Bị Đàn Ông Xa Lạ Mang Về Nhà - Chương 25

Cập nhật lúc: 2026-03-20 05:33:57
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoài Hi chỉ súc rửa qua loa một chút, Bùi Trường Khiêm vẫn đưa cho bộ đồ ngủ sạch sẽ.

Hoài Hi xong đồ ngủ từ phòng tắm , Bùi Trường Khiêm cạnh cửa.

Anh xử lý xong sofa cũng một bộ quần áo mặc nhà khác, thấy Hoài Hi liền , đến mặt Hoài Hi.

Hơi nước ấm bốc lên, sắc mặt Hoài Hi hồng hào ướt át, Bùi Trường Khiêm sờ sờ đuôi tóc ướt của vỗ những giọt nước nhỏ đọng đó.

Anh rũ mắt cẩn thận quan sát vẻ mặt Hoài Hi.

“Làm gì.”

Hai gần, Hoài Hi chỉ cần thả lỏng là dán Bùi Trường Khiêm, dứt khoát dựa qua lười tự vững.

Bùi Trường Khiêm ôm eo :

“Muốn hỏi em thoải mái .”

Im lặng một lát, Bùi Trường Khiêm thấy vành tai Hoài Hi chậm rãi hiện lên màu hồng phấn.

“Thoải mái.”

Sau một lúc lâu, Hoài Hi mới khẽ trả lời.

“Vậy thì .”

Bùi Trường Khiêm dùng bàn tay vuốt ve lưng :

“Khả năng động thủ của luôn khá mạnh.”

“……”

Hoài Hi từ trong lòng n.g.ự.c ngẩng mặt lên, đôi mắt tròn xoe.

“Bác sĩ Bùi,”

Cậu nắm nhẹ quần áo Bùi Trường Khiêm,

“Anh đang chơi ?”

Mắt Bùi Trường Khiêm tràn đầy ý , ôm chặt Hoài Hi cúi đầu hôn .

……

Thời tiết dần ấm lên, Hoài Hi nhận một buổi biểu diễn quy mô lớn tổ chức ở thành phố lân cận.

Một ban nhạc nổi tiếng trong nước mời hợp tác.

Buổi biểu diễn lớn hợp tấu khá phức tạp, công tác chuẩn nhiều, ở thành phố nên Hoài Hi cần công tác mấy ngày.

Tối thứ Sáu đến khách sạn, ảnh hưởng đến buổi diễn tập sáng thứ Bảy.

Buổi biểu diễn chính thức Chủ nhật, Hoài Hi sớm nhất cũng tối Chủ nhật mới thể về đến nhà.

Cậu xin phép với các giáo viên khác trong phòng làm việc.

Các giáo viên và học sinh đều thông cảm, chiều thứ Sáu còn cho Hoài Hi lên lớp sớm hơn một lát để thể tan học sớm về nhà, thời gian chuẩn sẽ dư dả hơn.

Hoài Hi về đến nhà sớm hơn một tiếng, Bùi Trường Khiêm vẫn về.

Cậu từ từ dạo một vòng trong nhà, thực sự gì để sắp xếp.

Tối qua Bùi Trường Khiêm cũng giúp thu dọn hành lý xong.

Vẫn như , Bùi Trường Khiêm công việc riêng bận, thể cùng Hoài Hi suốt hành trình.

Hai bàn bạc xong, khi Bùi Trường Khiêm sẽ đưa Hoài Hi đến ga tàu cao tốc, ngày về là Chủ nhật, Bùi Trường Khiêm nửa ngày rảnh rỗi sẽ lái xe đón Hoài Hi.

Hoài Hi chút buồn chán, sofa xem bản nhạc một lát, nhận tin nhắn WeChat từ Bùi Trường Khiêm.

Bùi Trường Khiêm tan làm, chuẩn lái xe khỏi bệnh viện.

Hoài Hi định mang hành lý xuống bãi đỗ xe khu dân cư chờ .

Đến lúc đó họ thể thẳng, tiết kiệm thời gian cũng đỡ cho Bùi Trường Khiêm lên xuống.

Bùi Trường Khiêm kém mấy bước đường đó.

Những nơi tay vươn tới thì thực sự cách nào nhưng trong tình huống còn thể quản Hoài Hi, Bùi Trường Khiêm sẽ nỡ để Hoài Hi xách hành lý.

Sau khi Bùi Trường Khiêm về đến nhà, một tay cầm hành lý, một tay dắt Hoài Hi hai cùng xuống lầu.

Trên đường thuận lợi, khi Hoài Hi an trí xong ở khách sạn trời tối sầm.

Khi chuẩn ngủ, Bùi Trường Khiêm gọi video cho , đợi ngủ mới cúp máy.

……

Tối hôm , họ vẫn gọi video.

Hoài Hi làm việc cả ngày, sắc mặt thì vẫn nhưng vẻ mặt chút thất thần.

“Mệt quá,”

Cậu nghiêng giường khách sạn lớn, một tay cầm điện thoại, rũ mắt với Bùi Trường Khiêm,

“Muốn hòa nhập với nên em chuyện nhiều quá.”

Hoài Hi giương mắt, thấy phông nền Bùi Trường Khiêm là chiếc giường lớn thoải mái và quen thuộc trong phòng ngủ chính, chút tủi :

“Không chuyện với nhiều như , chỉ chuyện với thôi.”

Ánh mắt Bùi Trường Khiêm chớp động vài cái.

Anh chậm rãi thở một , đưa điện thoại đến gần hơn một chút:

“Hoài Hi. Em nhớ em mà.”

Hoài Hi chớp mắt.

Cậu .

Cậu mới khỏi một ngày, Bùi Trường Khiêm gửi cho nhiều tin nhắn.

Sáng sớm rời giường làm, báo cho một tiếng, nhắc nhớ sạc điện thoại, nhắc sáng sớm ngoài chú ý giữ ấm.

Buổi trưa ăn cơm ở căng tin bệnh viện, cũng sẽ chụp ảnh cho khi động đũa, mục đích là tiện miệng hỏi Hoài Hi ăn cơm thế nào, Hoài Hi ăn ngon .

Trên đường tan làm gặp một con ch.ó hoang, tiện đường ghé siêu thị mua hoa quả gì đó… Bùi Trường Khiêm đều chụp từng cái một, dù cho Hoài Hi lúc nào cũng hồi đáp.

Bùi Trường Khiêm , nhưng từ khi video call kết nối, trong đôi mắt đen láy của chỉ Hoài Hi.

Họ yên lặng .

Sự im lặng kéo dài gần một phút, Hoài Hi mím môi, khẽ :

“Ngày mai thời gian khá gấp, hôm nay em ngủ sớm.”

Cậu chầm chậm :

“Chiều mai chúng thể gặp mặt .”

“Ừm,”

Bùi Trường Khiêm hạ giọng ,

“Ngủ .”

Hoài Hi để một chiếc đèn nhỏ trong phòng, tìm một chỗ thích hợp đặt điện thoại, đó đắp chăn ngay ngắn nhắm mắt .

Màn hình điện thoại luôn sáng, bên trong truyền đến tiếng thở đều đặn của Bùi Trường Khiêm, Hoài Hi nhanh chìm giấc ngủ.

Bùi Trường Khiêm thể dễ dàng phán đoán Hoài Hi đang ở trạng thái ngủ nông ngủ sâu.

Hoài Hi ngủ lâu, vẫn cắt video.

Vì ánh đèn yếu , màn hình cũng trở nên mờ ảo, làm cho đường nét khuôn mặt Hoài Hi càng thêm mềm mại.

Cậu nghiêng mặt ngủ, khuôn mặt trắng nõn áp gối trông mềm mại, đôi môi nhạt màu dường như hồng hơn bình thường một chút.

Một bàn tay Bùi Trường Khiêm nắm chặt điện thoại, bàn tay đưa trong chăn.

Anh đ.á.n.h thức Hoài Hi nên tiếng thở luôn kiềm chế, chỉ đến cuối cùng, dùng mũi cọ cọ màn hình điện thoại.

Hơi thở phả nóng, tạo thành một làn sương mờ khuôn mặt Hoài Hi.

Bùi Trường Khiêm đợi thêm một lát, đồng thời giữ thở định, xác định Hoài Hi sẽ tỉnh nữa mới nỡ tắt video.

Anh xuống giường rửa tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bi-dan-ong-xa-la-mang-ve-nha/chuong-25.html.]

Ga trải giường bẩn, cũng mồ hôi nên cần .

Thay xong tắm và giặt quần áo.

Công việc của Bùi Trường Khiêm hôm nay cũng hề dễ dàng, ngược mệt.

mãi đến khi giường, mới cảm thấy năng lượng dư thừa tiêu hao hết.

……

Chiều hôm , khi Bùi Trường Khiêm kết thúc công việc gần hai giờ, vội vàng giải quyết bữa trưa, đó lái xe thành phố bên cạnh đón Hoài Hi.

Lần buổi biểu diễn của Hoài Hi diễn khá sớm, Bùi Trường Khiêm đường thuận lợi nhưng khi đến nơi thì buổi biểu diễn kết thúc.

Bùi Trường Khiêm đỗ xe xong, về hướng khán phòng âm nhạc, ở một con đường nhỏ bên cổng chính thấy bóng dáng Hoài Hi.

Cậu tẩy trang, mặc áo khoác của , đeo chiếc ba lô trắng mang đậm vẻ học sinh nhưng vẫn ít nhận là nghệ sĩ piano biểu diễn, tặng hoa và trò chuyện với .

Hoài Hi thích chuyện với lạ, vì tốn năng lượng nhưng thực ứng xử .

Ánh mắt nghiêm túc, lễ phép và đúng mực.

Nhìn thấy Bùi Trường Khiêm, Hoài Hi thu ánh mắt , lượt chào tạm biệt những xung quanh đó ôm hoa về phía Bùi Trường Khiêm.

Quảng trường khán phòng âm nhạc quá lớn, họ thấy nhưng để đến đó mất nhiều bước.

Hoài Hi dường như chút chạy nhanh hai bước, Bùi Trường Khiêm nhận , vội bước nhanh một bước đến mặt Hoài Hi.

Trong lòng Bùi Trường Khiêm cũng cầm một bó hoa, còn kịp đưa, Hoài Hi đưa bó hoa của cho Bùi Trường Khiêm.

“Tay đau quá,”

Cậu cùng hoa chen chúc mặt Bùi Trường Khiêm, cúi đầu đưa tay cho Bùi Trường Khiêm xem,

“Bị thương lúc gảy đàn.”

Bùi Trường Khiêm nhíu mày, nhanh nhẹ nhàng nắm lấy lòng bàn tay Hoài Hi, tỉ mỉ xem xét.

Bên cạnh một chơi đàn, Bùi Trường Khiêm cũng thường xuyên tìm hiểu những chuyện liên quan đến chơi đàn, chơi đàn dễ thương ngón tay khi chơi đàn.

, Hoài Hi khi luyện tập thường luyện gảy đàn, chỉ dùng khi biểu diễn chính thức, nếu thì quá hại tay.

Da thịt ở lòng bàn tay của mấy ngón giữa phím đàn cọ , ngón chỉ tróc một lớp da, nặng hơn thì như lột mất một mảng nhỏ, tuy còn chảy m.á.u nhiều nhưng vẫn thể thấy những tia m.á.u đỏ tươi.

“Về xe , xe hộp thuốc.”

Bùi Trường Khiêm mặt mày trĩu nặng, khẽ .

Để phòng ngừa những tình huống bất ngờ, Bùi Trường Khiêm xe luôn một hộp t.h.u.ố.c nhỏ, đây là thói quen của khi làm bác sĩ.

Sau khi Hoài Hi bên cạnh, các vật phẩm trong hộp t.h.u.ố.c của càng trở nên đầy đủ hơn.

Các bó hoa đều đặt ở hàng ghế , Hoài Hi ở ghế phụ, Bùi Trường Khiêm cầm tay , cẩn thận thoa t.h.u.ố.c lên vết thương dán băng cá nhân.

Băng bó xong, buông tay Hoài Hi , thu dọn hộp t.h.u.ố.c về chỗ cũ.

Khi trở , Bùi Trường Khiêm ngước mắt về phía Hoài Hi, vẻ mặt vẫn nghiêm túc ánh mắt đen trầm.

Hoài Hi dùng bàn tay lành lặn sờ sờ mặt , lòng bàn tay ngứa ngáy khẽ :

“Cằm râu”

“Ừm,”

Bùi Trường Khiêm nghiêng mặt tránh,

“Đến vội quá, quên cạo.”

Hoài Hi hôn một cái lên cằm , nhẹ:

“Bác sĩ Bùi, rát môi.”

Cậu xong Bùi Trường Khiêm cúi đầu hôn lên môi.

Vẫn còn ở bên ngoài, Bùi Trường Khiêm hôn quá lâu, luôn dùng hình che chắn cho Hoài Hi.

Khi rời , tay ở eo Hoài Hi nhanh xoa nhẹ một cái, khiến cơ thể Hoài Hi run rẩy, kiểm soát mà khẽ hừ tiếng.

Môi Hoài Hi trở nên hồng, Bùi Trường Khiêm rũ mắt chằm chằm, cả hai đều đang điều chỉnh hô hấp.

“Hành lý ở quầy lễ tân khách sạn, lấy xong là thể về thẳng nhà .”

Hoài Hi cậug giọng một cái, khẽ xong kéo dây an .

Bùi Trường Khiêm giúp kéo qua thắt chặt:

“Tay em tiện, đừng làm loạn.”

……

Tối về đến nhà, Hoài Hi ăn bữa tối thịnh soạn do Bùi Trường Khiêm làm.

Sau buổi biểu diễn kết thúc, trong nhóm vẫn ngừng gửi nhiều tin nhắn, trò chuyện về việc kết thúc công việc.

Ngoài , danh bạ của Hoài Hi còn nhiều liên hệ mới thêm , phần lớn đều hy vọng thể hợp tác với .

Hoài Hi sofa xem từng tin ncậu một.

Cậu thương tay , đ.á.n.h chữ tiện lắm liền dùng giọng nhập liệu, dùng tay trái sửa chính tả.

Biết đang dùng giọng nhập liệu, Bùi Trường Khiêm liền gì nữa, tiếng thu dọn nhà bếp cũng cố gắng nhẹ nhàng nhất thể.

Sau khi nhà bếp sạch sẽ như lúc ban đầu, Bùi Trường Khiêm đến hành lang lau khô hành lý của Hoài Hi, đó mang sắp xếp.

Hoài Hi thấy liền giày qua đó, tự sắp xếp nhưng Bùi Trường Khiêm tay thể chạm loạn, bảo lo công việc.

Khi tắm, ngón tay Hoài Hi thể dính nước, cần Bùi Trường Khiêm giúp đỡ.

Thực đây, Hoài Hi cũng tình huống như đều quấn băng cá nhân tắm trực tiếp.

Nếu ướt thì tắm xong kịp thời cái mới là .

Đôi khi vết thương cũng dầu gội hoặc sữa tắm kích thích gây đau, nhưng đau một lúc sẽ nhanh chóng khỏi.

Bùi Trường Khiêm tỉ mỉ giúp gội mặt và tóc, mất ít thời gian.

Đến phần cơ thể, chỉ bước đ.á.n.h bọt biển phiền phức.

Hoài Hi làm ướt cơ thể xong, Bùi Trường Khiêm giúp đ.á.n.h sữa tắm bọt biển bảo tự dùng tay trái thoa đều.

Sau khi Hoài Hi , Bùi Trường Khiêm xoay , lấy quả cầu tắm rửa sạch sẽ, tiện thể giúp mở vòi nước.

Vì sẽ b.ắ.n nước, Bùi Trường Khiêm mặc áo chỉ mặc quần dài đen thoải mái.

Khi Hoài Hi cúi đầu thoa bọt biển lên , chú ý thấy quần Bùi Trường Khiêm cũng b.ắ.n ướt, lớp vải ướt dán chặt đó, hình dáng phồng lên rõ ràng.

Hoài Hi tắm rửa xong, t.h.u.ố.c một , cả thoải mái sạch sẽ trong chăn, Bùi Trường Khiêm mới tắm.

Anh nhanh tắm xong, lau tóc khô ráo mặc đồ ngủ ngoài.

Hoài Hi đang sấp cạnh tủ đầu giường, buồn chán lật xem quyển sách chuyên ngành Bùi Trường Khiêm đặt đó.

Cậu xem hiểu cũng học, chỉ lật đến những chỗ hình minh họa mới dừng xem vài .

Nhìn thấy Bùi Trường Khiêm , Hoài Hi liền khép sách , một tay chống giường ngẩng mặt Bùi Trường Khiêm.

Bùi Trường Khiêm xuống mép giường, lấy ngón tay thương của nhẹ nhàng hôn lên đó.

“Bây giờ đau ?”

Anh hỏi xong, ,

“Tối nay sẽ nắm cổ tay em ngủ, để phòng em quậy phá.”

Hoài Hi lắc đầu, .

Bùi Trường Khiêm buông tay hôn môi .

Khi nụ hôn kết thúc, lưng Hoài Hi từ lúc nào chạm đầu giường, cánh tay Bùi Trường Khiêm chống ở hai bên thể , cúi sát gần, gần đến mức mũi cọ tóc Hoài Hi.

Mặt Hoài Hi nóng, nhắm mắt thở dốc, giữa những thở đều là mùi của Bùi Trường Khiêm.

Khi mở mắt , hàng mi rung động về phía vùng eo bụng của Bùi Trường Khiêm.

Hoài Hi dùng tay trái điểm vài cái lên cánh tay gân guốc của Bùi Trường Khiêm, chờ Bùi Trường Khiêm kéo giãn cách về phía liền khẽ :

“Tay của em vẫn .”

--

Hết chương 25.

Loading...