Bị đại thiếu gia giả nghèo lừa gạt - 4

Cập nhật lúc: 2025-12-31 01:42:43
Lượt xem: 3,967

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

17

 

Về việc Trì Hằng rời .

 

Tôi quá đau buồn.

 

Dù sống cùng hơn nửa năm.

 

Tình cảm là .

 

bao giờ là hoài niệm quá khứ.

 

Tôi dọn dẹp căn nhà.

 

Hợp đồng thuê là thuê cả năm.

 

Tiền nhà cũng trả.

 

Những ngày vẫn ở đây.

 

Giữ những đồ Trì Hằng dùng .

 

Vẫn thể tiếp tục dùng.

 

Đồ cần.

 

Đóng gói hết ném xuống thùng rác.

 

Bao gồm cả bó hoa mới bàn ăn.

 

Xóa WeChat.

 

Xóa điện thoại.

 

Mọi thứ coi như kết thúc.

 

Tôi giường.

 

Đầu óc còn khá tỉnh táo.

 

cơ thể mệt đến mức nhúc nhích.

 

Cứ mở mắt như .

 

Cho đến khi bầu trời hửng sáng.

 

18

 

Cuộc sống trở về bình thường.

 

Như một vũng nước c.h.ế.t.

 

Đi làm.

 

Tan ca.

 

Ba tháng sống chung ngắn ngủi.

 

Trì Hằng khiến cuộc sống rối tung.

 

Giờ còn thấy quen.

 

Người duy nhất chuyện giữa và Trì Hằng.

 

Cũng là bạn kiêm đối tác tiệm sửa xe – Lý Hiến.

 

Nhận .

 

Quanh quẩn hỏi suốt một ngày.

 

Cuối cùng chịu nổi.

 

Kể hết cho .

 

Lý Hiến khác hẳn thường ngày.

 

Không mỉa mai .

 

Mà vỗ vai .

 

“Chia thì chia.”

 

“Người tiếp theo sẽ ngoan hơn.”

 

“Anh em thích kiểu nào .”

 

“Đợi đó, tao tìm cho một đứa hợp ý!”

 

Tôi khổ.

 

“Thôi, giờ còn tâm trạng đó nữa.”

 

“Kiếm tiền .”

 

Nói xong.

 

Điện thoại reo lên.

 

Người gọi là Tạ Minh.

 

19

 

Tạ Minh.

 

Em trai ruột của .

 

Nhỏ hơn một tuổi.

 

Khi sinh phát hiện cơ thể dị thường.

 

Bố liền vội vàng sinh đứa thứ hai.

 

Ở cái làng núi lạc hậu đó.

 

Mọi thứ trong nhà.

 

Đều xoay quanh Tạ Minh.

 

Tôi ngược đãi.

 

kỳ thi đại học.

 

Bố tốn tiền học tiếp.

 

Đã nhốt trong nhà.

 

Khiến lỡ kỳ thi.

 

Cũng vì .

 

Tôi chạy khỏi cái khe núi đó.

 

Không bao giờ .

 

Cho đến hai năm .

 

Tạ Minh thi đỗ đại học.

 

Lên thành phố lớn.

 

Sau đó báo cảnh sát.

 

Tìm thông tin liên lạc của .

 

Chúng chỉ chuyện vài câu.

 

Rồi làm phiền nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/bi-dai-thieu-gia-gia-ngheo-lua-gat/4.html.]

Do dự lâu.

 

Cuối cùng.

 

Tôi vẫn bắt máy.

 

“Anh.”

 

Giọng Tạ Minh khàn khàn.

 

“Em đang ở thành phố A.”

 

“Chúng thể…”

 

Giọng Tạ Minh chút khàn khàn:

“Em đang ở thành phố A, chúng thể gặp một chút .”

 

Tôi trả lời ngay, chỉ hỏi:

“Có chuyện gì?”

 

Bên do dự một lúc mới :

“Anh , ung thư dày, cần phẫu thuật, vẫn còn thiếu một ít tiền.”

 

Nghe xong, trong đầu hiện lên gương mặt mệt mỏi của bà.

 

cũng là đứa con sinh từ bụng .

 

Nói là tình cảm thì cũng đúng.

 

Chỉ là chút tình cảm ít ỏi đó, trong mười tám năm cuộc đời, tiêu hao từng chút một.

 

Trước ngày thi đại học, bố lừa về nhà, nhốt suốt ba ngày.

 

Khi thả , đút đồ ăn cho , xin .

 

Bố thể nối dõi tông đường cho ông, cũng trông mong đổi lấy sính lễ, như là đối xử t.ử tế với .

 

Tôi bình thản chấp nhận tất cả.

 

Cuối cùng, trong lúc Tạ Minh từ nhà bà ngoại về cãi với bố .

 

Tôi thu dọn đồ đạc và rời .

 

20

 

Những chuyện cũ như thể ngăn cách bởi một lớp màng dày.

 

Dù vẫn nhớ những việc đó.

 

quên mất cảm giác lúc là như thế nào .

 

Con thật sự dễ làm nhạt , thậm chí quên mất những đau khổ .

 

Sau khi gửi địa chỉ cho Tạ Minh.

 

Tôi nhớ đến tấm thẻ ngân hàng lấy từ chỗ Trì Hằng.

 

Lúc lấy về liền bỏ trong ví.

 

Chưa từng động đến.

 

Tôi thao tác đơn giản điện thoại, kiểm tra dư.

 

Tiền bên trong hề động đến một đồng nào.

 

Cũng thôi, Trì Hằng thiếu mấy đồng đó.

 

21

 

Trong lúc chờ Tạ Minh.

 

Tôi dọn dẹp mấy việc lặt vặt trong tiệm.

 

Bụng đau nhói một chút.

 

Dạo thỉnh thoảng vẫn âm ỉ đau.

 

Trước đó cũng để ý.

 

Cuộc điện thoại của Tạ Minh hôm nay nhắc nhớ .

 

Đợi làm xong mấy việc bệnh viện một chuyến.

 

Đang nghĩ thì Tạ Minh tới.

 

Tôi tâm trạng ôn chuyện cũ với .

 

Trực tiếp nhét thẻ ngân hàng tay .

 

“Cầm .”

 

Tạ Minh sững một chút.

 

“Anh, em chỉ cần năm vạn thôi, tiền em cũng gom gần đủ .”

 

“Cứ cầm , mật khẩu là sinh nhật .”

Nói đến đây khựng :

“Sinh nhật là…”

 

Còn xong, Tạ Minh ngắt lời:

“Em , em .”

 

Tôi gật đầu.

 

Không khí lập tức yên lặng.

 

Anh em ruột thịt cũng lúc chẳng gì, dù bảy tám năm gặp.

 

Ngượng ngùng vài giây, lên tiếng :

“Em về .”

 

Vừa dứt lời, bụng đột nhiên đau nhói.

 

Tôi theo phản xạ ôm lấy bụng.

 

Tạ Minh thấy liền đỡ lấy :

“Anh, thế?”

 

“Không .”

 

Cơn đau kiểu chỉ cần hít thở vài là sẽ tan.

 

Quả nhiên lâu , bụng cũng hết đau.

 

Tôi thẳng dậy, vỗ nhẹ tay Tạ Minh hiệu cho buông .

 

Đột nhiên, một tiếng gầm giận dữ từ ngoài tiệm truyền .

 

“Địt mày đặt tay ở đấy! Buông ngay!”

 

22

 

Cùng với tiếng gào đó.

 

Là Trì Hằng lao như cơn gió.

 

Cậu một tay hất phăng bàn tay đang đỡ vai của Tạ Minh.

Sau đó sang gào lên:

“Tạ Tranh, nhanh thật đấy! Mới mấy ngày ôm ấp khác !

 

“Rõ ràng một tuần còn gọi là bảo bối, tim là thời tiết , đổi là đổi!”

 

Lải nhải một tràng dài.

 

Tôi cũng chẳng rõ mấy.

 

“Cậu đến đây làm gì?”

 

 

Loading...