Bị Đàn Ông Xa Lạ Mang Về Nhà - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-03-20 01:36:35
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Trường Khiêm để Hoài Hi vòng hai tay ôm lấy cổ , dùng cánh tay đỡ lưng Hoài Hi, bàn tay giữ gáy, cúi đầu hôn lên môi Hoài Hi.

Mềm mại y như trong tưởng tượng.

Sau vài nhấn nhá cọ xát, Bùi Trường Khiêm nhanh chóng luồn lưỡi , Hoài Hi chút phòng , khuấy động đầu lưỡi.

Không tiếng TV làm nền, tiếng nước cùng tiếng thở trở nên rõ ràng.

Từ khi cảm nhận đầu lưỡi nóng bỏng của Bùi Trường Khiêm, Hoài Hi hoảng loạn nhắm mắt .

Lông mày khẽ nhíu hình ngửa , nhưng nhanh chóng cánh tay rắn chắc của Bùi Trường Khiêm giữ đường thoát.

Dần dần, Hoài Hi bắt kịp nhịp điệu của Bùi Trường Khiêm, thỉnh thoảng thể hé môi hoặc khép để phối hợp với đối phương.

Khi nụ hôn kết thúc, tay Hoài Hi vẫn nắm chặt cổ áo gáy Bùi Trường Khiêm khiến vải áo nhàu nát.

Tư thế hôn như chút nguy hiểm, sợ ôm chặt Bùi Trường Khiêm sẽ cẩn thận ngã xuống.

thực lực tay của Bùi Trường Khiêm mạnh hơn dự đoán nhiều, luôn ôm chắc.

Bùi Trường Khiêm nhấc lên một chút.

Môi Hoài Hi trở nên hồng, ướt át khẽ hé thở dốc.

Bùi Trường Khiêm rũ mắt xuống, l.i.ế.m vết nước nhịn khẽ c.ắ.n trái cây đỏ mọng.

Hoài Hi đặt lên giường trong phòng ngủ chính, cơn buồn ngủ sofa tan biến hết đôi mắt trở nên long lanh.

Cậu ngại ngùng, cổ vẫn còn đỏ tự vén chăn .

Nằm yên xong thấy Bùi Trường Khiêm ngoài phòng, kìm cất tiếng:

“Anh còn làm gì nữa ?”

Giọng Hoài Hi khàn, mang theo câu hỏi khiến âm cuối vút lên như đang tủi .

đây chỉ là suy đoán cá nhân của Bùi Trường Khiêm, Hoài Hi chỉ đang hỏi một cách bình thường.

“Không làm gì cả, tắt đèn bên ngoài thôi,”

Bùi Trường Khiêm nắm tay nắm cửa ,

“Em uống chút nước ấm ?”

“Không cần.”

Hoài Hi suýt nữa quên mất một chuyện, xuống giường, chân buông thõng ở mép giường mới phát hiện mép giường trống rỗng.

Cậu ngượng ngùng ngẩng đầu:

“Giày của em vẫn còn ở phòng khách, ăn sáng còn uống bây giờ cần đ.á.n.h răng .”

“Anh lấy cho.”

Bùi Trường Khiêm rời nhanh chóng trở , chỉ cầm dép lê mà còn mang theo điện thoại Hoài Hi bỏ quên sofa.

Khi Hoài Hi đ.á.n.h răng xong , Bùi Trường Khiêm giường, đèn phòng ngủ điều chỉnh thành màu vàng ấm áp tối.

Hoài Hi vòng qua, từ phía lên giường, theo thói quen nghiêng lưng về phía Bùi Trường Khiêm.

Khoảng cách giữa hai vẫn như khi, cách hai lòng bàn tay.

Một lát Hoài Hi nhận điều , thể chăn nhúc nhích, xoay đối mặt với Bùi Trường Khiêm.

“Em...”

“Chúng ôm ngủ nhé?”

Bùi Trường Khiêm vẫn luôn đối mặt với phía Hoài Hi, lúc dang tay về phía .

Hoài Hi gật đầu chầm chậm cọ qua gối cổ lên cánh tay Bùi Trường Khiêm.

Cậu cảm thấy tựa thoải mái, còn dễ chịu hơn cả chiếc gối Bùi Trường Khiêm đặt làm riêng cho .

Trong lòng ẩn hiện sự mới lạ, Hoài Hi khẽ cử động đầu, khi tìm kiếm tư thế thoải mái nhất, vài sợi tóc đỉnh đầu lướt qua cằm Bùi Trường Khiêm.

Bùi Trường Khiêm khẽ cúi đầu, vùi mũi tóc Hoài Hi hít một thật sâu.

Hoài Hi lập tức nhúc nhích nữa.

“Tóc thơm lắm.”

Bùi Trường Khiêm .

“Chúng dùng cùng loại dầu gội mà.”

Hoài Hi ngẩng mặt .

Lại còn đều là Bùi Trường Khiêm mua.

“Em thơm hơn.”

Bùi Trường Khiêm kiên trì .

“Được ,”

Hoài Hi đưa tay gãi gãi tóc,

“Cảm ơn .”

Với Hoài Hi, dựa sát khác với tư thế mật như là điều mới lạ.

Cậu thu cánh tay về , băn khoăn lâu nên đặt tay ở .

Tìm tìm cuối cùng đặt lên eo Bùi Trường Khiêm.

Vị trí đặt tay vặn ở vạt áo ngủ của Bùi Trường Khiêm, một nửa lòng bàn tay cách lớp vải áo nửa còn là cảm giác da thịt ấm áp.

“Cơ bắp của săn chắc.”

Hoài Hi cũng khen.

“……”

“Cảm ơn em.”

Bùi Trường Khiêm đành .

Tay Hoài Hi dán chặt ở đó nhúc nhích nữa.

nhiệt độ cơ thể hai hòa , vẫn khiến vùng da đó ngày càng nóng lên.

Bùi Trường Khiêm sự ấm áp đó làm cho chút xao nhãng, định , gạt vài sợi tóc trán Hoài Hi, hôn nhẹ lên vầng trán lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bi-dan-ong-xa-la-mang-ve-nha/chuong-22.html.]

“Anh coi như theo đuổi em , đúng ?”

Hoài Hi dùng môi cọ cọ cằm , nhanh :

.”

...

Thay đổi một tư thế ngủ mới, nhưng ảnh hưởng đến giấc ngủ của Hoài Hi.

Cậu quên mất ngủ khi nào, khi tỉnh dậy vẫn đang ở trong vòng tay Bùi Trường Khiêm.

Khi ngủ Hoài Hi quen dùng tay nắm chặt góc chăn, sáng nay mở mắt , thấy trong tay đang nắm chặt một mảng cổ áo.

Cậu sững sờ.

Lồng n.g.ự.c mắt đang chậm rãi phập phồng, ý thức Hoài Hi dần dần tỉnh táo, ngẩng mặt lên thấy khuôn mặt góc cạnh của Bùi Trường Khiêm.

Người đàn ông cảm nhận động tĩnh của thì mở mắt , đôi mắt đen láy như thể tỉnh từ lâu.

“Anh dậy sớm ?”

Hoài Hi buông cổ áo nhàu nhĩ của Bùi Trường Khiêm , phát hiện cúc áo còn nắm bung hai cái.

Cậu vùi mặt, chầm chậm chỉnh cho Bùi Trường Khiêm như cũ.

Bùi Trường Khiêm đây luôn dậy sớm, tỉnh ngủ là dậy hề ngủ nướng.

Trong ký ức, bọn họ ít khi cùng thức dậy.

“Ừm,”

Bùi Trường Khiêm đáp,

“Khó khăn lắm mới nghỉ.”

Anh ôm Hoài Hi sát lòng thêm một chút, khiến n.g.ự.c hai áp sát thư thái thở một .

“Sáng nay ăn cháo ? Còn thể nấu mấy cái bánh trôi.”

Theo phong tục ở đây, sáng mùng một nên ăn sủi cảo.

Hoài Hi thích sủi cảo nước nên đổi thành bánh trôi cũng .

Hoài Hi gật đầu, Bùi Trường Khiêm liền buông dậy.

Quần áo mặc ở nhà của vắt giá treo đồ đơn giản cách giường xa.

Khi Bùi Trường Khiêm lưng về phía giường cởi áo ngủ và quần ngủ, Hoài Hi vẫn phản ứng kịp.

Từ khi Bùi Trường Khiêm xuống giường, ánh mắt tự nhiên dõi theo đối phương.

Đợi đến khi Bùi Trường Khiêm khom lưng mặc chiếc quần dài rộng thùng thình màu đen, Hoài Hi mới nhận Bùi Trường Khiêm từ đầu đến cuối.

Tiếp theo những đường nét cơ bắp lưng săn chắc phập phồng, Bùi Trường Khiêm mặc áo , chỉnh sửa phần một cách đơn giản.

Mặc dù chỉ là trong vài khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng Hoài Hi vẫn nhận Bùi Trường Khiêm chỉ hình thể mà tỷ lệ vóc dáng cũng hảo.

Cậu do dự một chút, để tránh việc Bùi Trường Khiêm lời cảm ơn với , quyết định chỉ khen thầm trong lòng.

Khi Bùi Trường Khiêm hỏi Hoài Hi dậy , Hoài Hi đang lén sờ vành tai .

Thì cảm giác nóng lên ảo giác, sờ cũng nóng.

Hoài Hi lặng lẽ rụt ngón tay , Bùi Trường Khiêm đáp:

“Muốn dậy.”

Bùi Trường Khiêm liền chọn một bộ quần áo cho đặt ở mép giường, đó mới rời khỏi phòng ngủ chính.

...

Sau bữa trưa, hiếm khi nghĩ đến công việc gì, họ nghỉ ngơi sofa.

Bùi Trường Khiêm đang xem TV.

Hoài Hi mấy hứng thú với các chương trình TV, đầu dựa vai dùng điện thoại chơi trò chơi nhỏ.

Bùi Trường Khiêm luôn ngửi thấy mùi hương độc đáo Hoài Hi, một mùi ngọt ngào nhẹ.

Anh rũ mắt xuống, thể thấy chóp mũi hếch lên của Hoài Hi, cùng với xương quai xanh trắng hồng lộ cổ áo rộng thùng thình.

Khoảng cách gần như , còn gần hơn cả đầu thấy Hoài Hi mười mấy tuổi.

Bùi Trường Khiêm bây giờ hôn Hoài Hi.

Ý niệm chợt lóe lên, theo bản năng kìm nén .

Cố gắng chuyển tầm mắt sang màn hình TV, vài giây mới phản ứng cần nhẫn nhịn nữa.

Khi một bàn tay nóng hổi nắm lấy eo , Hoài Hi thoát khỏi trò chơi nhỏ.

Cậu ngẩng đầu Bùi Trường Khiêm, ánh mắt mang theo sự dò hỏi.

nhanh môi hôn lấy, Bùi Trường Khiêm đè eo cạy mở đôi môi .

Hoài Hi chỉ sững sờ một lát, đó liền buông điện thoại, quỳ sofa ôm lấy vai Bùi Trường Khiêm nghiêm túc hôn .

Bùi Trường Khiêm tối qua cho trải nghiệm , Hoài Hi bây giờ hôn môi là một việc thoải mái.

Khi hôn xong, má Hoài Hi trở nên hồng hơn một chút, sờ thấy nóng.

Cậu khẽ thở phì phò, cọ đôi môi ướt át quần áo n.g.ự.c Bùi Trường Khiêm để lau khô.

Ngẩng đầu lên, Bùi Trường Khiêm đang khẽ nhíu mày .

Hoài Hi nheo mắt:

“Sao , ghét bỏ em ?”

“Không , nghĩ ,”

Bùi Trường Khiêm thể dùng một bàn tay ôm lấy mặt , cúi đầu nghiêm túc kiểm tra môi Hoài Hi,

“Em… da yếu ớt, nhẹ nhàng thôi.”

Hoài Hi mím môi:

“À.”

Thảo nào khi Bùi Trường Khiêm hôn , ban đầu dịu dàng nhưng khi luồn lưỡi thì dữ dội.

--

Hết chương 22.

Loading...