Tôi tắm xong, sảng khoái bước thì thấy Lục Tấn đang chơi điện thoại.
Cửa sổ ký túc xá mở thông gió, mùi sữa cũng gần như biến mất, những mẩu giấy dọn sạch sẽ.
Tôi cảm ơn nữa nhanh chóng sấy khô tóc, mặc quần áo, cùng thẳng tới nhà ăn.
Giờ cao điểm, nhà ăn đông đúc, qua kẻ nhộn nhịp.
Hai đứa chọn chỗ xuống, ăn chuyện.
Lục Tấn vẫn ít lời như thường, phần lớn thời gian chỉ lắng những câu chuyện đầu đuôi của .
Dáng vẻ lạnh nhạt của thu hút ánh mắt của ít trong nhà ăn, vẫn là tâm điểm của sự chú ý.
Tôi lén , trong lòng dâng lên cảm giác ngưỡng m/ộ dứt.
Được làm bạn cùng phòng với xuất sắc như thế đúng là may mắn lớn nhất đời .
Giá mà mối qu/an h/ệ của chúng thể thiết hơn một chút nữa thì mấy.
Đang miên man suy nghĩ, chợt cảm thấy ng/ực gì đó .
Ban đầu còn nghĩ chỉ là chút dư âm còn sót , nhưng chỉ vài phút , tái mặt.
Hỏng , bệ/nh của tái phát.
Lần chỉ một chút, mà là tràn nhiều.
Trong gian ồn ào náo nhiệt của nhà ăn, thứ chất lỏng chịu lời bắt đầu thấm qua, tràn ngừng.
Tôi cúi xuống , áo thun xanh nhạt phía thấm ướt, rõ ràng.
Vội vàng đặt đũa xuống, cúi , định dùng tư thế để che sự bối rối của .
Lục Tấn đối diện khẽ động đầu mũi, đó ngẩng đầu lên , ánh mắt sắc bén.
"Cậu khỏe , Phương Nhiên?"
Tôi gật đầu, nhỏ giọng giải thích đầy bất an:
"Ừm, bệ/nh của tớ phát ... vẻ kiểm soát .”
"Không thể lên, nếu sẽ khác phát hiện mất.”
"Xin nhé, cứ ăn , cần để ý đến tớ ."
Lục Tấn nhíu mày, dậy dứt khoát.
Cậu kéo lên, đẩy lòng , nhanh chóng về phía nhà vệ sinh trong nhà ăn.
Mọi động tác đều gọn gàng và quyết đoán.
"Ra nhà vệ sinh mà xử lý."
Tôi níu lấy vạt áo , cảm nhận rõ ràng ánh mắt tò mò của xung quanh.
Tôi r/un r/ẩy: "Lục Tấn, như thế ... khác sẽ thấy mất..."
"Đừng sợ, cứ sát tớ là ."
"Ừm."
Không dám nghĩ đến ánh mắt của những xung quanh, chỉ thể vùi đầu ng/ực , rón rén bước theo.
Cứ như , Lục Tấn đưa nhà vệ sinh.
May mà ai trong đó.
Cậu đẩy gian cuối cùng, đóng cửa .
Tôi kịp cảm ơn, vội vàng rút khăn giấy trong túi , một tay vén áo, một tay lau sạch sẽ.
Làn da ướt át tiếp xúc với khí lạnh khiến khẽ run lên.
Nhìn như một chú ch.ó nhỏ ướt mưa, đáng thương vô cùng.
Chàng trai vốn im lặng một bên bất chợt bật , âm thanh nhẹ mà trầm, tựa như len lỏi qua từng kẽ hở.
Tôi đỏ bừng mặt, x/ấu hổ đến nỗi dám ngẩng đầu lên.
Càng lau vội, lực tay càng mạnh, nhưng càng làm thế, thứ chất lỏng càng tràn nhiều hơn, kiểm soát nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bi-mat-khong-the-noi/chuong-4.html.]
Quần áo ướt sũng, tay chân cũng dần rối lo/ạn. lúc bối rối làm gì, giọng lạnh nhạt của Lục Tấn vang lên:
"Phương Nhiên, cần tớ giúp lau ?"
Tôi ngẩng đầu lên, ngơ ngác.
Ánh mắt chạm ngay đôi mắt đen nhánh của .
Cậu , thản nhiên :
"Nếu cần, thì tự vén áo lên."
Truyện Danh sách chươngChương Nghe
Tôi.
Đồng ý .
Dù thì mùi trong nhà vệ sinh thực sự khó ngửi, dù hương thanh mát từ cơ thể cũng át nổi mùi hôi .
là chịu nổi.
Thế nên, ngoan ngoãn giơ hai tay, vén áo lên theo đúng yêu cầu.
Lục Tấn lạnh giọng lệnh:
"Ưỡn ng/ực.”
“Dựa sát tớ hơn."
"..."
Tôi r/un r/ẩy làm theo.
Ngay đó, cầm khăn giấy lên, bắt đầu lau giúp .
Khác hẳn với hình săn chắc, cơ bụng tám múi của Lục Tấn, đúng là một tên phế vật.
Cái bụng mềm nhũn, chỉ miễn cưỡng hai đường cơ mờ mờ để gỡ gạc.
Cuối cùng, vì chút tôn nghiêm ít ỏi của một đàn ông, thể cứ như chịu thua.
Thế là, hít một sâu, cố gắng hóp bụng tạo dáng.
Lục Tấn dường như chẳng mảy may để ý, bàn tay vẫn tiếp tục lau với động tác nhịp nhàng.
Lực tay của nhẹ, so với cách lau qua quýt cẩu thả của , thì dịu dàng đến mức khiến cảm thấy khó chịu.
Đặc biệt là đôi tay của , thon dài, đ/ốt ngón tay rõ ràng, mu bàn tay còn nổi những đường gân xanh mờ.
Khi vô tình dính một ít chất lỏng, bàn tay đó trông chút kỳ lạ.
Chỉ thoáng qua thôi mà cảm giác cả như đ/ốt ch/áy, mồ hôi lạnh ngừng toát trán, gần như thể giữ nổi dáng vẻ căng cứng của nữa.
đúng lúc , Lục Tấn bắt chuyện một cách hờ hững:
"Mỗi ngày đều phát bệ/nh nhiều thế ?"
"Không ... chỉ là hôm nay đột nhiên nhiều hơn..."
"Thế từng nếm thử nó mùi vị gì ?"
"!!"
Tôi đỏ bừng mặt, vội vàng phủ nhận:
"Tất nhiên là ! Thử đồ của chính , cứ thấy kỳ kỳ. Mà chắc nó chỉ vị như sữa bò thôi."
"Vậy , nhưng tớ cứ ngửi thấy mùi dâu tây?"
"Không , chắc ngửi nhầm ."
Dù thật cũng sẽ thừa nhận.
Mùi dâu tây gì chứ, sến ch*t .
Lục Tấn chỉ nhẹ, thêm gì.
Cậu rút một tờ khăn giấy khác, tiếp tục lau ở chỗ vấn đề.
Chỗ đó cực kỳ nh.ạy cả.m.