Bị Đàn Ông Xa Lạ Mang Về Nhà - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-03-18 07:18:56
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phòng đàn nhanh chóng trang trí, vật liệu trang trí lựa chọn nghiêm ngặt và cũng xử lý khử formaldehyde.
Thời gian luyện đàn của Hoài Hi mỗi ngày định.
Đôi khi ở trong phòng cả ngày, cần Bùi Trường Khiêm nhắn tin nhắc nhở chú ý thông gió;
Đôi khi đàn, liền chạm đàn một chút nào, lười biếng cuộn trong thư phòng hoặc ban công làm những việc khác.
Khi Bùi Trường Khiêm ở nhà, tình huống đầu tiên xảy nhiều hơn một chút.
Bùi Trường Khiêm thỉnh thoảng nghỉ một ngày hoặc nửa ngày ở nhà, Hoài Hi sẽ mỗi giờ một từ phòng đàn chậm rãi tìm kiếm bóng dáng Bùi Trường Khiêm khắp nhà.
Bùi Trường Khiêm đa là ở phòng khách hoặc thư phòng làm việc học tập.
Sau khi Hoài Hi tìm thấy , cũng sẽ làm phiền chỉ là cuộn tròn ghế sofa bên cạnh ngủ hoặc ngẩn .
Lần đầu tiên, Bùi Trường Khiêm còn tưởng Hoài Hi việc mới đến tìm .
Sau đó, sẽ chuẩn sẵn đồ ăn vặt hoặc trái cây bên cạnh, tiện cho Hoài Hi khi đến nghỉ ngơi, cảm thấy chán thể ăn.
Hôm đó tuyết rơi, bên ngoài trắng xóa mênh mang, trong nhà cũng sáng bừng lên.
Bùi Trường Khiêm ghế sofa phòng khách sách, bàn đặt bình nhỏ, hai ly hoa nghi ngút nóng.
Cửa phòng đàn mở , Hoài Hi uể oải bước từ bên trong.
Tinh lực và thể lực của vẫn quá kém, liên tục luyện một tiếng rưỡi liền chán đàn, tay cũng nâng nữa.
Nghe thấy tiếng bước chân càng ngày càng gần , Bùi Trường Khiêm lật cuốn sách trong tay ngẩng đầu.
Hoài Hi ngã vật ghế sofa bên cạnh , chân tự nhiên co , đầu vùi xuống hai cánh tay buông thõng vô lực bên cạnh ghế sofa.
Bùi Trường Khiêm ngẩng mắt chú ý thấy, khỏi nhíu mày:
“Tay đau ?”
Hoài Hi ngẩng mặt , đuôi mắt cụp xuống.
"Không đau, mệt, nghỉ một chút."
Hoài Hi luyện đàn quanh năm, lực ngón tay hề kém chỉ cần nắm vững tư thế phát lực chính xác, luyện quá lâu thì thường sẽ đau.
Hoài Hi dễ mỏi cánh tay, mỗi chơi đàn xong chuẩn đó cũng cử động.
Bùi Trường Khiêm đặt sách xuống:
"Để xoa bóp cho em nhé."
Anh nhích lên phía , gần Hoài Hi hơn một chút.
Hoài Hi lộ vẻ mặt kinh ngạc:
"Anh còn mát xa ?"
"Ừm."
Bùi Trường Khiêm vươn tay về phía , Hoài Hi đưa một bàn tay qua .
Bùi Trường Khiêm :
“Trước đây khi luân chuyển, tiếp xúc qua một chút thủ pháp xoa bóp.”
Hoài Hi chơi đàn, ngón tay dài, Bùi Trường Khiêm còn dài hơn một chút, cả bàn tay cũng lớn hơn một vòng, rắn chắc và mạnh mẽ.
Lực đạo xoa bóp chú trọng sự thư giãn , Bùi Trường Khiêm xoa bóp cho Hoài Hi càng cẩn thận hơn.
Ngón tay Hoài Hi trông tinh tế và yếu ớt, nhưng khi Bùi Trường Khiêm dùng lòng bàn tay xoa bóp, thể cảm nhận sự dẻo dai, mới từ từ tăng thêm lực đạo.
Hoài Hi cảm thấy tay xí.
Đầu ngón tay tròn hơn bình thường, để tiện chơi đàn, móng tay cũng luôn cụt lủn.
Bùi Trường Khiêm xoa bóp chuyên chú, ánh mắt hề chớp mắt dừng ngón tay .
Hoài Hi cong một ngón tay, khẽ lướt qua lòng bàn tay Bùi Trường Khiêm, mở miệng hỏi:
"Có ?"
Bùi Trường Khiêm ngẩng mắt, động tác mát xa cũng dừng theo.
"Không ."
Anh nhéo ngón tay lộn xộn của Hoài Hi .
Lại đổi tay xoa bóp năm phút, Bùi Trường Khiêm buông Hoài Hi dậy vệ sinh.
Hoài Hi tự ghế sofa hoạt động ngón tay.
Bùi Trường Khiêm đóng cửa nhà vệ sinh , ở bồn rửa tay một lát, đó mở nước lạnh rửa mặt.
Mùa đông khô hanh, Hoài Hi mỗi chơi đàn đều thoa kem dưỡng tay.
Bùi Trường Khiêm rửa mặt xong, lau khô mặt và nước tay, vẫn thể ngửi thấy mùi hương trái cây ngọt ngào thoang thoảng giữa lòng bàn tay.
...
Ngày diễn buổi biểu diễn, thời gian sắp xếp là từ hai giờ chiều đến sáu giờ tối, Hoài Hi cần đến từ sáng để tổng duyệt .
Bùi Trường Khiêm còn làm, thể cùng , chỉ đồng ý tối đến đón Hoài Hi.
Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, Hoài Hi ôm vài bó hoa trở hậu trường, lượt đến tìm chụp ảnh lưu niệm.
Chụp ảnh xong, Hoài Hi bộ đồ biểu diễn, gói ghém kỹ lưỡng áo khoác lông vũ của , từ cửa nhà hát ngoài, xem Bùi Trường Khiêm đến .
Lần đến đây biểu diễn, Hoài Hi sốt cao mê man, cũng từ cửa .
Lần bậc thang, đầy vài phút, trong một mảng tối tăm thấy bóng dáng quen thuộc.
Bùi Trường Khiêm cũng mang theo một bó hoa cho .
Người đàn ông đến mặt Hoài Hi, thần sắc chút nghiêm túc:
"Sao đợi ở bên ngoài?"
Hoài Hi vùi cằm cổ áo, khẽ :
"Chỉ đợi hai ba phút, đến ."
Bên trong hậu trường sưởi ấm đủ, má Hoài Hi vẫn còn ửng hồng, khá thuyết phục, Bùi Trường Khiêm liền truy cứu nữa.
Anh đưa bó hoa cho Hoài Hi:
"Vất vả ."
"Cảm ơn."
Khi Hoài Hi cúi đầu ngửi hoa, trong ánh mắt long lanh một nụ nhàn nhạt,
"Thơm quá."
Ba lô của Hoài Hi vẫn còn ở bên trong, hai cùng trở lấy.
Bó hoa nặng, khi lên lầu bó hoa trở về trong vòng tay Bùi Trường Khiêm.
Hoài Hi bên cạnh , giọng nhỏ nhẹ, chậm rãi kể:
"Tôi sợ chơi , lúc tổng duyệt tay còn cứng đờ nhưng may mắn là khi biểu diễn chính thức khá thuận lợi."
Bùi Trường Khiêm thấy Hoài Hi thành thuận lợi, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Hoài Hi đang dũng cảm từng bước tiến ngoài, dần dần trở trạng thái khỏe mạnh như , Bùi Trường Khiêm Hoài Hi gặp bất kỳ trở ngại nào hơn ai hết.
“Trưa ăn bao nhiêu cơm,”
nghiêng đầu hỏi Hoài Hi,
“Có hợp khẩu vị ?”
Thần sắc Hoài Hi ngẩn một chút.
Lúc còn cảm thấy, Bùi Trường Khiêm hỏi mới phát giác bụng đói đến xẹp lép.
Hoài Hi giữa trưa thật sự ăn bao nhiêu, bĩu môi lắc đầu, nhỏ giọng phàn nàn với Bùi Trường Khiêm:
"Cơm hộp ăn ."
“Nghĩ xem tối ăn gì,”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bi-dan-ong-xa-la-mang-ve-nha/chuong-14.html.]
Bùi Trường Khiêm khẽ ,
“Chúng tiện đường mua đồ ăn , về nhà.”
Hoài Hi "Ừm" một tiếng.
Đèn phòng hậu trường sáng, khi tìm thấy ba lô, Hoài Hi vội , chụp một bức ảnh chung với Bùi Trường Khiêm.
Trước tiên Bùi Trường Khiêm chụp cho bức ảnh cá nhân ôm hoa.
Sau khi chụp xong, Hoài Hi cúi xuống kiểm tra, phát hiện trình độ chụp ảnh của Bùi Trường Khiêm hề tiến bộ chút nào.
Hoài Hi nhàn nhạt ngước mắt về phía Bùi Trường Khiêm.
Hai , Bùi Trường Khiêm mất tự nhiên ánh mắt , lấy điện thoại qua khẽ :
“Tôi chụp thêm vài tấm thử xem.”
"Trước tiên xóa hết những cái ."
Hoài Hi .
Bùi Trường Khiêm gật đầu, đang xóa ảnh thì bước đến gọi tên Hoài Hi.
"Hoài Hi? Thật là ."
Một đàn ông cao gầy, trông đến 30 tuổi, bên trong áo khoác mặc vest, chải tóc vuốt ngược trông chững chạc.
Hoài Hi thấy đối phương, thần sắc mơ hồ vài giây đó nhớ đối phương là ai.
"Hoài Hi, ở đây?"
Người đàn ông vẻ mặt kinh ngạc.
"Tôi đến biểu diễn."
Hoài Hi .
"Tôi đến đây gặp khách hàng,"
Người đàn ông chỉ ngoài cửa,
"Đi ngang qua bên ngoài, thấy một bóng giống , ngờ thật sự là ."
Anh đ.á.n.h giá Hoài Hi một chút:
"Thoáng cái nhiều năm gặp, giỏi thật đấy, buổi biểu diễn từ thiện hề tầm thường ."
Thần sắc Hoài Hi gì đổi, liếc Bùi Trường Khiêm bên cạnh một cái.
Người đàn ông lúc mới chú ý đến bên cạnh Hoài Hi, vội lễ phép hỏi:
"Vị là?"
"Bùi Trường Khiêm,"
Bùi Trường Khiêm vươn tay về phía ,
"Bạn của Hoài Hi."
Người đàn ông bắt tay một cái:
"Tôi là Phạm Văn Hạo, bạn của Hoài Hi, chúng lớn lên cùng từ nhỏ."
Ánh mắt Bùi Trường Khiêm lạnh , thần sắc đổi mà thu tay .
Hoài Hi khỏi ngẩng mắt về phía Phạm Văn Hạo, trong lòng cảm thấy cách của đối phương thỏa đáng lắm.
Cậu và Phạm Văn Hạo quen từ cấp hai.
Khi đó của Phạm Văn Hạo và của Hoài Hi đều dạy học cùng một trường cấp hai, hai là đồng nghiệp nhà cũng ở xa, dần dần thiết.
Hai nhà thường xuyên qua thăm hỏi, Hoài Hi và Phạm Văn Hạo liền quen .
tính cách Hoài Hi khi đó lạnh nhạt, so với việc kết bạn thích ở một hơn.
Nói là qua thăm hỏi, thực Phạm Văn Hạo theo đến nhà Hoài Hi nhiều hơn, Hoài Hi vì thích ngoài, ít khi đến nhà họ.
Hơn nữa khi đó tính cách Phạm Văn Hạo tùy tiện, hoạt bát nhiều, Hoài Hi thích yên tĩnh nên hai hợp lắm.
Dù lớn chơi cùng cũng ít khi giao tiếp.
Thời điểm gặp mặt nhiều nhất, hẳn là năm Hoài Hi học lớp 10.
Hai học cùng trường cấp ba, Phạm Văn Hạo lớn hơn Hoài Hi hai tuổi, Hoài Hi học lớp 10 thì học lớp 12.
Mỗi ngày học ở cùng một sân trường, khó tránh khỏi sẽ gặp nhưng cũng chỉ dừng ở mức độ chào hỏi khi đối mặt.
Sau đó Phạm Văn Hạo thi đậu đại học ở một nơi xa, cả gia đình đều chuyển , liên lạc giữa hai nhà ngày càng ít, nhanh liền cắt đứt.
Cho nên Phạm Văn Hạo là bạn , Hoài Hi cảm thấy khoa trương.
"Các đang chụp ảnh ?"
Phạm Văn Hạo khi ở ngoài cửa thấy hai chụp ảnh, lúc nhiệt tình ,
"Để chụp cho các nhé?"
Hoài Hi và Bùi Trường Khiêm vốn dĩ cũng định tìm giúp chụp ảnh chung.
Bùi Trường Khiêm đưa điện thoại cho Phạm Văn Hạo, cùng Hoài Hi cạnh .
Sau khi Phạm Văn Hạo chụp xong, đưa điện thoại của cho Bùi Trường Khiêm, :
"Phiền Bùi giúp chụp một tấm với Hoài Hi nữa nhé, thật ngờ chúng thể gặp ở đây."
Anh đến bên cạnh Hoài Hi, nâng cánh tay ôm lấy vai Hoài Hi.
Bùi Trường Khiêm mặt biểu cảm đối diện hai giơ điện thoại lên.
Anh chụp nhanh, gần như chỉ hai giây, liền chụp xong.
Phạm Văn Hạo nhận điện thoại xem ảnh, Bùi Trường Khiêm qua, cầm lấy bó hoa trong lòng Hoài Hi.
"Ôi? Bùi , chụp bộ khuôn mặt của ?"
Phạm Văn Hạo lướt qua lướt album, xác định Bùi Trường Khiêm chỉ chụp đúng một tấm , ngẩng đầu hỏi.
Giọng Bùi Trường Khiêm định:
"Xin , kỹ năng chụp ảnh của thật sự ."
Phạm Văn Hạo khỏi nhíu mày về phía Hoài Hi.
Hoài Hi thấy ảnh, chụp tệ đến mức nào, nhưng hiểu rõ trình độ chụp ảnh của Bùi Trường Khiêm, vì chậm rãi gật đầu tỏ vẻ đồng tình.
Phạm Văn Hạo đành :
"Vậy chụp một tấm ."
Bùi Trường Khiêm đặt ba lô của Hoài Hi lên một bên vai, dùng tay ôm bó hoa, để trống một cánh tay thể vòng qua vai Hoài Hi.
"Lần ,"
Anh ,
"Hoài Hi còn ăn tối."
Phạm Văn Hạo vốn dĩ đang bất mãn chuyện chụp ảnh, thấy lời mắt sáng rỡ.
"Vừa , mời hai ăn bữa ngon, chúng tiện thể ôn chuyện cũ."
Bùi Trường Khiêm nữa từ chối:
"Không , chỉ ăn đồ nấu."
"..."
Thần sắc Phạm Văn Hạo về phía Bùi Trường Khiêm trở nên phức tạp, chần chừ vài giây, đành :
"Vậy ."
Anh với Hoài Hi:
"Lần chúng tìm một cơ hội, gặp mặt chính thức nhé."
--
Hết chương 14.