Bị sếp để mắt tới phải làm sao - Chương 34: “Được rồi Lan tổng”
Cập nhật lúc: 2026-01-28 07:40:32
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Về tới khu căn hộ, Hứa Lạc cuối cùng cũng thở phào:
“Lan tổng, em về đây. Cảm ơn !”
“Ừ.” Lan Thanh đáp.
Hứa Lạc cầm máy ảnh chuẩn xuống xe. Vừa mở cửa, thấy phía xa tiếng động, xen lẫn tiếng mèo kêu t.h.ả.m thiết.
“Bắt con mèo đó , con cuối cùng , mau giải quyết !” Một giọng đàn ông .
“Đệt, con mèo lanh thật, nãy nữa là nó cào .” Một giọng khác thô ráp hơn c.h.ử.i thề.
Hứa Lạc lập tức hiểu . Có lẽ là nhân viên quản lý khu nhà phái xử lý mèo hoang.
Hướng phát tiếng động, chẳng chính là bồn hoa nơi “tiểu chiêu tài miêu” của vẫn trốn ?
Hứa Lạc vội chạy tới, thấy hai đàn ông, một cầm bao tải, một cầm vợt lưới, đang tìm cách bắt mèo.
“Meo gào—” Mèo cam kích thích, gầm gừ cảnh giác, lưng cong lên run rẩy.
Tim Hứa Lạc thắt , vội tiến lên ngăn cản:
“Con mèo triệt sản , bình thường ngoan, chạy lung tung cũng cào , mấy đừng bắt nó!”
Người cầm bao tải liếc một cái:
“Cấp giao nhiệm vụ , chúng chỉ cần bắt mèo, đảm bảo khu còn mèo hoang nào.”
Hứa Lạc cuống lên. Đối đầu thế cũng cách, sớm muộn gì mèo cũng bắt, mà “xử lý” thế nào thì dám nghĩ.
“Vậy để tìm chỗ khác nuôi nó, ở khu nữa, ?” Cậu thử thương lượng.
“Không . Chúng làm theo quy định. Nếu khiếu nại thì bọn trừ tiền. Cậu thông cảm cho chúng , chúng cũng dễ dàng gì.”
lúc đó, mèo cam đột nhiên kêu t.h.ả.m một tiếng, giãy giụa dữ dội, trùm lưới.
“Bắt , thu dọn .” Người cầm lưới .
Mèo cam ngừng vùng vẫy trong lưới, tiếng kêu thê lương liên tiếp vang lên.
Hứa Lạc đau lòng đến chịu nổi.
Thấy hai sắp mang mèo , vội chắn mặt:
“Đừng mang nó , … mang nó lên nuôi , ?”
Người cầm bao tải vẻ mất kiên nhẫn:
“Quy định khu căn hộ cho nuôi mèo chó. Chúng thể công khai làm trái quy định , thông cảm.”
Nói hai định vòng qua .
“Đợi ! Tôi chỉ mang nó lên một ngày thôi, ngày mai sẽ tìm chủ mới cho nó, ?” Hứa Lạc gấp đến mức sắp .
“Không . Có yêu cầu thì trực tiếp liên hệ quản lý cấp , chúng quyết .”
Hứa Lạc xoay vòng vòng, bó tay, chỉ thể trơ mắt họ mang mèo .
“Sao ?” Lan Thanh xuống xe, qua là hiểu tình hình.
Hứa Lạc ủ rũ:
“Quản lý khu nhà dọn dẹp mèo hoang. Em xin mang nó lên cũng , họ là quy định cứng.”
Lan Thanh thấy bộ dạng như chú ch.ó con cụp đuôi của , hỏi:
“Vậy em định làm ?”
“Hết cách …” Hứa Lạc thở dài, vẻ thất vọng hiện rõ trong mắt.
Thấy hai sắp rời , Lan Thanh lên tiếng với cầm bao tải:
“Chờ chút.”
Thấy là một đàn ông ăn mặc chỉnh tề, khí chất cao quý, nhân viên dù thấy mặt lạ cũng dám đắc tội:
“Thưa , việc gì ạ?”
“Giao con mèo cho .” Lan Thanh bình thản.
“Hả…?” Hai , cầm bao tải bất lực, “Xin , đây là quy định công ty.”
“Giao cho , sẽ để các chịu trách nhiệm.”
Người do dự một lát. Lan Thanh rõ ràng thường, đến mức đó, đành c.ắ.n răng gật đầu với đồng nghiệp:
“Đưa cho .”
Thế là mèo cam trở về trong lòng Hứa Lạc. Con mèo dọa sợ hiếm khi ngoan ngoãn như , nhảy mà cuộn run rẩy trong tay , thỉnh thoảng phát tiếng rên nhỏ.
“Đừng sợ, đừng sợ, ai mang mày nữa .” Hứa Lạc vuốt lông nó, lo lắng nhíu mày, “Cảm ơn Lan tổng, giúp em . khu nhà em cho nuôi mèo…”
“Nếu em yên tâm, cứ giao nó cho .” Lan Thanh ôn hòa.
“Giao cho ?” Hứa Lạc ngạc nhiên.
“Không tin ? Em quên , cũng từng nuôi thú cưng.”
Hứa Lạc vội lắc đầu. Cậu nào dám nghi ngờ ông chủ lớn, chỉ do dự :
“Vậy em sẽ tìm căn hộ mới cho phép nuôi mèo, tìm là chuyển nhà ngay. Mấy hôm nay đành phiền Lan tổng .”
Lan Thanh gật đầu.
Hứa Lạc bộ vest trông là đắt tiền Lan Thanh, con mèo bẩn thỉu trong lòng, cảm thấy đưa thẳng như , liền :
“Lan tổng, đợi em một phút ? Em xuống ngay.”
“Được, đợi em.”
Anh ánh đèn đường vàng ấm, hình cao thẳng như cây tùng, chỉ đó thôi mang cảm giác an tâm mạnh mẽ. Trong lòng Hứa Lạc chợt ấm lên.
Cậu đặt mèo xuống đất, vỗ vỗ cái đầu tròn trịa của nó:
“Mày ngoan nhé, đừng chạy lung tung, ?”
“Meo~” Mèo cam kêu khẽ, còn l.i.ế.m ngón tay một cái.
“Haha, tao với mày hả? là đồ vô lương tâm!”
Hứa Lạc dậy, cúi với Lan Thanh nhanh chóng chạy tòa nhà.
Không lâu , ôm một thùng carton chạy xuống, tay còn xách theo một túi đồ.
Chạy gấp nên thở dốc, trán lấm tấm mồ hôi. Cậu bế mèo bỏ thùng, cùng cái túi đưa cho Lan Thanh.
“Lan tổng, … cho em mượn cái quần, em giặt sạch , tiện thể trả .” Hứa Lạc ngượng ngùng .
Lan Thanh liếc cái túi, khóe môi khẽ cong:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bi-sep-de-mat-toi-phai-lam-sao/chuong-34-duoc-roi-lan-tong.html.]
“Quần cần nữa. Mèo mang , giúp em trông.”
Hứa Lạc sững , mặt càng đỏ hơn.
Cũng đúng… Lan tổng thể mặc quần khác từng mặc qua chứ…
ngay lúc còn đang ngẩn , cả thùng và túi lấy khỏi tay.
“Về , tối nay nghỉ ngơi cho .”
Hứa Lạc ngẩng đầu, đôi mắt xanh thẳm xinh của Lan Thanh, ngây vài giây dùng sức gật đầu:
“Vâng! Lan tổng cũng ạ.”
Lan Thanh “ừ” một tiếng, mang mèo lên xe.
Nhìn chiếc xe khuất dần nơi góc đường, Hứa Lạc mới trong.
Cậu nghĩ, Lan tổng đúng là . Hoàn giống kiểu tổng tài lạnh lùng trong lời đồn, trái , còn tình .
mà…
Nghĩ đến những lời và hành động dễ khiến suy diễn của Lan Thanh tối nay, Hứa Lạc bắt đầu thấy mâu thuẫn, song nhanh tự phủ nhận cái ý nghĩ kỳ quặc đó.
Anh là trai thẳng, Lan tổng cũng là trai thẳng, huống chi mấy câu và cử chỉ cũng chẳng chứng minh điều gì cả, đúng ?
Có lẽ đây chỉ là cách thể hiện sự thiện và tin tưởng riêng của “chiến đấu dân tộc”.
Dù thì ở nước ngoài còn kiểu chào hôn má, hôn tay, thậm chí hôn môi nữa mà? Chỉ chạm tay với sờ mặt thôi, thật sự chẳng tính là gì cả.
Hứa Lạc vốn giỏi tự an ủi , càng nghĩ càng thấy hợp lý. Có lẽ do dạo xem quá nhiều video phân tích phim kiểu 《Tổng tài và tiểu soái》, nên mới dẫn dắt suy nghĩ lung tung như .
Xem video ngắn đúng là “ma túy tinh thần” của thời hiện đại. Anh bớt lướt video, xem phim sách nhiều hơn để nạp năng lượng, tránh để mấy suy nghĩ vớ vẩn lan tràn.
lúc là cuối tuần, Hứa Lạc dự định hai ngày sẽ chốt luôn chuyện chuyển nhà.
Yêu cầu của cũng cao, chỉ cần giao thông thuận tiện, môi trường và thể nuôi mèo là . Tiền thuê đắt hơn chút cũng , dù gì với mức lương và tiền tiết kiệm hiện tại, tạm thời cũng lo trả nổi tiền nhà nước điện.
Anh hẹn xem khá nhiều căn nhà mạng, nhưng khi xem thực tế, chẳng căn nào khiến hài lòng.
Không thì là kiểu nhà “trang trí tinh xảo hút formaldehyde” của mấy căn nhà lướt sóng, thì hàng xóm phức tạp, cách âm kém, hoặc là nhà thật khác xa ảnh quảng cáo, môi giới còn ba hoa chích chòe là “cũng gần giống”, khiến Hứa Lạc tức đến bật .
Xem tìm một căn nhà ý, quả thật chuyện dễ.
Hứa Lạc khỏi ga tàu điện ngầm thì một thanh niên mặc vest chỉnh tề chặn , bám theo hỏi dồn dập:
“Anh ơi mua nhà , dự án bên em ở vị trí vàng, môi trường , tiện ích đầy đủ, chỉ còn đúng một căn giá ưu đãi, mua ngay hôm nay chỉ cần trả hai mươi vạn…”
“Anh , thấy giống mua nổi nhà ?” Hứa Lạc bất lực.
…
Tống khứ xong bán hàng, Hứa Lạc bỗng thấy mờ mịt.
Trước mắt là con đường xe cộ tấp nập, qua đường ai nấy đều vội vã, chẳng buồn ngoảnh . Xung quanh là những tòa cao ốc san sát, ánh nắng mặt trời, lớp tường kính phản chiếu ánh lạnh vô cơ từ cao xuống.
Anh coi như nửa chân bước xã hội, công ty tệ, sếp , đồng nghiệp , miễn cưỡng xem là thuận buồm xuôi gió. khoảnh khắc , Hứa Lạc bỗng nhận , bản chất cũng chẳng khác gì những trẻ khác đang vật lộn nơi thành phố lớn.
Cảm khái bao lâu, điện thoại của bỗng rung lên một cái.
Là tin nhắn WeChat của Lan Thanh.
Tinh thần Hứa Lạc lập tức phấn chấn, mở giao diện tin nhắn.
Lan Thanh: 【Nhà tìm đến ?】
Hứa Lạc thành thật trả lời:
【Không suôn sẻ lắm, sáng nay xem mấy căn nhưng đều . Tôi định tìm môi giới giúp, chắc sớm sẽ tìm nhà phù hợp.】
Anh đợi một lúc mà Lan Thanh trả lời, lẽ đối phương đang bận.
Hứa Lạc tùy tiện tìm một cái ghế dài xuống, định tìm một môi giới đáng tin nền tảng, nhất là hôm nay chốt luôn, tối về thu dọn đồ, ngày mai thể chuyển nhà.
Không ngờ lướt nền tảng bao lâu thì Lan Thanh trả lời.
Đầu tiên là gửi một đoạn video: một con mèo tắm rửa sạch sẽ, ngơ ngác kêu meo meo ống kính, đôi mắt xanh lam trong veo xinh mê . Hứa Lạc mà nhịn cong khóe miệng.
Xem Lan tổng đúng là kinh nghiệm chăm thú cưng.
Lan Thanh: 【Tôi một căn nhà ở, ngay gần công ty, thể sang đó ở tạm.】
Nụ môi Hứa Lạc lập tức đông cứng, miệng há thành hình chữ O.
Hả? Lan tổng cái gì? Cho ở nhà của ?
Tay Hứa Lạc run run trả lời:
【Lan tổng, nhà tự lo , thể làm phiền thêm nữa.】
Kèm theo đó là một meme chú ch.ó cúi đầu rụt rè.
Lan Thanh: 【Sáng mai chuyến bay nước Y công tác mấy ngày, cho tài xế qua đón , tự lo ?】
Hứa Lạc trợn tròn mắt. Anh rõ ràng làm phiền, mà Lan tổng dường như trực tiếp bỏ qua tin nhắn đó?
Còn hỏi tự làm , trẻ con, chỉ chuyển nhà thôi mà, gì mà làm ?
Chẳng lẽ Lan tổng còn định đích qua giúp chuyển nhà?! Nghĩ đến thôi Hứa Lạc rùng .
Ngón tay lơ lửng màn hình, nhất thời trả lời .
Sự quan tâm của Lan tổng dành cho … hình như quá mức .
Chưa kịp nghĩ xong lời từ chối, đối phương gửi thêm tin nhắn.
Lan Thanh: 【Mười một giờ sáng. Cho phép ngủ nướng thêm chút.】
Hứa Lạc: “……!”
Anh còn đồng ý mà, Lan tổng bá đạo như chứ?
Đờ đẫn màn hình một lúc lâu, Hứa Lạc yếu ớt trả lời:
【Vâng, lười tổng】
Gửi xong mấy giây, mới phát hiện gõ nhầm chữ, vội vàng bấm xóa gửi :
【Vâng, Lan tổng!】
Chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, mới nhớ … thứ bấm hình như là phím xóa, thu hồi.
Motchutnganngo
Hứa Lạc: “……”
Xong , c.h.ế.t chắc .
---
Tác giả lời :
Hứa Lạc: Tôi yên tĩnh một chút.