Bị Đàn Ông Xa Lạ Mang Về Nhà - Chương 28: Ngoại truyện thường ngày

Cập nhật lúc: 2026-03-21 06:04:33
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tháng tám là thời điểm nóng bức nhất trong năm.

Ba bốn giờ chiều ánh nắng vẫn còn gay gắt, chiếu rọi phòng khách một bóng đến chói chang.

Trong phòng ngủ đóng kín cửa truyền một chút âm thanh.

Trong phòng nhiệt độ thích hợp, gian tối tăm, rèm cửa buông xuống che ánh nắng, sàn nhà một vệt sáng thẳng tắp.

Về chuyện ái ân, Bùi Trường Khiêm hai thói quen nhỏ kỳ lạ.

Một là khắt khe về môi trường.

Anh thích ở những nơi bên ngoài nhà, ngoại trừ giường thì những nơi khác đủ thoải mái cũng thích.

Mấy tháng , Hoài Hi đón sinh nhật, Bùi Trường Khiêm xin nghỉ đông, Hoài Hi cũng điều chỉnh lịch học, hai cùng du lịch.

ở khách sạn ba đêm, Bùi Trường Khiêm đều ái ân với Hoài Hi.

Từ đầu tiên của họ, Bùi Trường Khiêm bao giờ xa cách lâu như .

Hoài Hi dần dần cảm thấy bất ngờ, chủ động đề cập chuyện hỏi Bùi Trường Khiêm làm .

Bùi Trường Khiêm nhanh làm, lý do là môi trường bên ngoài an , cũng lo lắng đủ vệ sinh.

Để ngăn ngừa ý chí lung lay, thậm chí còn mang theo những thứ cần dùng.

Được thôi.

Hoài Hi tuy hiểu, nhưng thể thông cảm cho Bùi Trường Khiêm.

Ngoài , khi ở nhà Bùi Trường Khiêm cũng khắt khe về địa điểm ái ân.

Tốt nhất là chiếc giường lớn thoải mái, mới ga trải giường, những nơi khác như bàn làm việc, sofa, phòng tắm thì Bùi Trường Khiêm đều mấy hài lòng.

Anh cho rằng những nơi đó đủ thoải mái, sẽ ảnh hưởng đến trải nghiệm mà mang cho Hoài Hi.

Họ thỉnh thoảng cũng dùng sofa và phòng tắm, đều là do Hoài Hi cảm thấy mới lạ đề xuất, Bùi Trường Khiêm khó lòng từ chối.

Hoài Hi cũng từng thử bàn nhưng Bùi Trường Khiêm đến nay vẫn đồng ý.

Hoài Hi gầy, cái bàn cứng, Bùi Trường Khiêm sẽ lo lắng khi mất kiểm soát sẽ làm Hoài Hi thương.

Anh khắt khe về môi trường đến nhưng về thời gian thì vô cùng tùy ý.

Công việc của Bùi Trường Khiêm quá bận rộn, cơ hội cả ngày để nghỉ ngơi thường ít.

Buổi tối luôn tăng ca, thường xuyên để ý bận đến bảy tám giờ tối.

Lái xe về nhà, giải quyết bữa tối, tắm rửa nhanh nhất cũng 10 giờ.

Lúc bắt đầu, thường chỉ thể làm một hoặc hai , Hoài Hi liền sẽ buồn ngủ chịu nổi, cách nào phối hợp nữa.

Đây vẫn là tình huống bình thường.

Nếu thỉnh thoảng tăng ca đến muộn hơn, khi về đến nhà Hoài Hi cũng chuẩn ngủ, Bùi Trường Khiêm thậm chí còn cơ hội một .

Bùi Trường Khiêm đành nắm bắt từng cơ hội thời gian nghỉ ngơi nguyên vẹn.

Ví dụ như những buổi sáng hoặc chiều trong ngày nghỉ.

Giống như hôm nay, chiều Chủ nhật, đến lượt đại diện phòng họp.

May mắn , cuộc họp ngắn gọn, kết thúc trong nửa giờ, Bùi Trường Khiêm taxi về nhà khi qua ba giờ.

Hoài Hi quen với việc bất kể là ban ngày ban đêm, trời âm u trời nắng, đột nhiên Bùi Trường Khiêm về nhà ôm phòng ngủ.

Nhu cầu của Bùi Trường Khiêm về phương diện thực sự khá lớn.

Do cách thể lực giữa hai , thực sự thể thỏa mãn tương đối ít.

Hoài Hi thông cảm cho , sẵn lòng cố gắng phối hợp.

Còn một lý do là, Bùi Trường Khiêm về phương diện bao giờ khiến Hoài Hi trải nghiệm .

Tuy nhiên gần đây, Hoài Hi ý kiến về chuyện .

Sinh nhật Bùi Trường Khiêm cuối tháng tám, còn nhiều ngày nữa.

Khi Hoài Hi sinh nhật, ngoài việc Bùi Trường Khiêm thiết kế nhiều bất ngờ khi du lịch, còn mua một chiếc xe mới.

Chiếc xe , chức năng cũng , Hoài Hi thích.

ít khi lái xe, nên lúc đó đồng tình lắm, cảm thấy Bùi Trường Khiêm lãng phí tiền.

Lý do của Bùi Trường Khiêm là, tuy thường dùng nhưng luôn lúc cần đến. Xe thể phát huy tác dụng thời khắc quan trọng nên tính là lãng phí.

Hoài Hi đành nhận lấy.

Anh làm về ít khi lái, tham gia các buổi biểu diễn tại Lâm Dương thị thì lái vài , quả thực tiện lợi.

Bây giờ đến lượt sinh nhật Bùi Trường Khiêm, Hoài Hi thực sự đau đầu vì quà.

Ngoài việc tặng một vài món quà nhỏ thể mua bằng tiền, Hoài Hi cảm thấy cũng cần bày tỏ chút tấm lòng.

Suy nghĩ mãi, quyết định một bản nhạc cho Bùi Trường Khiêm.

Tương lai còn dự định dùng bản nhạc trong buổi biểu diễn cá nhân của .

Gần đây Hoài Hi nhận ngày càng nhiều lời mời biểu diễn, thù lao biểu diễn trở thành phần lớn nguồn thu nhập của . Cậu vẫn chia tiền cho Bùi Trường Khiêm.

Hợp đồng bán thời gian với phòng làm việc năm đó chỉ một năm, Hoài Hi dự định khi hết hạn sẽ gia hạn nữa.

Dần dần thoát khỏi bóng tối , xét về sở thích cá nhân, so với dạy piano Hoài Hi vẫn thích biểu diễn hơn.

Cậu vốn là một tự do phóng khoáng, thời gian biểu diễn linh hoạt hơn một chút.

Hơn nữa trong lĩnh vực mà giỏi và cảm thấy hứng thú, Hoài Hi nhận thấy dần thích sự thử thách mà mỗi buổi biểu diễn mang .

Cậu quyết định chuyên tâm theo con đường , Bùi Trường Khiêm cũng ủng hộ.

Tuy nhiên hiện tại, hợp đồng vẫn hết hạn, Hoài Hi vẫn đang nghiêm túc làm.

Ngày thường đến phòng làm việc dạy học, chủ nhật duy nhất nghỉ cũng thường xuyên buổi biểu diễn, việc nhạc cho Bùi Trường Khiêm chỉ thể tận dụng mấy buổi sáng nghỉ ở nhà.

Bùi Trường Khiêm chỉ cần về đến nhà là đến cắt ngang .

Chiều nay, Hoài Hi thật vất vả buổi biểu diễn nào, sửa bản nhạc đến giai đoạn cuối cùng.

Khi Bùi Trường Khiêm phong trần mệt mỏi từ bên ngoài trở về, Hoài Hi mới từ ghế sofa dậy, đang chuẩn phòng nhạc thử một .

Kết quả Bùi Trường Khiêm đến, đá đôi dép lê bên chân , nhất quyết ôm tắm rửa.

Ban ngày ban mặt, Hoài Hi tắm rửa xong cơ thể trở nên mềm mại tinh tế, đè giường lớn.

Lưng dựa đầu giường, Bùi Trường Khiêm nâng một chân lên, từng tấc một gần.

Hoài Hi ngả về phía khẽ ngẩng cổ, căng chặt một đường cong thật cứng nhẫn nại sự khó chịu tạm thời.

Trong lòng Hoài Hi vẫn còn nhớ bản nhạc đang cần gấp để luyện tập.

Cậu nheo mắt đôi mắt đầy vẻ xâm lược của Bùi Trường Khiêm, tay vịn lên bờ vai rắn chắc của đối phương.

"Bác sĩ Bùi, lẽ nào công việc của đối với nhẹ nhàng ?"

Hoài Hi nghĩ đến đây còn lo lắng Bùi Trường Khiêm công việc làm cho mệt mỏi đến c.h.ế.t, bây giờ đối phương tinh thần đầy đủ, trạng thái như , cảm thấy nỗi lo lắng đó thật dư thừa.

"Không thoải mái, đôi khi mệt."

Trên trán Bùi Trường Khiêm mồ hôi, theo khuôn mặt trượt xuống, khiến trông gợi cảm.

Anh kiên nhẫn hết mực ôm chặt Hoài Hi, cúi đầu dùng mũi ấn n.g.ự.c Hoài Hi, cố gắng định trả lời:

"Chuyện là cách thư giãn."

Hoài Hi chỗ đó tối qua mới cắn, mẫn cảm khi chạm , khỏi nhấc lên một chút khẽ rên thành tiếng.

Cơ thể lung lay một chút, lưng suýt chút nữa đập đầu giường, Bùi Trường Khiêm sớm đoán tiên dùng bàn tay lót ở đó.

Sau khi bắt đầu, Bùi Trường Khiêm liền ôm gần, tiếng thở dốc nặng phóng đại bên tai Hoài Hi.

"Em ghét như ?"

Bùi Trường Khiêm hiểu ý lời của Hoài Hi, là đang cố ý trêu chọc , luôn nghĩ đến chuyện .

Hoài Hi chút nên lời, mỗi hô hấp đều như nghẹn ngào, giơ tay gãi gãi tóc Bùi Trường Khiêm:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bi-dan-ong-xa-la-mang-ve-nha/chuong-28-ngoai-truyen-thuong-ngay.html.]

"Nếu em ghét, bây giờ dừng ?"

Hơi thở Bùi Trường Khiêm dừng một chút, đó đột nhiên dùng sức mạnh.

Hoài Hi tức thì hít một , đầu ngón tay lướt lưng .

"Sẽ ,"

Bùi Trường Khiêm mặt mày tối sầm ,

"Anh... chỉ thể đảm bảo sẽ cố gắng kiềm chế."

Hoài Hi , ngẩng mặt hôn lên giữa trán .

"Không thật sự ghét, trêu thôi."

Bùi Trường Khiêm nâng chân lên cao hơn.

...

Kế hoạch theo kịp biến hóa.

Hoài Hi vốn nghĩ kỹ sinh nhật Bùi Trường Khiêm, họ sẽ trải qua một thế giới hai ấm áp trong nhà như thế nào nhưng mấy ngày khi sinh nhật đến, Bùi Trường Khiêm bệnh viện cử công tác.

Điều duy nhất thể gọi là may mắn là, Bùi Trường Khiêm kịp về chiều cùng ngày sinh nhật.

Đến ngày đó, Hoài Hi lái xe sân bay đón .

Lần công tác khá nhiều bác sĩ, bệnh viện đặc biệt sắp xếp xe chuyên dụng đến sân bay đón.

Xe của bệnh viện sẽ đưa họ trực tiếp về bệnh viện, đó các bác sĩ sẽ tự do sắp xếp thời gian của .

Thời gian còn sớm, phần lớn đều xe bệnh viện trở về, chỉ hai ba nhà đến đón .

Bùi Trường Khiêm là một trong đó.

Anh chào tạm biệt đồng nghiệp, đến chỗ đậu xe tìm thấy Hoài Hi đang tựa xe chờ .

Mùa hè mặc quần áo mỏng, để lộ nhiều da thịt, Hoài Hi trắng đến lóa mắt, Bùi Trường Khiêm liếc mắt một cái liền thấy.

Anh đến, tay nắm tay cầm vali hành lý, cánh tay vòng lấy Hoài Hi, mặt vùi cổ Hoài Hi hít một thật sâu.

Lúc về đổi Bùi Trường Khiêm lái xe.

Hoài Hi ghế phụ, khi kéo dây an thì ngáp một cái.

Bùi Trường Khiêm giơ tay đỡ một chút, giúp cài , khẽ :

"Em thích lái xe, xe bệnh viện về cũng như ."

Từ nhà họ đến sân bay vẫn là một quãng đường khá xa.

Hoài Hi lái chiếc xe của , nhỏ hơn chiếc xe cũ của Bùi Trường Khiêm một chút, tiện lợi hơn khi đường.

"Đón chồng về nhà ăn sinh nhật vẫn chứ."

Hoài Hi .

Bùi Trường Khiêm vốn khởi động xe, đột nhiên một chân đạp phanh.

Đôi mắt Hoài Hi mở tròn xoe, hai tay nắm chặt dây an .

Yết hầu Bùi Trường Khiêm lăn lộn một chút, liếc , dời ánh mắt , một nữa khởi động xe.

"...Bây giờ đừng những lời như ."

Trên đường về nhà, Hoài Hi ngủ trưa xe.

Khi tỉnh dậy, Bùi Trường Khiêm vặn đỗ xe bãi đậu xe của khu chung cư, lúc là 6 giờ chiều.

Hai thang máy lên, Hoài Hi mới tỉnh ngủ, còn mềm chân, tựa Bùi Trường Khiêm để tỉnh thần.

Bùi Trường Khiêm ôm ở lưng đỡ , hỏi:

"Về nhà thể ngủ , ăn sinh nhật ?"

"?"

Hoài Hi tỉnh táo một chút, ngẩng mặt :

"Làm gì chuyện đó."

"Hoa và bánh kem em đều chuẩn ,"

Hoài Hi vỗ vỗ n.g.ự.c Bùi Trường Khiêm ,

"Chúng ăn xong bữa tối 8 giờ, em còn đàn cho nữa."

Hoài Hi ngày thường ở nhà chơi đàn chú ý thời gian, bởi vì dù phòng đàn cách âm, nhưng vẫn khả năng làm phiền hàng xóm.

Cậu thường kết thúc sáu bảy giờ, thỉnh thoảng nếu cần muộn hơn một chút, sẽ thông báo với hàng xóm tầng và tầng .

Bùi Trường Khiêm mong chờ bản nhạc Hoài Hi chuẩn cho .

Từ ngày Hoài Hi với , sẽ nhạc cho , Bùi Trường Khiêm bắt đầu vui vẻ.

đối với bánh kem và hoa tươi, thậm chí bữa tối... Bùi Trường Khiêm đều mấy hứng thú.

Hiện tại chỉ Hoài Hi.

Cuối cùng đương nhiên vẫn theo sự sắp xếp của Hoài Hi.

Sau khi ăn cơm xong, hai trong phòng đàn.

Hoài Hi ghế đàn, Bùi Trường Khiêm liền bên cạnh đàn piano, thể gần mà rõ thần thái và động tác ngón tay của Hoài Hi khi chơi đàn.

Trước khi gặp Hoài Hi, ấn tượng của Bùi Trường Khiêm về đàn piano, chỉ là cảm thấy đó là một việc tao nhã.

khi nghiêm túc xem Hoài Hi chơi đàn, Bùi Trường Khiêm dần cảm thấy chơi đàn chỉ tao nhã, mà đa thời điểm còn tràn đầy sức mạnh và sự linh hoạt.

Hoài Hi là một trầm tĩnh, thần sắc khi chơi đàn cũng lãnh đạm.

khi giai điệu vui tươi, cảm xúc ngừng chất chồng, những ngón tay gầy gò tái nhợt nhảy múa một cách nhanh nhẹn, mạnh mẽ và điêu luyện.

Bùi Trường Khiêm say mê một Hoài Hi như .

Có lẽ vì trong lòng vẫn luôn hồi tưởng cách xưng hô của Hoài Hi xe, Bùi Trường Khiêm cố nhịn .

Khi Hoài Hi thu tay khỏi phím đàn, nghiêng mặt, mỉm về phía Bùi Trường Khiêm:

"Thế nào, thích ?"

"Thích."

Bùi Trường Khiêm chìa tay về phía , Hoài Hi để nắm lấy đến đối mặt lòng .

"Ngày mai đàn cho một ? Vừa chuyên tâm lắm."

Bùi Trường Khiêm giúp thư giãn cánh tay và ngón tay, .

Hoài Hi hai tay nâng mặt lên, định hỏi vì , Bùi Trường Khiêm ôm lấy eo , đè về phía gần hơn.

Sắc mặt Hoài Hi đổi vành tai đỏ bừng.

Bùi Trường Khiêm cứ thế ôm dậy, rời khỏi phòng đàn về phía phòng ngủ.

Đi ngang qua phòng khách, một chiếc dép lê của Hoài Hi rơi , dứt khoát lắc lắc chân, ném nốt chiếc còn .

Nhân tiện đá hai cái đùi Bùi Trường Khiêm, đó là Hoài Hi cố ý.

"Anh thật quá đáng."

Hoài Hi véo tai Bùi Trường Khiêm, bất mãn lên án.

"Xin ."

Lời xin của Bùi Trường Khiêm hề thành khẩn một chút nào, bởi vì câu tiếp theo liền ,

"Có thể ước nguyện , còn em gọi như ."

Hoài Hi tức giận đến dùng chân đá .

Tuy nhiên mỗi cú đá đều chỉ dùng sức nhẹ.

--

Hết chương 28.

Loading...