam vẫn như đủ, kéo lấy eo định tiếp tục, đá cho một cái.
“Hôm nay đến đây thôi.”
Tôi vớ điện thoại tủ đầu giường lên.
“Mã.”
Mỹ nam sững :
“Cái gì?”
“Mã thanh toán, trả tiền cho .”
Mặt mỹ nam lập tức đen sì:
“Cậu coi là cái gì?!”
Haiz.
Tôi day day thái dương.
là một con vịt lòng tự trọng cực cao.
Loài rắn vốn bản tính phóng túng, còn ưu thế bẩm sinh, đúng là trời sinh hợp với nghề , thật hiểu còn khó chịu cái gì nữa.