Bị Đàn Ông Xa Lạ Mang Về Nhà - Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-03-19 04:48:27
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khoảng cách Tết Âm Lịch ngày càng gần, các ngành nghề đều lượt nghỉ.

Khoa ngoại cột sống đón đợt bận rộn cao điểm, khối lượng công việc của Bùi Trường Khiêm ngày càng nhiều, thời gian phẫu thuật gấp gáp đến mức cơ hội nghỉ ngơi.

Sau một tuần làm việc cường độ cao từ sáng đến tối liên tục, cơ thể Bùi Trường Khiêm chút chịu nổi.

Ban đêm, Hoài Hi cảm nhận tấm nệm động tĩnh nhỏ, mơ mơ màng màng mở mắt .

Cậu thấy Bùi Trường Khiêm ở mép giường đang cúi đầu dép lê.

Trong phòng tối, Hoài Hi tùy ý giơ tay qua, lúc chạm vạt áo ngủ rộng thùng thình, sờ đến eo săn chắc của đàn ông.

Chỗ cơ bắp đó căng chặt một chút, chậm rãi thả lỏng.

Lòng bàn tay nhiệt độ cơ thể cao làm nóng, Hoài Hi tỉnh táo ít.

Bùi Trường Khiêm xoay , một tay chống ở mép giường:

"Đánh thức em ?"

"Sao ?"

Hoài Hi rụt tay , cũng theo đó chống dậy,

"Người nóng quá."

"Ừm,"

Sắc mặt Bùi Trường Khiêm trong bóng tối rõ lắm,

"Chắc là sốt, dậy uống thuốc."

Mắt Hoài Hi vẫn thể mở , nhăn mày thẳng :

"Để sờ xem."

Bùi Trường Khiêm liền dịch một chút, hai tay chống mặt giường, cúi đưa đầu đến mặt Hoài Hi.

Lòng bàn tay Hoài Hi đặt lên trán , cảm nhận tinh tế:

"Nhất định là sốt ."

Thần sắc nghiêm túc ít, sờ lên trán làm đối chiếu:

"Nóng hơn nhiều."

Bùi Trường Khiêm dậy, phòng khách lấy t.h.u.ố.c trong hộp y tế.

Hoài Hi lấy điện thoại , bây giờ là ba giờ sáng, bật đèn lớn trong phòng ngủ, giường chờ Bùi Trường Khiêm.

Bùi Trường Khiêm uống t.h.u.ố.c xong trở về, mang theo hai cốc nước, hỏi Hoài Hi:

"Muốn uống nước ?"

Hoài Hi lắc đầu, lúc mới nhờ ánh đèn, thấy sắc mặt Bùi Trường Khiêm trắng, đáy mắt là sự mệt mỏi khó tan.

"Đo nhiệt độ cơ thể , bao nhiêu độ?"

Cậu hỏi.

"38 độ."

Bùi Trường Khiêm đặt ly nước ở đầu giường, một nữa lên giường, thấy Hoài Hi vẫn luôn lo lắng chằm chằm khỏi giơ tay sờ lên mặt Hoài Hi.

"Uống t.h.u.ố.c xong ngủ tiếp một giấc là hạ sốt,"

Anh nhỏ,

"Để tránh lây cho em, lát nữa sẽ lưng về phía em ngủ."

"Được ."

Hoài Hi rũ mắt, cọ cọ lòng bàn tay nóng ấm của , chậm rãi trở chăn.

……

Đồng hồ sinh học của Bùi Trường Khiêm mạnh mẽ.

Sáng sớm, như cũ tỉnh dậy chuông báo thức, đúng giờ rời giường.

Bùi Trường Khiêm hiểu cơ thể , giấc ngủ nhờ tác dụng của thuốc, ngủ sâu, tỉnh dậy quả nhiên hạ sốt.

Thực nhiệt độ cơ thể của tối qua gần 39℃, báo cho Hoài Hi con lẻ phía .

Tuy nhiên sáng nay khi đo, Hoài Hi ở bên cạnh thấy con hiển thị chỉ hơn 37℃ một chút, yên tâm ít.

sắc mặt Bùi Trường Khiêm vẫn tệ, tràn đầy năng lượng như thường ngày, giọng cũng chút khàn.

Hai cùng chuẩn bữa sáng trong bếp.

Không lý do gì để bệnh làm việc nhà vất vả, mặc dù Bùi Trường Khiêm nhấn mạnh rằng hiện tại nhưng Hoài Hi giúp chia sẻ.

Hoài Hi chiên một quả trứng gà thất bại, khi lật mặt cẩn thận chọc nát lòng đỏ trứng.

Trứng chiên của Bùi Trường Khiêm hảo, hình dáng mắt, còn lòng đào chín tới.

Hai họ đổi đồ ăn cho .

Khi ăn cơm, Bùi Trường Khiêm uống thêm một liều t.h.u.ố.c hạ sốt cùng sữa bò.

"Có còn làm , thể xin nghỉ ?"

Bữa sáng kết thúc, hai cùng dọn chén đũa, Hoài Hi lau khô bọt nước ly sữa bò hỏi Bùi Trường Khiêm.

"Không cần xin nghỉ, sáng nay lịch khám bệnh."

Bùi Trường Khiêm .

Trước đây khi bệnh nặng hơn thế cũng thể làm, miễn là làm phẫu thuật.

Hơn nữa hiện tại khoa bận, điều ca cũng khó, tiện xin nghỉ.

Hoài Hi cuối cùng quyết định đưa Bùi Trường Khiêm làm, sẽ lái xe.

Mấy ngày nay xem bản nhạc nhiều, mắt dễ khó chịu lúc bệnh viện kiểm tra.

Hoài Hi mấy thích lái xe, bằng lái của một năm nghỉ hè đại học, hứng thú bất chợt cùng bạn học thi, quá trình thuận lợi.

khi bằng, Hoài Hi ít khi sẵn lòng lái xe đường, đa trường hợp vẫn chọn bắt taxi hoặc nhờ ba ba phái đưa đón.

Sau khi gia đình còn công ty, thiếu tiền Hoài Hi bán xe đầu tiên.

So với nhà cửa, đàn dương cầm, xe mức độ cần thiết thấp nhất đối với Hoài Hi.

Hoài Hi lâu chạm xe, chút lúng túng nhưng dù cũng hơn Bùi Trường Khiêm - đang bệnh.

Họ ngoài sớm thời gian dư dả, Hoài Hi lái quá nhanh, lấy định làm chính.

Bùi Trường Khiêm đeo khẩu trang ở ghế phụ nhắm mắt nghỉ ngơi.

Đến bệnh viện, Bùi Trường Khiêm chỉ đường, Hoài Hi đỗ xe vững vàng ở bãi đỗ xe bệnh viện.

Xuống xe, Bùi Trường Khiêm bỏ bình giữ nhiệt và t.h.u.ố.c túi công việc, Hoài Hi nhắc nhở :

"Đừng vội đến quên uống thuốc."

Bùi Trường Khiêm "Ừm" một tiếng.

Hai chuẩn bãi đỗ xe thì gặp đồng nghiệp của Bùi Trường Khiêm, đối phương trông tuổi tác cũng khác Bùi Trường Khiêm là mấy, cũng đỗ xe xong xuống.

"Bác sĩ Bùi, ?"

Đồng nghiệp thấy Bùi Trường Khiêm đeo khẩu trang, thấy câu của Hoài Hi, chào hỏi.

"Không gì,"

Bùi Trường Khiêm dừng bước, giọng vững vàng đáp,

"Hơi cảm."

"Mệt hả? Gần đây đúng là bận quá, mấy đồng nghiệp khoa chúng đều đang cố gắng hết sức, chú ý sức khỏe nhé."

Anh xong, khỏi về phía Hoài Hi.

Hoài Hi trắng, cạnh Bùi Trường Khiêm thu hút ánh .

Đồng nghiệp tò mò :

"Vị là em trai bác sĩ Bùi ? Trước đây thấy bao giờ."

Bùi Trường Khiêm hiểu tại luôn nhầm Hoài Hi là em trai .

Chẳng lẽ là vì họ cách tuổi tác nhất định, trông già hơn Hoài Hi ?

"Không , là bạn của ,"

Bùi Trường Khiêm gần Hoài Hi một chút, cánh tay hai qua lớp vải áo dán .

Anh giới thiệu:

"Họ Hoài, yên tâm bệnh lái xe nên cố ý đưa đến đây."

"Chào Hoài,"

Đồng nghiệp ,

"Chào ."

Nét mặt Hoài Hi cũng mang theo nụ lễ phép, nhẹ nhàng bắt tay đối phương một chút.

……

Sau khi tạm biệt đồng nghiệp, chỉ còn năm phút nữa là đến giờ làm việc của Bùi Trường Khiêm.

Anh khoa ngoại cột sống báo danh, Hoài Hi thì tòa nhà khám bệnh khoa mắt để lấy .

Bệnh viện quả thật tấp nập, khoa mắt cũng náo nhiệt hơn bình thường một chút.

May mắn là Hoài Hi chỉ khám bệnh nhỏ, từ lúc xếp hàng đến lúc lấy t.h.u.ố.c xong, mất đến một tiếng.

Khi khỏi tòa nhà khám bệnh lúc thấy Bùi Trường Khiêm đang về phía .

Người đàn ông mặc áo blouse trắng hình thon dài, bước chân nhanh nhẹn và vững chãi, phía hai học sinh trẻ đang chạy chậm theo .

Bùi Trường Khiêm cũng liếc mắt một cái thấy Hoài Hi, đó nhỏ với học sinh điều gì đó trong năm phút, bảo học sinh lên lầu .

Hoài Hi chú ý thấy áo khoác trắng của Bùi Trường Khiêm mỏng, liền lùi đại sảnh tòa nhà khám bệnh, bên trong chờ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bi-dan-ong-xa-la-mang-ve-nha/chuong-19.html.]

Trong sảnh máy sưởi ấm áp hơn bên ngoài nhiều.

Bùi Trường Khiêm đến mặt Hoài Hi, cúi kỹ mắt Hoài Hi, hỏi:

"Thế nào ?"

"Không vấn đề gì, chỉ là mỏi mắt, khô mắt, bác sĩ kê nước mắt nhân tạo."

Hoài Hi tay cầm t.h.u.ố.c và tờ giấy kiểm tra gấp thành hình vuông, tóm tắt ngắn gọn.

Khi chuyện, chú ý thấy vẻ mệt mỏi khuôn mặt Bùi Trường Khiêm tan nhiều, đôi mắt cũng ánh sáng.

Hoài Hi vẫn là đầu tiên thấy bệnh khi làm việc vất vả thể phục hồi tinh thần.

Cậu nghi ngờ Bùi Trường Khiêm chính là cái gọi là "thánh thể làm việc" bẩm sinh mạng.

"Vậy là ."

Bùi Trường Khiêm đáp lời, vẫn đủ yên tâm, lấy tờ kiểm tra từ tay Hoài Hi , mở , nghiêm túc rũ mắt xem.

Khi tập trung, mặt biểu cảm gì trông nghiêm túc.

Lại vì đeo khẩu trang, chỉ lộ một đôi mắt sâu, khiến cảm thấy càng cách.

Không tính những bức ảnh thấy đây, đây là đầu tiên Hoài Hi tận mắt thấy Bùi Trường Khiêm trong vai trò bác sĩ.

Cậu đàn ông mặt , mặc áo blouse trắng chút cẩu thả trầm , lạnh lùng và cứng rắn, bỗng nhiên cảm thấy buổi sáng giành ăn món trứng chiên tệ do làm dường như là hai khác .

"Tôi khám phòng xong,"

Bùi Trường Khiêm xem xong, gấp tờ kiểm tra, bỏ túi Hoài Hi, thông báo,

"Tiếp theo chuẩn phòng khám bệnh."

Cánh tay Bùi Trường Khiêm đến gần, Hoài Hi trong lòng bỗng nhiên luống cuống một chút như là sợ hãi nhịp tim đập nhanh của phát hiện.

thực tế nhịp tim đập mạnh rung động lồng ngực, chỉ chính thể cảm nhận .

"Ừm."

Hoài Hi thần sắc vẻ thất thần, gật đầu,

"Tôi về nhà đây."

"Trên đường chú ý an , về đến nhà nhắn tin cho ."

Giữa hai lông mày Bùi Trường Khiêm nhăn .

Anh cảm thấy áy náy vì để Hoài Hi một lái xe về nhà.

"Biết , chú ý sức khỏe nhé, chịu nổi thì nghỉ ngơi."

Hoài Hi , giơ tay chuẩn lời tạm biệt thì bỗng nhiên dừng :

"Vậy đây,… ."

"..."

Bùi Trường Khiêm hiển nhiên ngẩn một chút.

Hoài Hi khỏi tòa nhà khám bệnh, nhanh hòa đám đông.

Bùi Trường Khiêm ban đầu đến cửa thang máy, nhưng bỗng nhiên đổi bước chân, đến chỗ cổng lớn tìm kiếm bóng dáng Hoài Hi.

Đã sớm còn thấy nữa.

Anh đành nhanh chóng điều chỉnh trạng thái của , tập trung công việc.

……

Kế hoạch ban đầu là Hoài Hi khi kết thúc công việc của sẽ lái xe đến bệnh viện đón Bùi Trường Khiêm.

khoa của Bùi Trường Khiêm lãnh đạo đến, lâm thời thông báo cần cùng lãnh đạo ăn cơm, Bùi Trường Khiêm buổi tối trực tiếp cùng xe đồng nghiệp.

Hai gọi điện thoại, Hoài Hi xác nhận vân tay mở cửa nhà, hỏi:

"Vậy tiệc xã giao kết thúc đến đón nhé?"

"Không cần,"

Bùi Trường Khiêm nhanh từ chối,

"Còn khi nào kết thúc."

Giọng vẫn còn khàn, ôn tồn dặn dò Hoài Hi:

"Buổi tối bên ngoài lạnh, cần ngoài, em ngủ sớm một chút, đồng nghiệp sẽ đưa về."

Cúp điện thoại xong, Hoài Hi giày cởi áo khoác, bật đèn trong phòng.

Cậu ở chỗ huyền quan ngẩn một lát, chuông cửa liền vang lên.

Bùi Trường Khiêm tối nay về nhà, liền đặt cơm cho Hoài Hi .

Là quán Hoài Hi thích ăn nhất.

Sau đó một giao hàng khác, mang đến một hộp bánh kem nhỏ.

cũng việc gì làm, Hoài Hi chậm rãi ăn cơm.

Sau bữa tối, cắt một miếng bánh kem nhỏ nếm thử, bỏ phần còn tủ lạnh, một giờ cứ thế trôi qua.

Sau khi tắm xong giường, Hoài Hi buồn ngủ chút nào.

Cậu dám tắt đèn lớn phòng khách, cửa phòng ngủ cũng mở rộng nhưng vẫn cảm thấy bộ căn nhà trống rỗng, tĩnh đến đáng sợ.

Hoài Hi dứt khoát bật máy chiếu, xem một bộ phim.

Xem gần hai mươi phút, nghĩ đến Bùi Trường Khiêm, cầm điện thoại gửi tin nhắn cho đối phương:

[ Bùi Trường Khiêm, vẫn còn bệnh, nhớ uống rượu ]

Tin nhắn gửi , khung chat phía liền hiển thị đang nhập.

Bùi Trường Khiêm:

[ Ừm, đừng lo lắng. ]

Hoài Hi trả lời nữa, đặt điện thoại xuống chuyên tâm xem phim.

Khi Bùi Trường Khiêm kết thúc bữa tiệc về đến nhà, phòng khách sáng trưng đó chú ý thấy cửa phòng ngủ chính đóng.

Anh bước chân chút chần chừ qua, gõ gõ cửa.

Hoài Hi dựa giường, lưng lót chiếc gối Bùi Trường Khiêm thường dùng xem phim, khuôn mặt trắng nõn ánh sáng chiếu của máy chiếu làm nổi bật lên trong suốt như thủy tinh.

"Sao còn ngủ."

Giọng Bùi Trường Khiêm càng khàn hơn một chút.

"Về ,"

Hoài Hi dậy, tùy ý ,

"Tôi xem phim."

Bùi Trường Khiêm thấy định xuống giường tới, kịp thời mở miệng:

"Tôi tắm ."

Hoài Hi liền trở giường.

Bùi Trường Khiêm dùng sữa tắm hai .

Từ phòng tắm phòng ngủ phụ , kéo cổ áo cúi đầu ngửi ngửi, vẫn thể ngửi thấy mùi rượu còn sót .

Một là vì lúc đó cả phòng bao mùi rượu đều nồng, hai là vì lời Hoài Hi, vẫn uống hai ly rượu trắng.

Do dự một lát, Bùi Trường Khiêm một nữa đến ngoài cửa phòng ngủ chính.

Anh thẳng thắn :

"Xin , tối nay uống chút rượu."

Bùi Trường Khiêm ở đó, thái độ nhận thận trọng và thành khẩn.

"Mùi rượu tạm thời rửa sạch , vặn cảm còn khỏi, tối nay ngủ phòng ngủ phụ ."

Anh lo lắng ngủ cùng một chiếc giường, Hoài Hi sẽ ngại mùi khó chịu.

Trong lúc tắm rửa, Hoài Hi tắt máy chiếu, lúc đang đặt gối đầu của chỗ cũ.

Nghe Bùi Trường Khiêm , Hoài Hi rụt tay thẳng dậy, phản ứng nhạt nhẽo :

"Ừm, cũng ."

Bùi Trường Khiêm chậm rãi gật đầu:

"Nhớ nhỏ t.h.u.ố.c nhỏ mắt."

Anh nhắc nhở Hoài Hi xong, xác định Hoài Hi yêu cầu khác, liền ngủ ngon và cũng giúp Hoài Hi đóng cửa phòng ngủ chính.

Không lâu , đèn phòng khách cũng tối .

Giường phòng ngủ phụ nhiều ngày dùng, ga trải giường vẫn .

Bùi Trường Khiêm chứng ám ảnh sạch sẽ, đặt ở những ngày , dù lúc 10 giờ, cũng sẽ lập tức .

hôm nay thực sự chút mệt.

Không vì bệnh, mà vì đối phó với một bữa tiệc tùng tốn nhiều năng lượng hơn là làm một ca phẫu thuật.

Bùi Trường Khiêm ở mép giường, cố gắng thuyết phục chấp nhận tạm bợ đêm nay, điện thoại bỗng nhiên reo lên.

Cuộc gọi hiển thị là Hoài Hi - đang ở phòng bên cạnh.

Trong lòng Bùi Trường Khiêm cảm thấy kỳ lạ, nhanh chóng bắt máy.

Giọng Hoài Hi giống như mèo cào lòng bàn tay :

[Về đây ngủ , một ngủ ]

Người ở đầu dây bên oán trách :

[Là khiến quen ngủ khi ở bên cạnh, chịu trách nhiệm đến cùng chứ.]

--

Hết chương 19.

Loading...