Bị Đàn Ông Xa Lạ Mang Về Nhà - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-18 07:14:09
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bữa cơm ăn một nửa, Hoài Hi dần dần phản ứng cảm thấy hổ.

Bùi Trường Khiêm công tác vài ngày, về đến nhà quần áo còn kịp , liền vội vã bận tới bận lui nấu cơm cho .

Ăn cơm xong, Bùi Trường Khiêm dọn bát đũa, Hoài Hi lặng lẽ bê hai cái đĩa theo .

Bùi Trường Khiêm thấy, gì thuận tay nhận lấy.

Hoài Hi giữa bếp và phòng ăn hai lượt, dọn dẹp xong bộ đồ ăn cần rửa.

Cậu còn định tiếp tục giúp, ví dụ như lau bàn ăn hoặc bàn bếp nhưng Bùi Trường Khiêm đưa cho một ly sữa bò ấm áp, bảo ghế từ từ uống hết.

Trong lòng Hoài Hi tình nguyện.

Cậu thích uống sữa bò nguyên chất vị ngọt, ngán.

do dự một chút vẫn gì, nhận lấy.

Cậu phòng ăn , mà ở cạnh cửa bếp xem Bùi Trường Khiêm làm việc nhà, nhấp từng ngụm sữa bò nhỏ.

Bùi Trường Khiêm xử lý rác thải nhà bếp, bỏ tất cả bát đĩa cần rửa máy rửa bát lau bàn bếp.

Người đàn ông lặng lẽ bận rộn, động tác nhanh nhẹn trật tự.

Bận một nửa, khi đang giặt giẻ lau, Hoài Hi đang tựa cửa bếp, giọng điệu tự nhiên mở lời:

“Là chỉ nuốt trôi cơm làm ?”

Trước đó gọi cơm hộp cho Hoài Hi, Hoài Hi hầu như động đến.

Mấy ngày nay nhờ dì đến nấu cơm, rõ ràng là thực đơn giống hệt nhưng Hoài Hi ăn ngày càng ít.

bữa cơm đó, Bùi Trường Khiêm vẫn luôn quan sát Hoài Hi.

Gắp bao nhiêu món ăn, ăn hết bao nhiêu cơm, đều tính toán trong lòng.

Sức ăn của Hoài Hi khôi phục trạng thái khó khăn bồi dưỡng khi công tác.

Sức chú ý của Hoài Hi tương đối kém, tay cầm ly sữa bò, ánh mắt vẫn luôn dõi theo bóng dáng Bùi Trường Khiêm di chuyển nhưng suy nghĩ sớm bay xa tít tắp.

Khi rõ câu hỏi của Bùi Trường Khiêm, lấy tinh thần, thần sắc mơ hồ.

Cậu .

Bản từng nhận điểm .

Không nên trả lời thế nào, Hoài Hi khẽ nhíu mày suy nghĩ một lúc lâu, nhẹ giọng mở lời: “Anh công tác thuận lợi chứ?”

Hỏi xong, bối rối chớp mắt, bổ sung:

“Xin , bây giờ mới hỏi.”

“Thuận lợi.”

Bùi Trường Khiêm khẽ một tiếng, dậy về phía :

“Không cần cảm thấy , vui vì em quan tâm .”

Hoài Hi đối mặt với Bùi Trường Khiêm, đối phương đang chế nhạo sự vụng về khi né tránh và chuyển hướng vấn đề của .

Nụ nhạt còn vương mắt Bùi Trường Khiêm dịu dàng.

Hoài Hi dời tầm mắt, Bùi Trường Khiêm vươn tay về phía .

Hoài Hi phản ứng một chút, mới vội đưa ly sữa bò rỗng trong tay qua, đó liền trở về phòng ngủ.

Cuối tuần , Bùi Trường Khiêm hiếm hoi thể nghỉ ngơi trọn vẹn hai ngày, cùng Hoài Hi trở về thành phố Tùng Nguyệt.

Suốt một tháng qua, chăm sóc Hoài Hi hơn một chút.

Mặc dù vẫn gầy nhưng sắc mặt còn trắng bệch như , ít nhất chút sức sống.

Cảm xúc cũng còn ủ rũ như , thỉnh thoảng sẽ thể hiện vẻ thoải mái với .

theo cách đến Tùng Nguyệt Thị ngày càng gần, trạng thái của Hoài Hi đang nhanh chóng .

Máy bay hạ cánh xuống sân bay thành phố Tùng Nguyệt, họ taxi về phía nơi Hoài Hi thuê trọ, sắp đến nơi sẽ ngang qua bệnh viện mà Hoài Hi từng đây.

Hoài Hi lưng cong ghế, phía , cũng ngoài cửa sổ vẫn luôn rũ mắt.

Biểu cảm của đổi, vẫn là vẻ thờ ơ với thứ nhưng sắc mặt chịu sự kiểm soát của , trở nên khó coi như màn khói vô hình che phủ.

Và cũng bắt đầu để ý đến khác.

Giống như trạng thái khi Bùi Trường Khiêm đưa về nhà.

Bùi Trường Khiêm chủ động chuyện ba , phản ứng của Hoài Hi đều lạnh nhạt chậm chạp, hầu như mở miệng.

Để tiết kiệm tiền, căn phòng Hoài Hi thuê nhỏ.

Hiện tại còn bừa bộn.

Lúc rời , nghĩ sẽ sớm .

Hơn nữa khi diễn buổi hòa nhạc đó, bệnh tình nguy kịch và tang lễ của khiến Hoài Hi bận tối mắt tối mũi, vội vã chạy ngược chạy xuôi khiến căn nhà ngày càng bừa bộn, từng nghĩ đến việc dọn dẹp.

Ra khỏi thang máy, khi Hoài Hi lấy chìa khóa mở cửa, nghĩ đến tính sạch sẽ và chứng ám ảnh cưỡng chế của Bùi Trường Khiêm.

Đối phương nhất định sẽ chê bai .

Cậu lúc nên vài câu khách sáo với Bùi Trường Khiêm, ví dụ như lời xin mong Bùi Trường Khiêm đừng để ý.

Như thể vớt vát chút hình tượng.

với tâm lý mặc kệ tất cả trỗi dậy, Hoài Hi cuối cùng gì.

Một tháng ở, thứ trong phòng đều trở nên xám xịt, bật đèn cũng ăn thua.

Tiện nghi sưởi ấm của khu chung cư cũ kém, hơn nữa Hoài Hi đóng phí sưởi nên nhiệt độ trong phòng hơn bên ngoài là bao.

Hoài Hi với Bùi Trường Khiêm cần đổi giày, hai một một phòng.

Phòng khách chật chội, bàn vương vãi các loại lọ thuốc, hộp thuốc, bệnh án, phiếu xét nghiệm, còn túi bánh mì, chai nước khoáng còn một chút nước đáy…

Ánh mắt Hoài Hi lướt qua mớ hỗn độn đó, cố gắng phớt lờ.

Cậu hé miệng, vốn định mời Bùi Trường Khiêm xuống ghế sofa nghỉ ngơi nhưng phát hiện sofa chất đầy đồ dùng của khi còn ở bệnh viện, chăn lông và quần áo tắm rửa, gần như chỗ trống nào để .

Não Hoài Hi trống rỗng trong thoáng chốc.

Cậu yên tại chỗ, lưng về phía nhất thời nên làm gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bi-dan-ong-xa-la-mang-ve-nha/chuong-7.html.]

Bùi Trường Khiêm đặt chiếc ba lô mang theo xuống đất, lấy hai chai nước đóng chai.

Anh căn bếp chỉ đủ một chứa, tìm thấy ấm nước nóng, khi bận rộn một lát mới , đưa một ly nước ấm nóng tay cho Hoài Hi.

Hoài Hi chút sững sờ, Bùi Trường Khiêm nhéo ngón tay lạnh lẽo của một chút, nhắc nhở: “Nắm chặt , làm ấm tay.”

Hoài Hi liền dùng lực cầm.

Bùi Trường Khiêm xếp chồng các tài liệu giấy tờ bàn thành một chồng, vứt bỏ các hộp t.h.u.ố.c rỗng và rác rưởi, phân loại các loại t.h.u.ố.c uống hết, sắp xếp gọn gàng hộp đựng.

Vài phút , bàn trở nên sạch sẽ tinh tươm.

Anh tìm một trống nhỏ ghế sofa, để Hoài Hi qua xuống.

“Tôi dọn dẹp một chút, em cho nên làm thế nào, sẽ nhanh xong thôi.”

Bùi Trường Khiêm nửa xổm bên cạnh sofa - bên chân Hoài Hi, giọng trầm .

Anh Hoài Hi cảm xúc kém nên những lời giọng điệu cố gắng dịu dàng, như đang dỗ dành một đứa trẻ.

Hoài Hi chỉ liếc mắt ánh mắt dịu dàng của Bùi Trường Khiêm, liền vội làm bộ uống nước.

Khi nâng ly nước lên, ngón tay dùng sức đến run.

Gần đến giờ ăn tối, Bùi Trường Khiêm dậy bếp xem xét một vòng.

Dụng cụ nấu ăn và gia vị đều đầy đủ, tủ lạnh cũng trống rỗng.

Ra khỏi bếp, Bùi Trường Khiêm cố ý dừng bước, từ phía Hoài Hi.

Hoài Hi lời, bảo tranh thủ uống hết nước khi còn nóng, Hoài Hi liền ngoan ngoãn uống xong.

Cũng còn ngẩn ngơ nữa, đang tiếp tục dọn dẹp chỗ bừa bộn mà dọn dở, tự từ từ sắp xếp.

Vẻ mặt cúi đầu rũ mắt nghiêm túc.

Thời tiết Tùng Nguyệt Thị ẩm ướt và lạnh lẽo, khi trời tối sầm xuống, bắt đầu mưa tuyết.

Chiếc ô Hoài Hi phơi ở ban công một tháng quên cất , Bùi Trường Khiêm cần ngoài mua đồ ăn, liền tìm thấy chiếc ô đó lau sạch sẽ cửa.

Khi về, chỉ mang theo một túi đồ ăn mà còn mang theo t.h.u.ố.c cảm và nhiệt kế.

Ăn cơm xong, Bùi Trường Khiêm đưa nhiệt kế cho Hoài Hi, bảo đo nhiệt độ cơ thể.

Hoài Hi lộ thần sắc khó hiểu.

“Sắc mặt em .”

Bùi Trường Khiêm khuôn mặt trắng trong suốt của Hoài Hi .

“Bản phát hiện khó chịu ?”

Giọng điệu chút nghiêm túc, nhưng đang quát mắng, chỉ là thể hiện sự hỏi thăm.

Hoài Hi còn trả lời, dứt khoát mở nhiệt kế , kiểm tra cột thủy ngân và vẩy hai cái đưa qua.

Nhiệt độ cơ thể 37.5℃.

Hoài Hi uống t.h.u.ố.c cảm, nhưng đến tối các triệu chứng vẫn nặng thêm.

Nghẹt mũi, đau họng, đầu ong ong choáng váng.

May mắn là nhiệt độ cơ thể tăng cao nữa.

Trong phòng cũng ấm áp, cũng việc gì khác để làm nên họ quyết định ngủ sớm.

Bùi Trường Khiêm bật bình nóng lạnh , phòng tắm tắm xong .

Sau đó nương theo ấm tích tụ trong gian hẹp, Hoài Hi cũng qua loa rửa sạch một chút.

Khi khoác chiếc áo ngủ lông nhung ngoài, Bùi Trường Khiêm trải giường trong phòng ngủ xong.

Không gian phòng ngủ cũng chật chội.

Chủ nhà đặt một chiếc giường rộng 1m5 cùng hai cánh tủ quần áo, hai chiếc tủ đầu giường, liền hầu như còn chỗ trống nào khác.

Bùi Trường Khiêm ở tủ quần áo ngoài lấy chăn, Hoài Hi lên giường làm ấm , liền yêu cầu đóng cửa tủ để tránh đường.

Để giữ ấm, Bùi Trường Khiêm trải hai lớp chăn giường, dày và cũng chắc chắn.

Hoài Hi vén chăn trong, thấy Bùi Trường Khiêm cầm chiếc chăn còn , chuẩn rời .

“Không phòng ngủ phụ.”

Hoài Hi kịp thời .

Giọng vì cảm lạnh mà trở nên nặng mũi, khàn khàn.

“Tôi ngủ sofa.”

Bùi Trường Khiêm đầu .

Hoài Hi nhíu mày.

Khi Bùi Trường Khiêm một nữa ngoài, chút sốt ruột mà nghiêng về phía , hai tay chống chăn khàn giọng mở lời:

“Nếu ngại, chúng chen chúc một chút ?”

Khi ở nhà Bùi Trường Khiêm, Bùi Trường Khiêm nhường phòng ngủ chính cho , còn thì ngủ phòng khách.

Bây giờ Bùi Trường Khiêm đến chỗ , lý do gì để ngủ sofa.

Biểu hiện của Hoài Hi hôm nay đủ tệ .

Bước chân của Bùi Trường Khiêm một nữa dừng .

Anh , thần sắc vẫn luôn ít khi , lúc nhíu mày về phía Hoài Hi, như đang xác nhận.

“Ngủ sofa lạnh.”

Hoài Hi ngẩng mặt , nhẹ giọng giải thích.

Lại cho rằng Bùi Trường Khiêm là đang để ý, một nữa chậm rãi bổ sung:

“Tôi lưng ngủ, chắc sẽ lây bệnh .”

“Vậy thì chen chúc một chút, ngại.”

Bùi Trường Khiêm đáp nhanh.

Anh xong, liền đặt chiếc chăn trong tay tủ quần áo, vén chăn lên giường.

--

Hết chương 7.

Loading...