Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 84
Cập nhật lúc: 2026-04-22 10:45:06
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thương Viễn Chu với vẻ mặt âm trầm trong phòng, bên cạnh là Quý Dư rõ ràng đang lúng túng, lạc lõng.
Nhìn tình cảnh , cứ như thể Thương Viễn Chu mới là sẽ ở căn phòng đêm nay, còn Quý Dư thì nhầm chỗ.
“Cái đó… trả tiền phòng khách sạn cho nhé.”
Mặc dù chuyện gì đang xảy , nhưng Quý Dư vẫn nắm bắt một vấn đề tương đối then chốt.
Thương Viễn Chu vẫn còn là học sinh cấp ba mà làm ở quán bar, rõ ràng là đang thiếu tiền.
Giá phòng khách sạn 500 đồng một đêm, Quý Dư nghĩ thôi thấy xót tiền.
hiển nhiên, Quý Dư dường như nắm sai trọng điểm.
Môi mỏng Thương Viễn Chu khẽ nhếch, lạnh lùng : “Không cần.”
“Cậu ấm học trường quý tộc đúng là khác biệt, lúc nào cũng nghĩ dùng tiền để đuổi , còn b.a.o n.u.ô.i khác.”
Quý Dư: …..
Cậu chút tổn thương. Từ lúc thấy Thương Viễn Chu, dường như từng với một lời nào hòa nhã, lúc nào cũng như gươm đao kề cận.
Dù hiện tại đối với Thương Viễn Chu mà chỉ là một xa lạ tự dưng xuất hiện, Quý Dư cũng chút chịu nổi.
Cậu tại chỗ gì, cố gắng điều chỉnh nội tâm, tự nhủ rằng Thương Viễn Chu cần tiền thì thôi, định hỏi xem Thương Viễn Chu đưa đến đây là làm gì.
Biết cần giúp đỡ gì đó, lẽ giúp thì thể nhân cơ hội kéo gần mối quan hệ căng thẳng giữa hai .
Trong lòng thì rõ, nhưng miệng như dán keo, nên lời.
Cậu từng Thương Viễn Chu để ý, dỗ dành dịu dàng, nên càng chịu nổi dáng vẻ hiện tại của Thương Viễn Chu, mỗi câu đều như mang theo gai nhọn, từ chối khác ngàn dặm.
Chưa kể sự đổi đối với Quý Dư mà vô cùng đột ngột.
Không vui, thoải mái, nên cũng chuyện.
Quý Dư , Thương Viễn Chu ngược yên, lạnh lùng hỏi: “Sao gì?”
Trong phòng khách sạn yên tĩnh vài nhịp thở, Quý Dư khẽ mở miệng: “Anh nhất định hung dữ với như .”
Cậu về phía Thương Viễn Chu, khóe môi trễ xuống, ánh mắt trông chút tổn thương: “Tôi thích.”
Thương Viễn Chu há miệng định : Cậu thích thì liên quan gì đến . Lời đến bên miệng bắt gặp ánh mắt của Quý Dư, một câu ma xui quỷ khiến đổi: “Tôi hung dữ lắm ?”
“Đỏng đảnh.”
Quý Dư mím môi, đến mặt Thương Viễn Chu xổm xuống, cầm lấy tay Thương Viễn Chu, nhỏ giọng oán giận:
“Tôi mới đỏng đảnh, là quá hung dữ.”
Đôi môi mấp máy, Thương Viễn Chu căn bản rõ Quý Dư đang gì.
Trong phòng khách sạn đột nhiên vang lên một tiếng ghế dựa kéo lê mặt đất chói tai, tạo âm thanh ma sát ken két.
Thương Viễn Chu chân dài đạp, kéo ghế lùi mấy bước, ánh mắt Quý Dư đổi liên tục, như thể Quý Dư đang xổm tại chỗ là một con thú dữ lũ lụt gì đó.
Quý Dư thật sự vui, nhíu mày dậy: “Mặc kệ làm gì thì để mai , về nhà trọ ở.”
“Không .”
Đầu óc Thương Viễn Chu rối bời, tim cũng đập nhanh, nhưng bản năng nhanh hơn lý trí, vội vàng một tay giữ lấy vai Quý Dư đang định : “Cậu đêm nay ở đây.”
Da thịt non nớt thật sự, mặt cũng non, tay cũng non. Cả da dẻ mỏng manh mà ngủ một đêm ở cái nhà trọ vệ sinh kém như , c.ắ.n cho nổi sởi thì cũng ngứa đến mức cả đêm ngủ .
Nói xong, chính cũng đầu mà thẳng, bỏ Quý Dư hiểu chuyện gì đang xảy .
Rốt cuộc là đang làm gì chứ, tuổi nổi loạn của học sinh cấp ba ?
Điều Quý Dư là, nam sinh cấp ba nhất định sẽ tuổi nổi loạn, nhưng nhất định sẽ những đặc điểm khác tương đối rõ rệt.
…….
Thương Viễn Chu vội vàng rời nhưng xa, mà đầu nhà vệ sinh phía sảnh khách sạn.
Vòi nước chảy ào ào, khớp xương rõ ràng chống hai bên, Thương Viễn Chu trực tiếp đưa đầu xuống vòi nước.
Nước lạnh cuồn cuộn xối qua đỉnh đầu, Thương Viễn Chu ngừng c.h.ử.i thề.
C.h.ế.t tiệt, c.h.ế.t tiệt, c.h.ế.t tiệt, c.h.ế.t tiệt, c.h.ế.t tiệt!
Anh đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt đối diện với chính trong gương. Hai tay đang chống bồn rửa mặt đột nhiên siết chặt, gân xanh mu bàn tay nổi lên hết, khớp xương căng đến trắng bệch.
Sống gần 18 năm, Thương Viễn Chu đầu tiên phát hiện tiềm chất trở thành kẻ biến thái.
Lúc Quý Dư xổm mặt , đôi môi mấp máy, mà nghĩ đến…
C.h.ế.t tiệt.
Vậy mà nghĩ đến góc độ thích hợp để thúc .
Nước lạnh cuồn cuộn thể làm nguội bộ não đang nóng bừng. Thương Viễn Chu dậy, bàn tay với những khớp xương rõ ràng thô bạo lau mặt một cái, gạt nước , miệng buông một tràng c.h.ử.i thề.
Điên , thật sự điên .
Thương Viễn Chu dựa bồn rửa tay, động đậy, đợi đến khi d.ụ.c vọng biến mất mới đen mặt khỏi khách sạn.
Khách sạn giá đắt, vị trí cũng , tự nhiên cũng cách xa nơi Thương Viễn Chu ở.
Anh bắt xe đưa Quý Dư đến đây. Loay hoay đến bây giờ là một rưỡi sáng. Thời gian càng muộn, Thương Viễn Chu gọi xe, cũng vẫy taxi ven đường mà tự bộ về.
Một rưỡi sáng, đường một bóng , thỉnh thoảng chiếc xe lướt qua. Ánh đèn đường chiếu sáng con phố chỉ một Thương Viễn Chu đang bước .
Về đến nhà gần ba giờ. Thương Viễn Chu mở cửa tầng hầm, tắm rửa qua loa tùy ý xuống giường.
Tinh lực của dồi dào hơn bình thường. Dù bây giờ 3 giờ sáng, dù bộ nhanh hơn một tiếng đồng hồ, Thương Viễn Chu giường vẫn ngủ .
Thương Viễn Chu giường, lên trần nhà. Những vết nấm mốc ố vàng và bức tường nứt nẻ như dội một gáo nước lạnh lên những dây thần kinh đang hưng phấn trong bộ não nóng bừng của .
Còn hiệu quả hơn cả nước chảy từ vòi nước ở khách sạn , hiệu quả hơn nhiều.
Tầng hầm sạch sẽ, nhưng sự sạch sẽ che giấu sự chật hẹp, cũ nát của nó. Nơi thậm chí cửa sổ, chỉ một sợi dây thừng mảnh treo lủng lẳng chiếc đèn tù mù.
Thương Viễn Chu cong môi, nhạo thành tiếng, để ý đến chiếc đèn lắc lư đầu, nhắm mắt ngủ.
Sáng hôm mở cửa, thấy bóng mảnh khảnh ở cửa, Thương Viễn Chu nhíu mày.
Quý Dư giơ giơ túi sữa đậu nành và bánh quẩy trong tay: “Ăn sáng ?”
Sắc mặt Thương Viễn Chu ngược bình tĩnh trở : “Tôi tìm, Thương Phạn, tên là Thương Viễn Chu.”
Ai?
Ai?!
Quý Dư kinh ngạc trợn tròn mắt.
Nói cách khác, Thương Viễn Chu của thế giới cái tên từng dùng đó ?!
Anh trực tiếp tên là Thương Viễn Chu??
Không khi nhà họ Thương nhận về mới tên là Thương Viễn Chu ?!
Thương Viễn Chu vươn tay đẩy : “Cậu tìm nhầm , cũng cần đến đây nữa.”
“Đợi !” Quý Dư bước nhanh đuổi theo hai bước, một tay nắm lấy cổ tay Thương Viễn Chu: “Tôi tìm nhầm , chỉ tên là Thương Phạn.”
“Tôi chỉ làm bạn với thôi.”
Thương Viễn Chu như :
“Cậu kết bạn với , ở , tuổi của , chỉ duy nhất tên của ?”
Quý Dư bình tĩnh gật đầu: “Ừm.”
“Đồ lừa đảo.” Thương Viễn Chu khẩy, vươn tay búng nhẹ lên trán Quý Dư.
Anh dùng nhiều lực, nhưng giữa mày Quý Dư nhanh chóng hiện lên một vệt đỏ nhạt.
Đỏng đảnh c.h.ế.t , một thằng con trai thể đỏng đảnh như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-84.html.]
Chạm một chút cũng đỏ, thế mà còn dám ở cái nhà trọ tồi tàn ba mươi mốt một đêm.
Quý Dư thật sự giải thích , chỉ thể lừa bịp cho qua, giả vờ thấy ba chữ Thương Viễn Chu , nắm chặt lấy Thương Viễn Chu đang định buông: “Anh , theo .”
Ánh mắt Thương Viễn Chu lướt qua bàn tay Quý Dư đang nắm cổ tay , nhướng mày: “Đi làm.”
“Cậu cần theo , chỗ làm cho khác .”
“Chỗ làm nào mà cho khác chứ,” Quý Dư bĩu môi, rõ ràng tin, “Vậy …”
Mặc dù tin, nhưng Quý Dư cũng nên đến làm phiền Thương Viễn Chu lúc làm. Đang định gì đó thì thấy Thương Viễn Chu mở miệng.
Thương Viễn Chu từ tốn : “Còn nắm lấy nữa, sẽ muộn đấy.”
“Đến muộn trừ 50, định trả tiền ?”
“Tiền thì thể, nhưng làm nhất vẫn là nên đến muộn.” Quý Dư suy nghĩ một chút, nhanh chóng lấy điện thoại : “Vậy lưu điện thoại của nhé, chiều nay về .”
“Tuần đến tìm .”
Thương Viễn Chu nhạo: “Đừng đến, là tuần gặp ?”
Quý Dư để ý đến lời , mà đột nhiên hỏi: “Anh hôm nay làm thể kiếm bao nhiêu tiền?”
“Sao?”
Thương Viễn Chu Quý Dư: “Còn b.a.o n.u.ô.i ?”
Anh đột nhiên nắm ngược cổ tay Quý Dư, áp sát gần , ánh mắt nóng rực , giọng trầm xuống: “Tôi vẫn còn là nam sinh cấp ba, giá b.a.o n.u.ô.i thể thấp nhỉ.”
Hai cách cực gần, chóp mũi gần như chạm , cách giữa môi và môi cũng chỉ còn một ngón tay.
Quý Dư đột nhiên lùi nhanh về một bước, mặt đỏ tai hồng mở miệng:
“Anh đang linh tinh gì .”
“Trong đầu khái niệm về mối quan hệ bạn bè bình thường đấy?”
Ánh mắt Thương Viễn Chu tối gương mặt ửng hồng của Quý Dư, mấy để tâm xin : “Xin , bạn.”
Quý Dư mím môi, nên gì, một lúc mới lúng túng :
“Xin …”
Sắc mặt Thương Viễn Chu thu : “Xin thì thành ý chứ?”
Quý Dư ngẩn , phản ứng tại biến thành làm sai chuyện, nhưng vẫn ngoan ngoãn : “Anh gì?”
Thiếu niên để đầu đinh, đuôi mày sẹo, thái độ đột ngột trở nên lạnh lùng: “Không gì cả, chỉ cần cách xa một chút.”
Họ cùng một thế giới.
“Đợi .”
Quý Dư một nữa gọi .
Thương Viễn Chu nên, nhưng vẫn dừng bước, đầu về phía Quý Dư.
Trên gương mặt thanh tú của mang theo nụ ranh mãnh, giống như một chú cá nhỏ vẫy đuôi làm b.ắ.n lên những bọt nước.
Quý Dư mở miệng : “Anh còn thành niên, còn học, công việc thể tìm cực kỳ hạn chế. Những đó còn vì thời gian hạn chế và vấn đề tuổi tác của mà trừ một phần lương, trả đủ lương bình thường.”
“Một ngày kiếm nhiều nhất cũng quá một trăm rưỡi, mà một tuần chỉ hai ngày làm việc, một tháng là tám hoặc chín ngày.”
“Anh ở tầng hầm, tại trả tiền cho ở khách sạn 500 đồng một đêm? 500, là nửa tháng thu nhập của đấy.”
Quý Dư nhếch khóe môi , mi mắt cong cong, trong mắt như ánh sáng lấp lánh:
“Nếu thật sự ghét như , thì tại đưa đến ở khách sạn hơn mà chính cũng nỡ ở?”
Những chuyện là tối qua khi Thương Viễn Chu , Quý Dư một bình tĩnh mới suy nghĩ thông suốt.
Hiểu của về Thương Viễn Chu cũng ít. Theo , Thương Viễn Chu là một bụng đến mức thể khác sống khổ sở.
Thương Viễn Chu tại chỗ, mắt cũng chớp một cái mà : “Nhà trọ tìm an .”
“Cậu đến đây tìm nhiều thấy, lỡ như xảy chuyện gì, giải thích .”
Quý Dư bĩu môi: “Đồ lừa đảo.”
Cậu một nữa nắm lấy tay Thương Viễn Chu, nhét điện thoại của , lệnh một cách lý: “Lưu điện thoại của , tuần còn đến.”
Thương Viễn Chu lưu , : “Tính toán rõ ràng như , nên chúng cùng một thế giới.”
Quý Dư: “Học trường Bách Lâm thì nhất định tiền , nghèo lắm.”
“Anh nghèo cũng nghèo, ai cũng đừng chê ai cả.”
“Lần cần đưa ở khách sạn đó nữa, đắt c.h.ế.t , những 500 đồng, đủ ăn bao nhiêu bữa cơm .”
Cậu lải nhải chuyện, cúi đầu bấm gọi điện thoại Thương Viễn Chu lưu đó, để xác định là giả.
Thương Viễn Chu Quý Dư đang gì, đúng hơn là nhưng để ý. Anh vóc dáng cao, chung với Quý Dư thì cao hơn một cái đầu.
Anh hàng mi rung động, chóp mũi thanh tú, đôi môi ẩm ướt của Quý Dư mà đột nhiên ngẩn .
Quá kỳ lạ.
Thật sự quá kỳ lạ.
Chỉ là một ngoại hình thanh tú bình thường, gặp mặt quá ba , mà cách nào từ chối .
Thương Viễn Chu còn nhớ rõ Thương Phạn trong miệng Quý Dư.
Cũng tin những lời giải thích vụng về của Quý Dư, rõ thể là giả, nhưng vẫn lưu điện thoại.
Quý Dư thấy điện thoại của Thương Viễn Chu đổ chuông, hài lòng ngắt máy: “Anh làm , về đây.”
“Tuần qua.”
Quý Dư suy nghĩ một chút, nhấn mạnh: “Tôi mỗi tuần đều sẽ qua, mỗi tuần đều sẽ qua!”
Thương Viễn Chu hồn, theo bản năng lạnh lùng : “Đừng đến, kết bạn với .”
“Nếu là bao nuôi, còn thể suy nghĩ một chút.”
Đầu óc kiểm soát mà bắt đầu suy nghĩ, nếu mỗi tuần đều đến, Quý Dư sẽ ở . Mỗi đều ở khách sạn thì , tầng hầm càng .
Đỏng đảnh c.h.ế.t .
Giống như một chú cá nhỏ chiếc đuôi xinh , sống ở mương nước bẩn sẽ dễ bệnh, suy yếu, hoặc là c.h.ế.t. Phải nuôi trong bể cá tinh xảo, nước sạch trong suốt, cho ăn thức ăn nhất, chăm sóc tỉ mỉ.
Anh từng nuôi cá, chỉ cảm thấy nếu nuôi thì nên nuôi như .
Nghĩ nghĩ, Thương Viễn Chu đột nhiên phản ứng , liếc Quý Dư một cái, khẽ “chậc” một tiếng thành lời.
Cái gì mà cá nhỏ đuôi xinh .
Dáng mảnh khảnh, cả khuôn mặt cũng chỉ thanh tú, cùng lắm là eo nhỏ một chút, xinh cái quái gì.
Còn bể cá tinh xảo nữa chứ, đến thì đến, ở cái nhà trọ tồi tàn nào thì liên quan gì đến .
Thương Viễn Chu thầm chế nhạo trong lòng, ánh mắt về phía Quý Dư là như thế nào.
Trước mắt gương, phát hiện ánh mắt nóng bỏng, rực lửa của , mang theo d.ụ.c vọng gần như nuốt chửng .
Quý Dư để ý đến những lời đó của , ngược nhét sữa đậu nành và bánh quẩy tay Thương Viễn Chu.
Tiếp tục : “Lúc nào qua sẽ nhắn tin cho .”
Cậu dừng một chút, thấy câu “bao nuôi” như nhớ điều gì, chút tò mò mở miệng : “ , tại nam sinh cấp ba đắt hơn một chút ?”
Thương Viễn Chu hứng thú nhướng mày, vết sẹo nơi đuôi mày ánh lên một tia ngổ ngáo, tà khí: “Nam sinh cấp ba cứng hơn cả kim cương, từng qua ?”
“Sao, thử ?”
Mặt Quý Dư “đằng” một cái đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi : “Tôi cũng là nam sinh cấp ba đấy nhé?”
“Không — cần — — thử ——!”
Người , cái tật mạnh miệng, cái tính hổ vẫn y như cũ.