Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 82
Cập nhật lúc: 2026-04-22 10:45:03
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phía nam địa cầu, thời tiết âm u như sắp đổ sụp xuống, chực chờ mà sụp, sự u ám lan tràn theo gió.
Đối chọi lùi một bước với bầu trời như sắp sụp đổ, phá hủy mặt đất chính là những dòng sông băng trải dài vô tận.
Nhìn xa một màu xanh lam tinh khiết, mặt đất đóng băng, đại địa biến thành băng xanh, giống như rơi kỷ băng hà. Màu xanh băng và màu xám tro đối lập , sắc điệu tối sáng, bộ thế giới như còn màu sắc nào khác.
Xa xa, tảng băng khổng lồ và hùng vĩ, trong suốt và xanh thẳm, hình dạng như một con cá voi khổng lồ, đang ngẩng đầu vẫy đuôi, vẫn giữ tư thế cố gắng bơi về phía .
Giống như một con cá voi đang điên cuồng chạy trốn giữa biển rộng cơn bão băng giá cực độ phía cuốn lấy, đóng băng trong nháy mắt, từ đó thời gian như ngừng ngay khoảnh khắc .
Ngàn dặm đóng băng, một bóng , vạn vật tiêu vong, sụp đổ.
Quý Dư giày chống trượt mặt sông băng, một cảm giác như tận thế đến.
Như thể loài diệt vong hết, còn là con cuối cùng đang lê bước thế giới băng tuyết tiêu điều, đầy sát khí để sinh tồn.
Khung cảnh bao la hùng vĩ chấn động, ngôn ngữ so sánh cũng trở nên nghèo nàn.
Khác với Evan đang la hét ầm ĩ phía và Aidan liên tục cảm thán, Quý Dư chỉ im lặng đưa tay chạm tảng băng xanh lam khổng lồ hình cá voi đó.
Ngàn năm băng tuyết trở thành những nhát đục của tạo hóa, khắc tảng băng xanh khổng lồ thành hình dạng cá voi phù hợp nhất với nơi đây. Dưới nó là một vùng biển xanh lam đóng băng.
Thiên nhiên vẻ độc đáo của riêng , và là chiêm ngưỡng cảnh quan tự nhiên hùng vĩ như , Quý Dư chỉ kinh ngạc, thán phục.
Cậu dựng máy ảnh lên, đưa cả , con cá voi xanh khổng lồ cùng với dòng sông băng vô tận trong khung hình, định bụng khi nào đến nơi tín hiệu sẽ chia sẻ bức ảnh cho Thương Viễn Chu.
Đếm ngược kết thúc, hình ảnh dừng ngay khoảnh khắc đó ——
Bầu trời càng thêm âm u, gió cuốn theo những mảnh băng nhỏ, tạo thành một lớp sương băng mờ ảo như tiên cảnh mặt băng. Đôi chân Quý Dư che khuất, lúc ẩn lúc hiện, trở nên mơ hồ.
...…
Quý Dư ngơ ngác tại chỗ, hiện tại là tình huống gì.
Cậu chỉ chụp một bức ảnh, giây tiếp theo khung cảnh xung quanh đổi , còn là sông băng nữa.
Trước mắt là trần nhà màu trắng, rèm cửa trong phòng kéo kín, ánh sáng cũng bật đèn, chút tối tăm.
Dưới là giường, gần mép giường một cái tủ quần áo, bên cửa sổ là một cái bàn học. Trên kệ sách của bàn học bày mấy quyển sách, mặt bàn sạch sẽ, thậm chí thể là trống trải. Trên ghế của bàn học một chiếc cặp sách màu đen.
bất kỳ ai con cái trong nhà, hoặc là một học sinh cẩn thận một chút đều căn phòng bao nhiêu điều thích hợp.
Sạch sẽ, ngăn nắp.
bất kỳ dấu vết nào của cuộc sống, một chút đồ vật nào mang đậm dấu ấn cá nhân.
Nơi giống như một căn phòng mẫu để xem khi mua nhà, sạch sẽ nhưng lạnh lẽo và vô cảm.
Quý Dư quen thuộc với nơi , là nơi ở suốt 18 năm.
Chỉ là tại đột nhiên xuất hiện ở đây?
“Đinh linh linh — đinh linh linh — đinh linh linh ——”
Chuông báo thức chiếc điện thoại bên gối đúng giờ vang lên. Quý Dư với lấy tắt tiếng chuông ồn ào, đồng t.ử đột nhiên co rút.
Thời gian hiển thị điện thoại đúng.
Kiểu dáng điện thoại cũng cũ, nhưng bây giờ là lúc để ý đến chuyện đó.
Cậu đang ở trong căn nhà của gia đình họ Quý, nơi sống 18 năm, thời gian điện thoại là mười năm .
Tay Quý Dư run lên khe khẽ. Cậu gọi một dãy , giọng máy móc lạnh lùng thông báo gọi tồn tại.
Quý Dư siết chặt chiếc điện thoại trong tay, từ từ bình tĩnh , chấp nhận hiện thực .
Cậu lẽ trở về quá khứ.
Quý Dư chằm chằm thời gian điện thoại, nghĩ xem bây giờ đang làm gì. Hình như vẫn còn học lớp mười một, là một năm khi Thương Viễn Chu chuyển trường đến.
Ngồi ngẩn ở đây giải quyết vấn đề gì. Quý Dư rời giường rửa mặt. Người trong gương một gương mặt thanh tú, trẻ, chỉ độ mười sáu mười bảy tuổi.
Chút nghi ngờ cuối cùng trong lòng cũng tan biến. Nhìn gương mặt non nớt ngây ngô của trong gương, Quý Dư khẽ thở dài.
Quý Dư cầm cặp sách rời phòng. Căn nhà hai tầng im phăng phắc, một bóng . Cậu cũng ý định tìm ai cả, lập tức rời .
Cậu cũng khác mà đến trường theo thói quen.
Quý Dư ngẩn trong lớp, thỉnh thoảng cúi đầu lật xem chiếc điện thoại ngăn bàn.
Ở trường trung học Bách Lâm, bạn bè gì. Mặc dù thường xuyên chạy vặt, gánh tội , giúp đỡ làm việc, nhưng đều là vì tiền.
Học sinh cấp ba đều sĩ diện, huống chi trường Bách Lâm là con nhà điều kiện. Mặc dù ít tìm Quý Dư làm việc, nhưng chẳng mấy ai coi trọng .
Từ đáy lòng, họ cảm thấy Quý Dư là kẻ hám tiền, là một tên sai vặt đầy mùi nghèo hèn.
Không bạn bè, cũng ai chú ý đến sự khác thường của Quý Dư.
Tiếng thầy cô giảng bài lớp trở thành âm thanh nền bên tai Quý Dư. Cậu suy nghĩ miên man, đủ thứ chuyện lộn xộn trong đầu.
Cuộc sống hiện tại của , thể tự do thực địa, ngắm sa mạc, sông băng, thể trải nghiệm những công việc và cuộc sống khác , một yêu vô cùng.
Quý Dư chút hiểu nổi đột nhiên xuyên trở về thể làm gì.
Hy vọng thể sớm xuyên trở về, hoặc thời gian ở bên sẽ đóng băng như sông băng, nếu …
Quý Dư thở dài một .
Thương Viễn Chu sẽ phát điên mất.
Cậu chút nghĩ thông nên tìm Thương Viễn Chu hiện tại . Khoảng cách đến lúc Thương Viễn Chu đến trường Bách Lâm còn cả một năm trời. Cậu lo lắng nếu tìm, việc gặp gỡ Thương Viễn Chu sớm hơn sẽ đổi điều gì đó.
Ngón tay lướt vô định màn hình điện thoại, dừng khi lướt đến một dãy .
Chuyện của Thương Viễn Chu nghĩ thông, nhưng thể thăm bà Lê.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-82.html.]
Thăm một , là bớt một gặp mặt.
Quý Dư gửi tin nhắn đến đó: “Chú ơi, bà Lê dạo thế nào ạ, cháu đến thăm bà.”
Vốn nghĩ sẽ đợi một lúc mới hồi âm, ngờ đối phương trả lời nhanh: “Mẹ chú mất cách đây mười ngày . Lúc đó bận quá, rối ren quá nên quên báo cho cháu.”
“Cháu cũng cần chuyển tiền qua nữa, cháu vẫn còn là học sinh, nên tập trung học hành .”
Quý Dư sững sờ. Cậu làm mà yên ghế, chằm chằm cuốn sách giáo khoa xa lạ mà quen thuộc mắt, đầu óc trống rỗng, rối như tơ vò.
Nếu những đổi nhỏ… Vậy Thương Viễn Chu thì , Thương Viễn Chu hiện tại đang làm gì?
Quá khứ của Thương Viễn Chu , thời gian năm lớp mười hai xảy chuyện như . Cậu đến đây, liệu thể đổi điều gì ?
Quý Dư thông minh, năng lực cũng nổi trội. Một bình thường trở về quá khứ cũng thể lập tức kiếm nhiều tiền, khiến nể phục, cùng Thương Viễn Chu sống một cuộc sống thật .
ít nhất…
Ít nhất trong thời gian ở đây, lẽ thể làm Thương Viễn Chu vui vẻ hơn một chút, lẽ cũng thể cứu vãn điều gì đó. Quý Dư gần như lập tức tìm Thương Viễn Chu, nhưng lý trí níu , tiếp tục thầy cô giảng bài.
Không sẽ ở đây bao lâu, việc đột ngột trốn học, hành động khác thường là chuyện đối với .
Lòng nóng như lửa đốt, nhưng vẫn cố gắng chờ đợi, mãi cho đến cuối tuần tan học.
Con đường chú Vu từng dẫn lúc phát huy tác dụng lớn. Hơn nữa, cũng may nơi Thương Viễn Chu ở gần thành phố A, hai ngày cũng đủ để Quý Dư về về.
Tình hình ở đây khác nhiều so với những gì Quý Dư từng thấy đây, thậm chí còn phần tệ hơn.
Cậu tránh những mẩu t.h.u.ố.c lá mặt đất, bước nền đất đen sì, nhớp nháp rõ vì , cảm giác thật khó chịu, về phía con hẻm nhỏ.
Quý Dư nhớ Thương Viễn Chu ở trong một căn hầm ở cuối con hẻm.
Đến khi cửa, bàn tay Quý Dư định gõ cửa đột nhiên dừng .
Gõ cửa gì đây?
Nếu mở cửa là Thương Viễn Chu thì làm ?
Cả quãng đường chỉ lo sốt ruột, hình như nghĩ thông suốt điều gì vội vàng chạy đến đây.
“Không ai dạy tay thì nấp trong bóng tối ?”
Quý Dư giật vì giọng vang lên từ phía , đột ngột đầu , liền thấy một Thương Viễn Chu chút ——
Có chút khác hẳn với tưởng tượng quen thuộc mà xa lạ của .
Thương Viễn Chu thời kỳ vóc dáng vẫn cao, gần như chạm đến nóc lối tầng hầm. Anh để đầu đinh, gương mặt sắc lẹm, lạnh lùng hiện rõ, đuôi mày một vết sẹo, tạo cho cảm giác áp bức vô cùng.
Dù chỉ mặc chiếc áo phông đơn giản, vai trái còn đeo một chiếc ba lô, cũng thể khiến cảm thấy vô hại.
Ngổ ngáo, đầy vẻ hoang dã.
Có chút xa lạ, nhưng nghĩ đến những lời tục tĩu thỉnh thoảng Thương Viễn Chu vẫn , cảm thấy bộ dạng cũng gì kỳ lạ.
Quý Dư đến ngẩn , quên cả mở miệng chuyện.
Mày Thương Viễn Chu nhíu , mất kiên nhẫn “chậc” một tiếng: “Cút, tránh .”
Nhát gan như cá , còn lời nào nặng, một tiếng “cút” sợ đến co rúm . Người như mà cũng đến chặn cửa định tay với .
Không .
Chính Thương Viễn Chu .
Nhìn thấy ngay từ ánh mắt đầu tiên, .
vẫn ma xui quỷ khiến câu đó. Tại , chính Thương Viễn Chu cũng rõ.
Có lẽ là để lý do dọa một phen. Vừa hôm nay tâm trạng lắm, nhân tiện trút giận một chút, xem lóc run rẩy.
Mặt mũi non nớt thế , trắng như tuyết, lên chắc sẽ .
Người mắt lúc nào cũng cảm giác quen thuộc, như từng gặp ở đó, nhưng Thương Viễn Chu nhớ .
Chỉ thể dựa quần áo Quý Dư để phán đoán thuộc về nơi . Đó là đồng phục của trường trung học Bách Lâm.
Thương Viễn Chu ngôi trường đó, ở ngay thành phố A gần đây, một trường quý tộc nổi tiếng, cũng khó.
Họ là của hai thế giới.
Sự thật khiến Thương Viễn Chu bực bội một cách khó hiểu, lạnh giọng bảo cút .
Quý Dư đương nhiên cút, cũng tránh : “Tôi kết bạn với .”
“Kết bạn?” Thương Viễn Chu như , “Với ?”
Quý Dư gật đầu: “Ừm, là Thương Phạn , tên là Quý Dư.”
Nụ mặt Thương Viễn Chu từ từ tắt ngấm, ánh mắt trở nên lạnh lùng vô cùng: “Cậu ấm, chúng cùng một thế giới.”
“Tôi tìm đến , chỉ một khả năng thôi.”
Anh khẽ dùng mu bàn tay vỗ nhẹ lên mặt Quý Dư: “Đó là thu tiền bảo kê.”
“Tuyệt đối thể là kết bạn, hiểu ?”
A, tìm cái thằng ch.ó má Thương Phạn nào mà tìm đến chỗ .
Mẹ nó, mặt thật là non, mịn c.h.ế.t .
Thương Viễn Chu cho Quý Dư tìm nhầm , mà ác ý dùng phận “Thương Phạn” để dọa rút lui.
Anh vốn dĩ lành gì.
Người khác kết bạn, tự nhiên là thể chia rẽ cặp nào thì cặp đó.
Còn chút khó chịu trong lòng khi thấy tên , thì Thương Viễn Chu đè nén xuống.