Nên đối với lũ nhóc tầm 15 tuổi , khá uy hiếp.
Bọn chúng dừng roi trong tay, hỏi là ai.
"Việc riêng nhà họ Cố, ngoài đừng xen !"
"Không hổ văn hóa nhà , bắt nạt mà còn làm vẻ tao nhã."
Tôi xổm kiểm tra vết thương Cố Thời Diễn, cứng đầu hất : "Đừng chạm !"
Ồ ồ ồ.
Quả nhiên vẫn như xưa, ngạo nghễ thế!
Nếu kế hoạch từ , cầm roi đánh m.ô.n.g .
Tiếc là làm thế.
Tôi chỉ rút con d.a.o nhỏ, lóe lên lưỡi găm sắc bén.
Dùng nó khẽ nâng cằm thằng nhóc cầm đầu.
"Dù các là đại ca nhị cữu của , thì cũng mặc kệ. Từ hôm nay - Cố Thời Diễn, sẽ do bảo kê."
Hệ thống bảo lời thoại của quá "trẩu tre".
Tôi bĩu môi: "Có trẩu hơn mấy câu thoại biến thái bệnh kiều trong sách ?"
Hệ thống lắc đầu lia lịa.
Sau khi dễ dàng cứu Cố Thời Diễn, ngọn ngành sự việc.
Thì lũ công tử nhà giàu vì tranh sủng, ghét cay ghét đắng việc Cố Thời Diễn luôn nổi bật.
Chúng bèn kiếm cớ dằn mặt.
Nhà họ Cố bảy em, năm đứa cùng cha khác .
hễ cổng dinh thự, đều gọi ruột của đại thiếu gia là .
Duy Cố Thời Diễn - đứa út chịu khuất phục.
Thế là đại thiếu gia dẫn đầu, xúi đám em trai hợp sức "dạy dỗ" .
Không cho mâm ăn cơm, tan học về còn đánh đập.
Lúc Cố Thời Diễn mới về nhà, cha chẳng đoái hoài nên mặc kệ.
Chỉ dặn: "Đừng đánh c.h.ế.t là ."
Buồn thật.
Mở cửa là đại gia tộc trăm năm trọng vọng, đóng cửa chỉ thấy hủ bại thời.
"Trông bảnh bao thế mà hồi nhỏ cảnh cũng giống !"
Tôi tùy hứng mua túi cam, ném quả cho Cố Thời Diễn.
Hắn mặt đen như chảo cháy, hóa từ bé lạnh lùng vô cảm.
"Anh rốt cuộc là ai? Tôi cần thứ của ."
Nhớ thành tích "kỵ đàn bà" đỉnh cao đời của , buột miệng: "Là vợ đấy."
Tiểu Cố Thời Diễn sững, sắc mặt biến ảo khôn lường, cuối cùng lộ vẻ mặt khó đỡ.
Như nuốt phân.
Tôi nhịn nổi , ôm bụng gục xuống.
Biết kỵ đàn bà như , kiếp nên chọc ghẹo sớm cho đỡ phí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bi-ke-thu-truyen-kiep-xich-lai-ep-uong-tra-sua-dam-dac/chuong-2-goi-anh-khong-duoc-goi-vo.html.]
Suy cho cùng, vốn là đứa vô liêm sỉ, vì đạt mục đích mà chẳng từ thủ đoạn.
Cười đến bụng đau quặn, cúi xuống sát tai :
"Chồng ơi~ thích vợ tương lai của ?"
"Chồng ơi, gì chứ chồng!"
...
Thành công .
Tôi khiến tiểu Cố Thời Diễn phát ghê đến tận cổ.
Cố Thời Diễn năm mười tuổi khá thấp bé, còn bây giờ cao hơn cả mấy cái đầu.
Nhớ kiếp luôn thua kém về chiều cao, mỗi đánh đè góc tường ấn đầu xuống, nghẹt thở đến phát điên... Lần nhất định trả thù bằng !
Sau khi "mời" Cố Thời Diễn về nhà, cho bộ quần áo mới.
Hệ thống đúng là cha nuôi của , thẳng tay tặng luôn một biệt thự ở phía bắc Giang Thành.
Lúc hai bốn tuổi, sắp gia đình đưa du học bốn phương trời, nên chẳng lo phát hiện.
Theo nguyên tác, nữ chính sống ở khu tập thể bên cạnh cứu về, cũng đồ sạch sẽ thiết đãi một bữa thịnh soạn.
Sau nửa năm dùng sự cứu rỗi kiểu kẻ theo đuôi để cảm hóa , cô xuất ngoại du học.
Từ đó trở thành Bạch Nguyệt Quang trong tim Cố Thời Diễn, động lực giúp leo lên đỉnh quyền lực.
Tôi chỉ cần bắt chước y chang.
khi ép đồ, những vết sẹo đứa nhỏ khiến choáng váng.
Vết mới đan xen sẹo cũ... phủ kín cả lưng.
Tôi tưởng những thứ chỉ xuất hiện khi trưởng thành.
Không ngờ từ nhỏ thế.
"Đồ biến thái!"
Thấy rời mắt khỏi lưng , Cố Thời Diễn nhếch mép chế nhạo, vội kéo áo che những thương tích.
Tôi bật , quên mất cả việc đáp trả.
Tối hôm đó, chuẩn một bàn tiệc thịnh soạn. Cố Thời Diễn ba năm từng lên bàn ăn, nào cũng ôm bát cơm xổm bên ổ chó. Sau khi mời "lên ngựa" bàn, híp mắt trêu: "Vợ tương lai của em đối xử với em ?" Hắn mím môi đáp. là đồ cứng đầu!
Mấy ngày đó, như cái đuôi lẽo đẽo theo Cố Thời Diễn để bảo vệ . Mấy đứa nhóc trong khu tập thể nhà họ Cố vốn định thử sức với . Chúng tập hợp một đám đàn em tay cầm gậy gộc, d.a.o nhíp, đủ loại vũ khí. Tôi chẳng thèm động thủ, thẳng tay phát luôn video chúng bắt nạt Cố Thời Diễn hiền như Bồ Tát: "Các em đoán xem nếu đăng cái lên mạng, gửi cho sếp của cha các em... thì sẽ thế nào nhỉ?"
Mấy đứa trẻ hiểu chuyện, nhưng đại ca nhà họ Cố thì thức thời. Thấy ăn mặc hàng hiệu, ngay gia thế dạng . Cắn răng xin hứa sẽ bắt nạt Cố Thời Diễn nữa. Tôi vui vẻ thưởng cho hai viên kẹo, dặn giữ lời hứa.
Cố Thời Diễn vui. Trên đường dẫn về biệt thự, Cố Thời Diễn cứ tránh ánh mắt , kéo nhẹ vạt áo bằng vẻ mặt giằng xé đến méo mó. Tôi: "???"
Cố Thời Diễn cắn môi, từng chữ như đang đẩy hòn đá tảng: "Vợ... vợ tương lai... kẹo của ?"
Không , tin thật chứ!
Hệ thống bên cạnh hả hê nhạo vì chơi quá tay.
Hoảng quá, vội vàng giải thích đó chỉ là đùa thôi, bảo đổi cách xưng hô thành " trai".
Nào ngờ Cố Thời Diễn bướng bỉnh thật, tỏ hài lòng.
Theo chân hai ngày nữa, mới cơ hội lên tiếng: "Thực mấy viên kẹo cho lũ trẻ đều hết hạn ."
Tôi mua hộp mới, vỏ màu hồng.
"Cầm lấy kẹo thì từ nay gọi là trai, cấm gọi lung tung, hiểu ?"