Bị Đàn Ông Xa Lạ Mang Về Nhà - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-18 07:18:11
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ góc của Bùi Trường Khiêm, một chuyên, chỉ thể thấy cây đàn piano màu trắng ánh đèn thật , những bông hoa hồng vàng bao quanh cây đàn sắp xếp tinh xảo.

khi Hoài Hi bắt đầu chơi đàn, những thứ đó nhanh chóng mờ nhạt.

Trong mắt Bùi Trường Khiêm chỉ còn bóng dáng mảnh khảnh đang cây đàn piano.

Hệ thống sưởi trong trung tâm thương mại đủ ấm, ở lâu sẽ cảm thấy nóng, cả hai đều cởi áo khoác.

Bên trong Hoài Hi mặc một chiếc áo len trắng cổ tròn bình thường, khi cúi đầu lộ một đoạn cổ thon dài trắng nõn.

Bùi Trường Khiêm bất giác nhớ đầu tiên thấy Hoài Hi mười mấy năm .

Khi đó Hoài Hi tuy cũng gầy, còn yếu ớt nhưng là một bông hoa vô ưu vô lo, ngây thơ nở rộ.

Nỗi phiền muộn lớn nhất của khi đó, hẳn là sự hổ nhất thời do Bùi Trường Khiêm, một xa lạ mang đến.

Suy nghĩ chuyển đổi, Bùi Trường Khiêm nhớ lý do vì nhất định đưa Hoài Hi về nhà.

Hoài Hi giường bệnh giống như một tấm kính trong suốt ban đầu, từ lúc nào bám đầy bụi.

Ngay cả khi ngủ say, mặt vẫn đọng đầy nước mắt, như thể thể vỡ vụn bất cứ lúc nào.

Bùi Trường Khiêm lúc đó chỉ nuôi dưỡng Hoài Hi khỏe mạnh.

Ít nhất là nuôi dưỡng trở dáng vẻ đầu tiên thấy.

Hoài Hi chọn bài quá dài, chơi xong trong đầy mười phút.

Xung quanh từ lúc nào dừng khá nhiều yên tĩnh, khi Hoài Hi dậy từ ghế đàn, vài mỉm vỗ tay cho .

Hoài Hi tham gia bao nhiêu buổi biểu diễn, quen với việc vây xem nên cũng hề lúng túng.

Cậu khẽ cúi chào, đó ánh mắt tìm kiếm bóng dáng Bùi Trường Khiêm.

Bùi Trường Khiêm vẫn nguyên chỗ cũ đợi , một tay ôm áo khoác của cả hai, tay cầm điện thoại di động.

Khi Hoài Hi về phía đối phương, tâm trạng đột nhiên chút mất mát.

Cậu cảm thấy chơi .

Tay trở nên lạ lẫm, phím đàn của cây piano đủ thoải mái, ghế cũng quen.

Nói chung là thứ đều .

Hoài Hi cảm thấy đầu tiên chơi đàn mặt Bùi Trường Khiêm nên như .

Sau khi đến bên cạnh Bùi Trường Khiêm, Hoài Hi lấy áo khoác của từ tay đối phương, liếc qua thấy hình ảnh điện thoại của Bùi Trường Khiêm.

“Anh chụp ?”

Hoài Hi ôm quần áo hỏi.

"Ừm."

Tim đập mất kiểm soát của Bùi Trường Khiêm vẫn bình phục.

Anh khẽ lên tiếng, thở định lắm, may mà sự chú ý của Hoài Hi đang ở bức ảnh để ý đến .

Mũi ngửi thấy mùi hương ngọt ngào tươi mát, Hoài Hi dựa , vai chạm vai .

Bùi Trường Khiêm phối hợp nghiêng màn hình điện thoại một chút, khi Hoài Hi cúi đầu , yết hầu nhô tiếng động nuốt xuống.

"Em đàn ."

Giọng Bùi Trường Khiêm lấy sự định, dứt khoát đưa điện thoại tay Hoài Hi, để Hoài Hi kiểm tra ảnh:

"Đều , nếu em ngại thì xóa ."

Tâm trạng Hoài Hi bất giác lên.

khi nhận điện thoại của Bùi Trường Khiêm và lướt xem, thần sắc dần dần trở nên cứng đờ.

Kỹ năng chụp ảnh của Bùi Trường Khiêm thật sự quá tệ.

Hoài Hi thể tưởng tượng đối phương tìm những góc độ xí đó như thế nào.

Cậu liên tục xóa bốn năm tấm, tấm cuối cùng vẫn , nhưng Hoài Hi với vẻ mặt nghiêm trọng do dự lâu, cuối cùng giữ .

Ít nhất cũng giữ một tấm ảnh làm kỷ niệm.

đây cũng là đầu tiên chơi đàn cho Bùi Trường Khiêm .

“Cảm ơn,”

Hoài Hi đưa điện thoại của Bùi Trường Khiêm sang ,

“Gửi tấm cho nhé.”

Hai chuẩn rời khỏi trung tâm thương mại, khi ngoài cần mặc áo khoác.

Bùi Trường Khiêm tận mắt thấy Hoài Hi gần như xóa sạch những bức ảnh chụp, im lặng mặc quần áo xong, vẫn nhịn hỏi:

“Những bức khác đều xóa hết, là thích ?”

“Ừm,”

Hoài Hi kéo khóa áo lông vũ lên cao nhất, nửa khuôn mặt vùi cổ áo, khẽ nhăn mũi ,

“Chụp quá.”

Bùi Trường Khiêm hiểu ở chỗ nào.

vẫn :

“Tôi sẽ thử luyện tập khả năng chụp ảnh.”

Tối về đến nhà, gửi tấm ảnh duy nhất Hoài Hi ưng ý cho .

Sau đó trở về album xóa gần đây, khôi phục những bức ảnh Hoài Hi xóa, lưu album riêng tư.

...

Sau khi Hoài Hi ăn uống định trở , còn kén ăn như nữa, chỉ ăn những món Bùi Trường Khiêm nấu.

Gần nhà vài nhà hàng khẩu vị thanh đạm, những món đặc trưng của thành phố Tùng Nguyệt, cảm thấy hương vị cũng .

Đôi khi, ví dụ như những ngày lịch mổ dày đặc, Bùi Trường Khiêm thực sự bận đến nỗi giữa trưa cũng thể rời tay, Hoài Hi sẽ tự gọi cơm.

Bùi Trường Khiêm vẫn tranh thủ giờ ăn trưa nhắn vài tin nhắn rảnh rỗi cho Hoài Hi.

Anh luôn hỏi Hoài Hi tự gọi món gì và Hoài Hi chụp ảnh món ăn cho xem.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bi-dan-ong-xa-la-mang-ve-nha/chuong-12.html.]

Nếu thời gian vẫn còn khá đủ, Bùi Trường Khiêm còn sẽ xin Hoài Hi một tấm ảnh món ăn khi ăn xong.

Anh thông qua việc đối chiếu để phán đoán Hoài Hi ăn cơm bình thường .

Hoài Hi thường chụp, cảm thấy đồ ăn ăn trông bẩn bẩn, chụp khó coi.

Bùi Trường Khiêm lấy lý do yên tâm, yêu cầu một nữa, Hoài Hi liền phiền phức, tùy tiện chụp một tấm gửi qua.

Bùi Trường Khiêm xem xong, cuối cùng mới hài lòng đặt điện thoại xuống.

Thức ăn bệnh viện tệ, Bùi Trường Khiêm trong lúc nghỉ phẫu thuật, đến căng tin ăn trưa.

Ngồi cùng bàn với sinh viên đang hướng dẫn và các bác sĩ khác, hôm đó trưởng khoa của họ cũng mặt.

Trưởng khoa họ Triệu năm nay hơn 50 tuổi, tóc sớm bạc trắng vì công việc vất vả.

ông yêu công việc , thường ngày chăm sóc bệnh nhân phụ trách quản lý khoa, khối lượng công việc còn lớn hơn Bùi Trường Khiêm nhưng vẫn luôn tràn đầy năng lượng mỗi ngày.

Khác với sự lạnh lùng và nghiêm túc của Bùi Trường Khiêm, ông là đầu khoa, cách đối nhân xử thế hòa nhã, nổi tiếng là hiền lành tính tình .

Hơn nữa tóc bạc trông già dặn, nhiều bệnh nhân đều tranh đăng ký khám ông.

Khi Bùi Trường Khiêm đặt điện thoại trở mặt bàn, màn hình điện thoại kịp tắt.

Trưởng khoa Triệu bên tay trái vô tình liếc thấy, tiện miệng trêu chọc :

“Bác sĩ Bùi còn hâm mộ thần tượng , hình nền điện thoại của là minh tinh nào ?”

Hình nền điện thoại của Bùi Trường Khiêm là Hoài Hi.

Anh đặt tấm ảnh Hoài Hi chơi đàn mà xóa làm hình nền điện thoại.

“Không minh tinh,”

Bùi Trường Khiêm thể tùy tiện tắt màn hình điện thoại, nhưng làm ,

“Là một bạn.”

Trưởng khoa Triệu ngạc nhiên nhướng mày.

Lúc , sinh viên nghiên cứu sinh của Bùi Trường Khiêm đối diện cũng tò mò, thăm dò hỏi:

“Thầy ơi, em xem ạ?”

Phong cách làm việc của Bùi Trường Khiêm công tư phân minh, đối với học sinh đương nhiên cũng nghiêm túc và trách nhiệm.

Sau khi quen , học sinh của quá dữ dằn mà là một thầy .

Trong thời gian nghỉ ngơi, khí thoải mái, Bùi Trường Khiêm im lặng, xoay điện thoại mặt bàn nửa vòng, thuận tiện cho đối phương xem.

“Thầy ơi, bạn của thầy thật sự giống minh tinh ạ, trai quá,”

Sinh viên ngạc nhiên giả vờ,

“Quả nhiên chơi piano khí chất đều như .”

Bùi Trường Khiêm rũ mắt, đưa điện thoại .

Lần tắt màn hình.

Mặc dù vẻ mặt gần như đổi nhưng là một lãnh đạo nhiều năm, Trưởng khoa Triệu liếc mắt một cái tâm trạng Bùi Trường Khiêm hơn.

"Quan hệ bạn bè như ?"

Trưởng khoa Triệu tủm tỉm hỏi,

"Sao từng nhắc đến."

Bùi Trường Khiêm thiết với ai, luôn giữ cách.

Khi các đồng nghiệp trong khoa đều đang chuyện gia đình, tán gẫu, luôn là trầm lặng nhất, trong mắt chỉ công việc và học tập.

Trưởng khoa Triệu quen với thầy hướng dẫn cũ của Bùi Trường Khiêm, cố ý tìm hiểu qua, Bùi Trường Khiêm vì xung quanh bạn bè nào nên gì để về chủ đề .

Cùng làm việc nhiều năm, Trưởng khoa Triệu tự nhận cũng coi như là bậc trưởng bối của Bùi Trường Khiêm, trong lòng vẫn luôn lo lắng cho chuyện của .

Ông ăn gần xong, lau miệng tiếp tục :

“Người trẻ bây giờ đều thích dùng ảnh yêu làm hình nền, thì , để ảnh bạn bè lên màn hình điện thoại cả ngày , thể vợ ?”

Bùi Trường Khiêm cũng đặt đũa xuống, thần sắc giật , trong mắt hiện lên vẻ khó hiểu.

“Không tin ? Hỏi sinh viên của xem .”

Trưởng khoa Triệu hiệu cho nam sinh đối diện.

Nam sinh bấm sáng màn hình điện thoại của , nhanh chóng cho hai xem lướt qua.

Trên màn hình là một cô gái cầm hoa, tươi tắn ống kính.

"Bạn gái em, yêu nhiều năm ,"

Nam sinh ngượng ngùng ,

"Chúng em định nghiệp là cưới luôn."

Trưởng khoa Triệu buông tay:

“Xem kìa.”

Ánh mắt Bùi Trường Khiêm chớp động vài cái, đang suy nghĩ gì.

Anh đặt ảnh Hoài Hi làm hình nền điện thoại khi nghĩ nhiều đến , chỉ là làm thì làm.

"Bạn của yêu ?"

Trưởng khoa Triệu nảy một ý , vỗ vai Bùi Trường Khiêm hỏi,

"Hay giới thiệu cho hai cùng nhé?"

Ông lời lẽ chân thành khuyên Bùi Trường Khiêm:

"Cậu cũng lớn tuổi nên nghĩ đến chuyện gia đình ."

Bùi Trường Khiêm chỉ câu thứ hai.

Anh lấy tinh thần, ngẩng mắt, nghiêm nghị :

"Không vội, chủ nhiệm, bạn cũng vội."

--

Hết chương 12.

Loading...