Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:56:28
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả đêm xem mấy bộ phim tình cảm đến hai giờ sáng, đầu óc cuồng, trong mơ của Quý Dư là hai nhân vật chính đang diễn cảnh yêu đương.

Chỉ là nhân vật chính trong mơ mang gương mặt của và Thương Viễn Chu.

Quý Dư giật tỉnh giấc, đúng lúc chủ động vòng tay qua cổ Thương Viễn Chu, hôn lên…

Nhìn gương mặt xinh lạnh lùng của Thương Viễn Chu ngày càng gần, tỉnh .

Cậu vùng vẫy cầm lấy điện thoại tủ đầu giường, liếc thời gian rúc trong chăn.

Mới sáu giờ sáng, còn sớm quá.

Cậu thản nhiên nhắm mắt , định ngủ thêm một lát.

Hai mươi phút , Quý Dư mở mắt.

Không ngủ , căn bản ngủ .

Cậu dứt khoát tung chăn dậy, phòng tắm. Tiếng nước xôn xao vang lên, một lát tiếng máy sấy tóc ù ù.

Tóc xử lý gọn gàng, bộ vest chỉ mặc một lấy .

cũng là đầu tiên trong đời đăng ký kết hôn, tuy rằng là giả.

Nếu ngủ , bằng sửa soạn một chút.

Quý Dư tự làm cho một bữa sáng thể là thịnh soạn, đến gần giờ hẹn thì cửa.

Chín giờ, mặt đúng giờ ở cửa Cục Dân Chính.

Nhìn thấy bốn chữ lớn “Đăng Ký Kết Hôn” tấm biển đỏ tươi, Quý Dư một cái.

Một trải nghiệm thật mới lạ.

“Quý Dư.”

Quý Dư , mắt lập tức sáng lên.

Thương Viễn Chu là một Alpha hàng đầu, ngoại hình nghi ngờ gì là tuấn mỹ. Hôm nay hẳn cố ý làm tóc, mặc một bộ vest màu bạc trắng, cài áo bằng đá quý cùng tông màu, cúc tay áo là hồng ngọc. Tóc vuốt sáp gọn gàng, gương mặt sắc sảo lộ rõ, đôi mắt màu đỏ nhạt cùng cúc tay áo hồng ngọc càng làm tăng thêm vẻ quyến rũ, cả trông đặc biệt chói mắt.

Cậu thật lòng khen một câu: “A Chu hôm nay trai quá.”

May mà cũng nổi hứng sửa soạn một chút, nếu

Quý Dư nhịn khẽ. Thương Viễn Chu về phía : “Nghĩ gì ?”

Quý Dư cũng ngại ngùng, thẳng: “Đang nghĩ lúc chụp ảnh chúng giống gà rừng sánh đôi phượng hoàng .”

Thương Viễn Chu: “Anh giống gà rừng ?”

?

!!

Quý Dư: “Đương nhiên , chẳng lẽ em giống phượng hoàng ?”

Tổng tài lớn như , chút nhận thức nào về bản thế.

Thương Viễn Chu lắc đầu. “Giống chim sẻ.”

Anh cụp mắt Quý Dư. “Gà rừng sánh đôi chim sẻ, cũng xứng đôi đúng .”

Quý Dư nhịn khẽ. “A Chu cần an ủi em , đừng hạ thấp bản thế.”

“Chúng thôi?”

Thương Viễn Chu bóng lưng , ánh mắt nặng trĩu.

Cậu sớm quên mất từng ví bản với chim sẻ, chỉ Thương Viễn Chu còn nhớ rõ.

Mà bản Thương Viễn Chu cũng lành gì, thể làm cái gọi là phượng hoàng.

Nhân viên Cục Dân Chính với vẻ mặt đầy kinh ngạc và tò mò tất thủ tục cho hai .

Con dấu đỏ tươi đóng xuống. Khoảnh khắc cầm tờ giấy đăng ký kết hôn tay, Thương Viễn Chu vẫn cảm giác thật.

Ngón cái lướt qua phần nổi lên khi đóng dấu, cảm giác gồ ghề khiến Thương Viễn Chu mân mê lặp lặp .

Anh thấy Quý Dư ghé sát , tò mò tờ giấy đăng ký kết hôn trong tay . “Sao , con dấu vấn đề gì ?”

“Không.”

Thương Viễn Chu một chữ, liền nhận giọng khàn đến mức nào. Yết hầu khẽ động, chậm rãi :

“Không vấn đề gì.”

Anh mân mê, nghiền ngẫm là dấu ấn nổi lên , mà là đôi môi nhạt màu của Quý Dư.

Lòng bàn tay dùng sức miết qua, đè lên bức tường đỏ mà hôn ngấu nghiến.

Dùng cách đó để xua tan cảm giác thật .

Không thể làm gì cả, khiến Thương Viễn Chu chút nôn nóng, tay theo bản năng nắm chặt .

Nhận tay là giấy đăng ký kết hôn, căng thẳng từ từ buông lỏng.

“Hôm nay dọn đến chỗ .”

“Hôm nay em dọn đến ở cùng ?”

Hai gần như cùng một lúc. Thương Viễn Chu khẽ một tiếng gần như thể nhận . “Được, cần thu dọn hành lý ?”

Quý Dư: “Em thu dọn xong , nhiều lắm, chỉ một cái vali thôi.”

Sáng nay dậy quá sớm, làm xong hết những việc suy tính.

“Anh cho em địa chỉ, tối em mang đồ qua nhé?” Quý Dư nghĩ nghĩ. “Tối ở nhà ?”

Thương Viễn Chu: “Bây giờ dọn qua luôn , thời gian còn sớm.”

“Anh lái xe đưa em qua.”

Quý Dư nghĩ nhiều, cho rằng Thương Viễn Chu lái xe là chỉ tài xế của lái xe đưa hai họ cùng .

Cho đến khi chiếc xe một bóng , Quý Dư mới nhận “lái xe” chính là ý nghĩa thực sự của từ đó.

“Hay là… Tổng giám đốc Thương, để em lái cho?” Nhìn Thương Viễn Chu đang định về phía ghế lái, Quý Dư thấp thỏm mở lời.

Giây tiếp theo sửa lời: “Hay… là thôi .”

Xe đắt tiền như , lỡ va quẹt gì thì bán cả cũng đền nổi.

Thương Viễn Chu liếc mắt . “Tổng giám đốc Thương?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-9.html.]

Quý Dư mím môi : “Em nghĩ ở đây cũng khác.”

Thương Viễn Chu nhoài qua, tay gần như vòng qua eo Quý Dư, đúng lúc đột nhiên căng thẳng cứng đờ, kéo đầu dây an .

Một tiếng “lách tách” nhỏ khi dây an cài .

Thương Viễn Chu nhàn nhạt : “Em tập quen dần .”

“Có lúc gọi thuận miệng, lúc đông thể sẽ lộ.”

Pheromone của lan tỏa trong gian chật hẹp của chiếc xe trong nháy mắt, như một bầy linh cẩu vây lấy Quý Dư, bao vây chặt chẽ Beta gì, nôn nóng gào thét xâm chiếm.

Vậy mà mặt , vẫn bình tĩnh chuyện với Quý Dư.

Bình tĩnh thu tay , bình tĩnh ngay ngắn, bàn tay nắm vô lăng, gân xanh mu bàn tay nổi rõ, vô lăng bọc da thật hằn sâu dấu tay.

Quý Dư áy náy lời xin .

Thương Viễn Chu , vẻ mặt vẻ lạnh nhạt, giọng điệu càng cứng nhắc: “Không cần xin .”

Đợi đến khi Thương Viễn Chu đè nén sự nôn nóng trong lòng, từ từ thu pheromone của , mới phát hiện Quý Dư im lặng lâu, căng cứng ghế phụ, căng thẳng như một đứa trẻ phạm đang chờ mắng.

Biết là chuyện quá lạnh lùng làm sợ, Thương Viễn Chu chút áy náy. May mà bao lâu , đến khu nhà trọ của Quý Dư.

“Anh lên dọn hành lý cùng em nhé.”

Nói xong đợi Quý Dư từ chối, liền theo xuống xe.

Căn hộ Quý Dư thuê lớn, đẩy cửa , phòng khách mang cảm giác ấm áp, thoải mái. Tấm t.h.ả.m lông xù, những chậu cây xanh um tùm, giống như cảm giác mà Quý Dư mang cho Thương Viễn Chu.

Thương Viễn Chu kiềm chế bản , phòng ngủ của Quý Dư.

Đồ đạc Quý Dư mang theo quả thực ít, chỉ một ít đồ dùng cá nhân, quần áo và chiếc máy tính xách tay, một chiếc vali là thể chứa hết.

Thương Viễn Chu chậu cây xanh um tùm, rõ ràng chăm sóc kỹ, mở miệng hỏi: “Cái mang ?”

Quý Dư: “À, cần , căn hộ em vẫn trả.”

“Có thời gian em sẽ qua chăm sóc nó.”

Thương Viễn Chu: “Vậy .”

Anh một cái, nhưng ý chạm đến đáy mắt.

Quý Dư vốn tưởng rằng với gia sản của Thương Viễn Chu, nơi ở là dinh thự thì cũng là biệt thự, ít nhất cũng là một căn hộ chung cư cao cấp rộng rãi.

Như thì dù sống chung với Thương Viễn Chu, nhà lớn, hai cũng nhiều cơ hội chạm mặt.

khi khu dân cư, một dự cảm lành.

Đợi đến khi Thương Viễn Chu dùng vân tay mở cửa, dự cảm lành đó của lên đến đỉnh điểm.

Căn hộ mắt lớn hơn căn thuê, nhưng cũng chỉ lớn hơn một chút.

Chỉ nhiều hơn một phòng cho khách và một phòng làm việc, là một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách tiêu chuẩn, phòng cho khách đủ cho Quý Dư ở.

Thật khó tưởng tượng, tổng tài của tập đoàn Thương Thị ở một nơi như thế .

Không , mà là tương xứng với phận. Một gia đình điều kiện khá giả một chút cũng sẽ ở một căn nhà lớn hơn thế nhiều.

Có lẽ là vẻ mặt của quá mức kinh ngạc, Thương Viễn Chu giải thích một câu: “Trước khi ông nội mất, đuổi khỏi nhà cũ, tạm thời ở đây.”

Chuyện Quý Dư lúc “ lén” . Về mặt giao tiếp, luôn vụng về, liền khô khan nặn một câu: “Đừng buồn.”

Thương Viễn Chu cong môi, một cách khó hiểu: “Không buồn.”

“Em xin nghỉ , hôm nay ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe . Thời gian tới sẽ bận, chụp ảnh cưới, tiệc cưới, tiệc rượu, đủ thứ chuyện còn chờ chúng .”

Quý Dư ngẩn : “Chúng còn chụp ảnh cưới nữa ?”

Hai đàn ông mà cũng chụp, như cũng quá chú trọng hình thức .

“Ừm.” Thương Viễn Chu nhàn nhạt : “Những quy trình cần thiết đều .”

Từ đăng ký kết hôn đến tiệc cưới, từng bước đều là thật, thì ai thể cuộc hôn nhân của họ là giả chứ.

Lúc Quý Dư phòng cho khách thu dọn quần áo của , Thương Viễn Chu cũng phòng ngủ. Anh đặt giấy đăng ký kết hôn tủ đầu giường.

Nghĩ nghĩ, lấy .

Đi đến phòng làm việc, kéo ngăn tủ cùng , xoay ổ khóa, vẻ mặt nghiêm túc cất giấy đăng ký kết hôn két sắt.

Làm xong tất cả những việc , Thương Viễn Chu như chuyện gì xảy khỏi phòng làm việc, đến cửa phòng Quý Dư gõ nhẹ cánh cửa đang mở. “Anh về công ty, em nghỉ ngơi cho khỏe nhé.”

Anh thực sự bận, mang theo tài xế, thể tranh thủ thời gian xử lý công việc xe, nửa ngày đều là cố gắng sắp xếp .

Lý do mang theo tài xế cũng đơn giản…

Anh lúc đăng ký kết hôn với Quý Dư mang theo thừa.

Đợi đến khi Thương Viễn Chu xử lý xong công việc trở về nhà, trời khuya.

Thể chất và tinh lực của Alpha hàng đầu là điều khác thể so bì. Dù làm việc với cường độ cao suốt một thời gian dài như , tinh lực của Thương Viễn Chu vẫn còn dồi dào.

Anh dùng vân tay mở cửa, sững khi thấy một đôi giày khác ở huyền quan.

Sự thật rằng Quý Dư đang ở cùng ập đến với một cách mãnh liệt.

Mà hôm nay…

Anh kết hôn với Quý Dư.

Mùi rượu đắng lan tỏa trong phòng, pheromone của Thương Viễn Chu đang xao động, tinh thần cũng phấn chấn lạ thường.

Bước chân một tiếng động qua hành lang, dừng cửa phòng Quý Dư.

Cách một bức tường, pheromone đang reo hò mách bảo Thương Viễn Chu rằng bên trong ngủ say.

Thương Viễn Chu ma xui quỷ khiến đặt tay lên tay nắm cửa. Cạch, cửa khóa, dễ dàng mở .

Điều như một sự dung túng ngầm.

Người đàn ông pheromone ảnh hưởng chút phân biệt đúng sai mà coi đó như một lời mời gọi.

Mà Beta rõ ràng là pheromone, nhưng Thương Viễn Chu cảm thấy trong phòng là mùi hương của Quý Dư.

Anh khẽ hừ : “Lẳng lơ c.h.ế.t .”

Âm thanh nhỏ bé đó trong căn phòng yên tĩnh hề làm kinh động đang ngủ say. Thương Viễn Chu si mê cúi xuống, nương theo ánh trăng mờ ảo, hôn lên đôi môi nhạt màu.

Đã kết hôn

Để chồng hôn một cái.

Loading...