5
Chuyện và Dữu Hàm Sinh đang yêu , chỉ cha .
Chỉ cần thêm một nữa là lộ ngay.
Tôi dặn dặn họ rằng công việc của Dữu Hàm Sinh tuyệt đối giữ bí mật, ngoài.
Thế là mỗi họ hàng hỏi yêu làm gì, cha đều đầy bí ẩn, khiêm tốn tự hào: “Ôi, đơn vị của nó đặc biệt lắm, tiện .”
Nụ đó là sự mãn nguyện.
Xong , thổi phồng quá đà .
Cha bắt đầu ngày nào cũng lẩm bẩm: “Khi nào dẫn về nhà chơi một chuyến ?”
Da đầu tê rần.
Trước đây công ty từng hợp tác với , phí lên sân khấu của tính theo từng phút.
Một lương năm trăm vạn như , cũng chỉ đủ mời nửa tiếng —— mà còn là giá hữu nghị.
cha tin.
Không còn cách nào khác, đành lấy điện thoại , mở WeChat của Dữu Hàm Sinh cho họ xem.
Tôi thật sự WeChat của .
Dù cũng từng hợp tác, cũng coi như là một “bên A” cực kỳ nhỏ bé của .
Lúc đó công ty bàn hợp tác, vốn dĩ liên quan đến , nhưng để trình bày sản phẩm, họ cử quản lý sản phẩm là theo. Tôi vốn cũng mấy hứng thú, chỉ nghĩ ăn ké bữa cơm sang chảnh thôi.
Công ty giá cao, phía Dữu Hàm Sinh hình như cũng hứng thú lắm, nghĩ chắc chắn thành.
Không ngờ cuối cùng ký .
CEO vui đến mức ôm xoay vòng: “Giang Duyên, đúng là linh vật của công ty!”
Tôi vẫn hiểu tại .
Cho đến lâu .
6
Nhìn khung chat trống trơn, cứng đờ như cái máy: “Năm mới vui vẻ, Dữu ảnh đế.”
Không ngờ trả lời ngay: “Năm mới vui vẻ.”
Tôi đang định tự giới thiệu thì gửi thêm một câu: “C thành đang tuyết.”
Tôi kéo rèm , bên ngoài thật sự đang tuyết rơi.
“Anh cũng ở C thành ?” Tay run run khi gõ chữ.
Khung chat hiện “đang nhập”, nhấp nháy lâu, cuối cùng gửi gì.
Một lúc mới hiện lên: “Tôi là Quảng Thành.”
Tôi vội vàng tự giới thiệu: “Anh chắc quên , là ——”
“Giang Duyên.” Hắn , “Trí nhớ .”
Tôi chằm chằm hai chữ đó, tim đập hụt một nhịp.
Rồi hiểu ma xui quỷ khiến thế nào gõ một câu:
“Người phương Nam ai cũng chấp niệm với tuyết phương Bắc đúng ? Hoan nghênh đến nhà xem tuyết nhé.”
Gửi xong là hối hận ngay —— cái câu tỏ tình quê mùa gì thế ?
Dữu Hàm Sinh trả lời một câu hiểu: “Cậu cũng thế với tất cả , Giang Duyên?”
Đầu tự nhiên chập mạch: “Sao thể? Bạn cùng phòng đại học của còn nợ 500 tệ, nhớ đến giờ.”
Bên im lặng lâu.
Tôi gì, đành thật: “Cha thích .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bi-ep-hon-toi-noi-anh-ay-la-chong-toi/chuong-2.html.]
Dù cũng cần nhờ vả, học theo mấy kịch bản mạng, bắt đầu tặng hoa, đặt đồ uống cho Dữu Hàm Sinh.
Sau khi xin địa chỉ của , một ngày đột nhiên cũng hỏi địa chỉ của .
Tôi suy nghĩ gì, gửi luôn.
Mùng tám Tết, xuất hiện cửa nhà .
7
Cha vốn tự hào cả đời, nhưng khi thấy Dữu Hàm Sinh, lộ rõ vẻ ngoan ngoãn như trẻ con.
Lúng túng tay chân.
Mẹ kéo nhà vệ sinh, véo tay : “Cái thằng ! Sao sớm là nó sẽ tới?”
Sau đó gọi hết dì nhỏ, cô nhỏ đến giúp nấu ăn.
Bình thường mấy dì mấy cô ngang trong làng còn ngẩng cao đầu, nhưng khi thấy Dữu Hàm Sinh ngoài đời, ai cũng giống thiếu nữ mới lớn, chuyện còn lắp bắp.
Em họ kéo phòng, mắt mở to như chuông đồng: “Anh! Anh làm thật luôn ? Em thật sự sắp rể là ảnh đế ?”
“Anh rể là từ gì thế?”
“Là chồng của đó!”
Chồng cái gì chứ, cùng lắm chỉ là làm thuê cho thôi.
“Cùng lắm cũng chỉ thể tính là ông chủ của .”
Em họ càng kích động hơn, nắm tay lắc mạnh: “Anh , hai còn chơi cosplay yêu ? Có buổi tối còn gọi là chủ nhân ?”
Tôi thật sự ngất luôn.
8
Mọi đều cố ý chừa gian cho chúng , chen hết bếp bận rộn.
Hai chúng ngượng ngùng trong phòng khách, xem Bản tin Thời sự.
Dữu Hàm Sinh đột nhiên hỏi: “Có trông khó gần lắm ? Hình như họ đều sợ .”
Tôi đang ăn hạt dẻ, suýt nữa sặc: “Sao thể ghét ? Họ thích c.h.ế.t chứ!”
Nhờ Dữu Hàm Sinh, đầu tiên mới thấy nhà thể làm nhiều món như .
Cả bàn đầy thức ăn, món còn từng thấy. Tôi nghi ngờ nếu còn bắt thú rừng thì hôm nay cũng bày hết lên bàn mất.
Tôi bưng bát, mắt cay: “Tết nhà ngoài sủi cảo vẫn là sủi cảo, đây là đầu tiên thấy ngoài sủi cảo còn món khác.”
Dữu Hàm Sinh một cái, gì.
Ăn xong, cha lên, dáng gia trưởng dặn : “Ra ngoài đừng chuyện lung tung, cho thầy Dữu.”
Người chuyên khoe khoang một là cha mà cũng cẩn thận như thế.
Buổi tối định đặt khách sạn, nhưng cái thị trấn nhỏ thì lấy khách sạn năm .
Mẹ trực tiếp cho bộ chăn ga đỏ rực.
Hai đứa chui phòng chơi CSGO. May mà máy bàn của vẫn dùng , laptop cũng mang theo.
Tôi dẫn Dữu Hàm Sinh giành nhiều MVP.
Hắn hỏi: “Giang Duyên, chơi game giỏi ?”
“Hồi nhỏ còn làm tuyển thủ chuyên nghiệp.” Tôi uống một ngụm sữa óc chó, “Chỉ là thành tích học tập quá , bỏ .”
Nói xong thấy hối hận —— như đang khoe khoang.
Tôi vội thêm: “ bao nhiêu năng lực, lên đỉnh thì thiên phú. Nên thầy Dữu, leo lên vị trí hôm nay, đúng là quá giỏi.”
Tôi giơ ngón tay cái.
“Anh giành nhiều giải ảnh đế như , đóng bao nhiêu tác phẩm , làm gì ai thích .”
Dữu Hàm Sinh : “Vậy thích ?”
“Sao thích?” Tôi buột miệng, “Tất cả tác phẩm của đều xem .”