Bị Đàn Ông Xa Lạ Mang Về Nhà - Chương 16
Cập nhật lúc: 2026-03-19 01:32:59
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm khi Hoài Hi tỉnh dậy, Bùi Trường Khiêm đến bệnh viện, sáng nay lịch khám bệnh.
Nằm giường, tứ chi duỗi thẳng, cảm giác chiếc chăn mềm mại đắp thật thoải mái.Hoài Hi nán giường một lát, đó nhớ đến việc lấy điện thoại , tiên bàn bạc với Phạm Văn Hạo. Buổi tối Bùi Trường Khiêm cũng sẽ cùng.
Nói chuyện xong, nhớ những lời Bùi Trường Khiêm với khi sắp ngủ tối qua.
Hoài Hi siết chặt điện thoại ngẩn một lát, mới nhớ Bùi Trường Khiêm hỏi gì và chính trả lời như thế nào.
Cậu cảm thấy một chút gì đó kỳ quái, câu hỏi của Bùi Trường Khiêm đầu đuôi.
Trong phòng bật sưởi suốt đêm, khiến cảm thấy ngột ngạt.
Hoài Hi vén chăn xuống giường, mở hé cửa ban công.
Không khí lạnh theo khe cửa tràn , giúp hô hấp trở nên thoải mái và trong lành hơn nhiều.
Hoài Hi nhanh chóng quên sự kỳ quái đó, bên cửa sổ chậm rãi vươn vai, rửa mặt và ăn sáng.
……
Chạng vạng, Bùi Trường Khiêm lái xe chở Hoài Hi đến nhà hàng Phạm Văn Hạo đặt .
Khi họ đỗ xe, Phạm Văn Hạo cũng đến, ba cùng bước .
Bên trong áo khoác của Phạm Văn Hạo vẫn là bộ vest công sở, vẻ phong trần mệt mỏi, chắc hẳn kết thúc công việc liền đến đây.
"Sau khi nghiệp làm việc ở đó một năm, nhưng đó vẫn quyết định chuyển đến Dương thị."
Sau khi xuống, Phạm Văn Hạo gọi món thoải mái kể về bản , để khí trở nên nhàm chán:
"Đổi một nơi thứ đều bắt đầu từ đầu, bận đến mức căn bản ngày nghỉ lễ."
" cách nào khác, dù ở đây gian phát triển lớn hơn mà."
Khi đồ ăn đầy đủ, Phạm Văn Hạo cầm đũa công gắp một món ăn cho Hoài Hi.
"Tôi cố ý chọn nhà hàng , họ đặc biệt giỏi vài món ăn đặc trưng của quê hương chúng ."
Anh Hoài Hi :
"Tôi nhớ thích món ? Hồi nhỏ đến nhà , nhiều đều thấy chú tự xuống bếp nấu cho ăn. Cậu nếm thử xem hương vị đúng ."
Động tác của Hoài Hi chút chậm, gắp món ăn đó bỏ miệng.
Thần sắc gì đổi, Bùi Trường Khiêm bên cạnh , ánh mắt cụp xuống cầm ly nước nhấp một ngụm.
"Ngon ?"
Phạm Văn Hạo hỏi.
Hoài Hi ngước mắt:
"Cũng ."
Phạm Văn Hạo , lúc mới bắt đầu ăn.
Anh nuốt xuống một miếng đồ ăn, khi mở miệng hạ thấp giọng:
"Chuyện nhà , gần đây mới ."
Phạm Văn Hạo nhíu mày Hoài Hi :
"Cậu đúng là, một câu cũng với chúng . Mẹ đó, buồn bã mấy ngày đặc biệt đau lòng cho ."
Hoài Hi đặt đũa xuống.
Trong tầm tay là ly nước trái cây Bùi Trường Khiêm gọi cho , để dễ uống hơn, Hoài Hi cầm ống hút từ từ uống.
Phạm Văn Hạo dáng vẻ Hoài Hi mặc kệ gì đều an tĩnh, nhạt nhẽo như , trong lòng cảm khái nhiều năm trôi qua Hoài Hi một chút cũng đổi.
Thật trong lòng luôn ấn tượng về Hoài Hi.
Hồi nhỏ Hoài Hi luôn thích để ý đến .
Hoài Hi càng lạnh lùng, Phạm Văn Hạo càng cảm thấy Hoài Hi ở nơi đều thu hút .
Khoảng thời gian đó, Phạm Văn Hạo mỗi ngày đều hy vọng việc gì đó để tìm Hoài Hi, nếu chuyện công việc, liền quấn lấy dẫn đến nhà Hoài Hi làm khách ăn cơm.
Thường xuyên, nhà Hoài Hi, còn thấy , hết thấy tiếng đàn du dương.
Hoài Hi tính cách kỳ lạ, trong nhà khách là đàn.
Phạm Văn Hạo liền bỏ qua lớn, đuổi theo Hoài Hi đang thu trong góc, khen Hoài Hi đàn , dỗ Hoài Hi tiếp tục đàn cho .
Khi Hoài Hi tâm trạng , sẽ đàn dương cầm và đàn vài bản.
đa thời gian, vẫn thích để ý đến khác, ở lâu liền về phòng ngủ.
Phạm Văn Hạo khi đó nghĩ, nếu thể bất cứ lúc nào Hoài Hi đàn cho , Hoài Hi liền vui vẻ và lời mà đàn cho , thật bao.
Năm đó khi cha của Hoài Hi qua đời, công ty của gia đình cũng đóng cửa theo, chuyện nhỏ nhiều xung quanh đều nhắc đến, Phạm Văn Hạo cũng nhanh tin tức .
nghĩ đến Hoài Hi còn một bệnh nặng.
Phạm Văn Hạo cảm thấy lúc đó giúp Hoài Hi, chỉ là khi đó cũng mới làm lâu cuộc sống đủ định.
Hơn nữa Hoài Hi nuông chiều từ nhỏ, sợ Hoài Hi tìm mượn một đống tiền trả nổi. Cho nên dám liên hệ Hoài Hi.
Lần ngẫu nhiên gặp Hoài Hi ở Lâm Dương, Phạm Văn Hạo trong lòng cảm thấy may mắn.
Hoài Hi trở thành cô đơn, xem sắc mặt và trạng thái cũng thoát khỏi bóng ma gia đình.
Ông trời lúc để gặp Hoài Hi thời điểm , lẽ là đang cho cơ hội.
Phạm Văn Hạo quan sát biểu cảm của Hoài Hi, Hoài Hi đáp lời nhưng cũng vì nhắc đến chủ đề mà tỏ vui.
Anh liền tiếp tục khẽ thở dài :
"Dì là dịu dàng nhất mà từng thấy, Hoài Hi, cơ hội dẫn viếng thăm dì một chút nhé."
Bùi Trường Khiêm đổ đầy nước chiếc ly hề động đến của Phạm Văn Hạo, đẩy đến tầm tay , mặt biểu cảm :
"Cậu nhiều như chắc khát nước, uống nhiều nước ."
"Cảm ơn."
Phạm Văn Hạo cầm ly uống một ngụm, vì quá đầy nên cẩn thận làm nước nhỏ vài giọt lên bộ vest và quần, vội vàng đặt ly xuống rút khăn giấy lau.
Một lúc luống cuống tay chân, khi Phạm Văn Hạo cầm đũa, đổi chủ đề.
" , hiện tại một ở Lâm Dương, nơi xa lạ, yên tâm, liền đặc biệt dọn đến nhà ở vài ngày."
Anh mong đợi Hoài Hi :
"Cậu quên , hồi nhỏ đặc biệt thích mà."
Hoài Hi xong nghi hoặc nhăn mày, về phía Bùi Trường Khiêm:
"Tôi một ."
Phạm Văn Hạo theo tầm mắt Bùi Trường Khiêm.
Đêm nay vẫn luôn cố ý lờ đàn ông , lúc ánh mắt khỏi vẻ cứng đờ.
"Tôi hiện tại chỗ ở,"
Hoài Hi thuật sự thật ,
"Ngay trong nhà Bùi Trường Khiêm."
Bùi Trường Khiêm ngước mắt đối diện với Phạm Văn Hạo, ánh mắt bình tĩnh.
Tầm mắt của Phạm Văn Hạo dẫn đầu tránh , hiểu cảm thấy lúng túng.
Hoài Hi ôn hòa :
"Bùi Trường Khiêm là học trưởng cấp ba của , , chăm sóc , chuyển lời với dì cần lo lắng."
Phạm Văn Hạo gượng hai tiếng:
"À, hóa là học trưởng của chúng ."
Anh miễn cưỡng :
"Cũng cứ làm phiền học trưởng mãi chứ?"
"Hoài Hi thể tự chăm sóc bản , cũng công việc, phiền toái chỗ nào?"
Bùi Trường Khiêm nhấp một ngụm nước, nghiêng đầu hỏi Phạm Văn Hạo.
Khi kết thúc, Bùi Trường Khiêm từng làm hội viên ở đây khi tổ chức liên hoan đây, là lớn tuổi nhất trong ba nên thanh toán.
Hoài Hi mặc xong áo khoác lông vũ của , ôm áo khoác của Bùi Trường Khiêm trong lòng, ngoài cửa nhà hàng chờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bi-dan-ong-xa-la-mang-ve-nha/chuong-16.html.]
Phạm Văn Hạo theo.
Anh bên cạnh Hoài Hi, giọng điệu bình tĩnh hơn nhiều so với lúc ăn cơm:
"Hoài Hi, thật sự đến nhà ?"
Hoài Hi "Ừm" một tiếng.
Phạm Văn Hạo :
"Đến chơi mấy ngày cũng mà, sẽ dẫn dạo khắp Lâm Dương."
Hoài Hi lắc đầu:
"Tôi thích ngoài."
Bùi Trường Khiêm lúc tới, Hoài Hi thấy thế, đưa áo khoác trong tay cho .
Sau khi tạm biệt Phạm Văn Hạo, hai về phía chỗ đỗ xe, Bùi Trường Khiêm rũ mắt thuận miệng hỏi:
"Vừa ngoài cửa nhà hàng, đang chuyện gì ?"
Vẫn là những lời lặp lặp bàn ăn, Hoài Hi Phạm Văn Hạo đến cảm thấy bực bội.
Cậu nhàn nhạt :
"Không gì."
Bùi Trường Khiêm liền hỏi nữa.
……
Tối nay, Bùi Trường Khiêm chậm hơn khi lâu mới đến phòng ngủ chính.
Hoài Hi hé cửa phòng ngủ một khe hở, giường chờ , thấy bóng dáng cao lớn quen thuộc đẩy cửa bước , liền dậy.
"Đi làm việc ?"
Cậu ngẩng đầu hỏi Bùi Trường Khiêm.
"Không ."
Bùi Trường Khiêm lắc đầu, tay cầm sách, cũng mang máy tính.
Hôm nay cũng ngày xem phim.
Người đàn ông chỉ ở cuối giường.
Thấy Hoài Hi quần áo tùy tiện vứt ghế, tiện tay chỉnh sửa .
"Tối nay vui ?"
Giọng Bùi Trường Khiêm trầm thấp hỏi.
"Cái gì?"
Hoài Hi động tác thu dọn của , trong lòng chút ngượng ngùng.
Cậu cố ý vứt bừa, chỉ là thói quen nhiều năm, quy củ như .
Bùi Trường Khiêm dọn dẹp xong, dậy Hoài Hi nhỏ:
"Anh cứ nhắc mãi chuyện chú dì."
Đèn lớn trong phòng ngủ tắt, chỉ còn đèn bàn ở cạnh giường, gian mờ ảo, chiếu mắt Bùi Trường Khiêm dịu dàng và mơ hồ.
Hoài Hi phản ứng .
"Không ,"
Cậu nhận thấy Bùi Trường Khiêm chuyện phiếm, từ từ điều chỉnh một tư thế thoải mái hơn, ,
"Tôi so với đây hơn nhiều, đến mức ai đó nhắc đến liền hỏng mất tâm trạng."
Bùi Trường Khiêm gật đầu, rũ mắt một chút, hình dáng Hoài Hi đang ôm đầu gối dựa đầu giường.
Tư thế khiến Hoài Hi trông gầy.
Anh hỏi:
"Có đến nhà ?"
Hoài Hi nhíu mày lắc đầu, hỏi Bùi Trường Khiêm:
"Sao ?"
"Thấy hai vẻ quen thuộc."
Bùi Trường Khiêm đặt tay lên lưng ghế bên cạnh, ngón cái vuốt ve qua họa tiết tròn:
"Nghe kể, đây hai thường xuyên qua ."
Hoài Hi vẫn lắc đầu, nghĩ nghĩ :
"Trí nhớ của tương đối kém, nhiều chuyện đều ấn tượng."
Ấn tượng của Hoài Hi về Phạm Văn Hạo, chỉ là con của đồng nghiệp cũ của .
Cậu cũng vì điều , tối nay mới gặp mặt ăn cơm với Phạm Văn Hạo.
về chắc sẽ .
Hoài Hi là khá tùy hứng. Người khiến thoải mái, dù đối phương xuất phát từ thiện ý, Hoài Hi cũng tiếp tục giao thiệp.
Sắc mặt Bùi Trường Khiêm dường như hơn một chút.
Người đàn ông im lặng một lát, vẫn dùng giọng điệu vững vàng như hỏi Hoài Hi:
"Về buổi tối thể ngủ ở đây ?"
Chủ đề chuyển đổi đột ngột, Hoài Hi ngạc nhiên một chút, nhưng trả lời nhanh:
"Đương nhiên thể."
Cậu cũng để ý, chỉ là cảm thấy tò mò về việc Bùi Trường Khiêm đột nhiên đề nghị như .
"Tôi phòng ngủ phụ ?"
Hoài Hi hỏi, liền vén chăn chuẩn xuống giường.
"Không ."
Bùi Trường Khiêm tiến lên đè góc chăn mà Hoài Hi đang vén, vì động tác cúi của cách giữa hai trở nên gần.
"Chúng đều ngủ ở đây."
Bùi Trường Khiêm giải thích.
Ánh mắt lấp lánh, cảm xúc trong mắt giống như mặt biển yên tĩnh, Hoài Hi lúc mới rõ.
Hoài Hi vẫn trả lời là thể.
Cậu còn chú ý thấy Bùi Trường Khiêm hôm nay mặc áo ngủ mỏng, vì thế dịch sang bên cạnh nhường chỗ:
"Anh lên , lạnh ?"
Bùi Trường Khiêm từ khi bước phòng ngủ chính đến giờ, tạm thời mất một giác quan.
Anh cảm thấy lạnh nhưng vẫn thuận theo xuống mép giường, cởi dép lê lên giường.
Cánh tay Hoài Hi luồn qua, kéo chăn đắp lên đùi .
"Sao đột nhiên ngủ cùng ?"
Hoài Hi tò mò hỏi.
"Tôi bồi dưỡng tình cảm với em hơn, để em càng thêm quen thuộc với việc sống cùng ."
Bùi Trường Khiêm ngả , .
Hoài Hi đưa cho một cái "ừ" thẳng dậy, hai đối diện một chiếc giường.
"Sau đó?"
Bùi Trường Khiêm vốn định , kế hoạch của chỉ là đến câu .
Hoài Hi tiếp tục hỏi, liền tiện thể :
"Sau đó theo đuổi em."
Thần sắc Hoài Hi lập tức ngây ngẩn cả .
--
Hết chương 16.