Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 78: Ngoại truyện

Cập nhật lúc: 2026-04-20 20:16:08
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chủ nhật, đúng ngày học sinh nghỉ, làm cũng nghỉ ngơi, các trung tâm thương mại đều đông đúc hơn ngày thường.

Tầng hầm một của trung tâm thương mại lớn giữa thành phố là nơi tập trung đủ loại mỹ thực, cũng là nơi tụ tập đông .

Trước cửa một tiệm sữa mặt tiền lớn, vài đang chờ, tuổi đều lớn, túm tụm ríu rít chuyện, vẻ ngây ngô hiện rõ.

Chỉ là ánh mắt các cô gái cứ liên tục về phía , động tác lộ liễu vô cùng, cứ tưởng rằng liếc trộm biên độ nhỏ sẽ ai phát hiện.

“Chào quý khách, hoan nghênh đến quán, sản phẩm mới của quán chúng là Dương Xuân Bạch Tuyết, hương vị thơm ngon, dư vị dài lâu. Xin hỏi quý khách uống gì ạ?”

Nhân viên quầy sữa một tràng với tốc độ cực nhanh, nhanh đến mức mấy cô học sinh vốn đang lơ đãng rõ.

Đương nhiên, các cô cũng cố tình xem nhân viên quán sữa đang quảng cáo những gì.

Cô học sinh đầu chằm chằm bảng menu: “Một ly sữa matcha kem sữa, thêm đá.”

Nhân viên sữa thao tác màn hình, đầu cô học sinh gọi đồ, hỏi: “Ly lớn ly ạ?”

“Ly lớn.”

Hai cô học sinh cùng phía cũng nhanh gọi đồ, sang khu vực chờ, đồng thời nhường chỗ cho phía , cũng chính là mà các cô vẫn luôn liếc trộm.

Ba cô học sinh túm tụm , nhỏ giọng cảm thán: “Đẹp trai quá.”

“Còn mặc vest nữa chứ, chút giống kiểu, kiểu mấy vai phản diện mặc vest trong phim truyền hình .”

“Gì mà phản diện mặc vest, từ ngữ dùng như , cái gọi là chững chạc.”

“Không chỉ trai, còn cao nữa, hơn nữa mắt hình như màu đỏ.”

Một trong các cô học sinh huých nhẹ hai còn : “Các xem, chắc là làm nhỉ, mà còn uống sữa, tớ cứ tưởng dân công sở uống cà phê cao cấp gì đó thôi chứ?”

“Chắc là tiền uống nổi ? Trà sữa rẻ hơn nhiều mà.”

“Không thể nào, , các phát hiện , tớ thấy nhân viên sữa cũng tệ, tuy kiểu đến kinh ngạc, nhưng trắng trẻo. Nhìn kỹ xem, thật sự trắng, trắng như tuyết .”

Thính lực của Thương Viễn Chu thể rõ những gì mấy cô học sinh bên cạnh , kể ba cô học sinh thỉnh thoảng còn kích động mà to hơn một chút.

Anh khẽ thành tiếng, trẻ con đúng là chỉ mặt, kẻ mặc vest phản diện sẽ sang chỗ khác.

Mặc chiếc tạp dề màu hồng theo yêu cầu của quán, sợi dây mảnh buộc ngang hông, phác họa vòng eo thon gọn.

Khi xoay vươn tay lấy đồ, chiếc áo sơ mi trắng theo cánh tay nhấc lên mà hớt về phía , để lộ một eo trắng nõn, thon gầy. Sợi dây hồng mảnh thắt vặn eo.

Hồng và trắng đan xen, vốn chỉ là dây tạp dề, giờ phút như dải lụa buộc chặt món quà.

Nhân viên sữa lấy đồ xong quầy gọi đồ, nở nụ lịch sự với vị khách đang chằm chằm : “Chào quý khách, hoan nghênh đến quán, sản phẩm mới của quán chúng là Dương Xuân Bạch Tuyết, hương vị thơm ngon, dư vị dài lâu. Xin hỏi quý khách uống gì ạ?”

Thương Viễn Chu bảng menu, thẳng: “Một ly Tuyết Trắng Đào Đào, ly , ít đá.”

“Cảm ơn.”

Nhân viên sữa : “Anh khách sáo quá.”

Sau Thương Viễn Chu còn ai, vì thế nhân viên sữa liền xoay làm đồ uống cho mấy gọi, đồng thời quên : “Xin , thể để quý khách chờ một lát.”

Mấy cô học sinh đều dễ chuyện, .

Thương Viễn Chu thì như một vị khách bụng: “Trong quán chỉ một em , chẳng sẽ bận ?”

Nhân viên sữa đầu , bận rộn : “Còn một đồng nghiệp hôm nay xin nghỉ, cũng , cũng thể xoay xở .”

Anh dùng bình lắc tuyết khắc màu bạc, ngừng lắc lên lắc xuống, đá viên va chạm trong đó phát tiếng lách cách giòn tan, từng tiếng một rơi tai Thương Viễn Chu.

Có chút vang, như thể tâm trí cũng đang rung động theo.

Có lẽ là đang rung động theo chiếc bình lắc tuyết khắc trong tay nhân viên sữa, lẽ là đang rung động theo vòng eo trắng như tuyết lúc ẩn lúc hiện .

Đã làm phẫu thuật đ.á.n.h dấu mấy năm, Thương Viễn Chu bất kỳ phản ứng khó chịu bài xích nào, ngược khả năng kiểm soát pheromone càng mạnh hơn.

Anh thể đồng cảm với pheromone.

Nhân viên trong quán sữa là Beta, mấy cô học sinh còn đến tuổi phân hóa.

Không ai , vị khách hàng điển trai, nhiệt tình quầy lặng lẽ tỏa pheromone của .

Pheromone vô hình xuyên qua quầy sữa ngăn cách khách hàng, dừng Beta đang tận tâm chuẩn sữa.

Ban đầu chỉ là chạm nhẹ một chút, đó pheromone vô hình quấn lấy vòng eo trắng hồng đan xen, như bàn tay nắm lấy, như xúc tu quấn quanh.

Quý Dư: ?

Quý Dư: ?!

Có thứ gì đó đang chạm ?

Quý Dư giật đến mức bàn tay đang lắc bình tuyết khắc cũng dừng , theo bản năng nghiêng đầu về phía .

Phía gần thì trống , xa hơn một chút là mặt bàn.

Quý Dư kinh hãi ngạc nhiên, đầu óc chút ngơ ngác, ảo giác ?

Còn khách đang chờ, Quý Dư tìm nguyên nhân, đành tạm thời gác chuyện , nhanh chóng làm xong sữa cho ba cô học sinh .

Cách một cái quầy, Thương Viễn Chu tại chỗ, đăm chiêu bóng lưng Quý Dư, như nghĩ điều gì đó, hứng thú cong môi.

Pheromone vô hình luồn qua khe hở của vạt áo, cảm giác trơn láng, mềm mại Thương Viễn Chu cảm nhận thông qua sự đồng cảm.

Mà ngay lúc , Quý Dư đột nhiên mở to mắt.

Cậu buông ly sữa trong tay, đột nhiên đưa tay ấn lưng . Cậu tin mắt , day day, chạm chạm.

Trống , ngoài lưng của chính , chẳng gì cả.

Quý Dư đột nhiên đầu về phía Thương Viễn Chu, đôi mắt đen láy tràn đầy kinh hoảng, định há miệng gọi gặp ma thì ánh mắt dừng ở mấy cô học sinh bên cạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-78-ngoai-truyen.html.]

Sợ dọa đến mấy cô bé còn nhỏ tuổi, nuốt lời định xuống, dùng khăn lau giọt nước đọng bên ngoài ly sữa: “Trà sữa của các em xong , mang uống tại đây?”

Thương Viễn Chu đúng lúc mở miệng: “Vừa thấy em cứ ấn eo, ?”

“Chỗ nào thoải mái ?”

Mấy cô học sinh chuyện nhưng bụng cũng lên tiếng theo: “Chắc là lâu quá , bây giờ hình như ai nữa, thể nghỉ một chút.”

Quý Dư gượng : “Chắc là lâu quá, eo mỏi.”

Thương Viễn Chu khẽ, một câu kinh : “Có đ.ấ.m bóp cho , từng học mát xa đấy.”

“Eo em trắng lắm, còn nhỏ nữa, thể lấy tiền.”

!!!

Mấy cô nữ sinh trung học kinh ngạc cảm thấy kích thích, kích động che miệng, ánh mắt qua giữa Thương Viễn Chu và Quý Dư, đến sữa của cũng thèm cầm.

“Anh bậy bạ gì đó!”

Mặt Quý Dư đỏ bừng lên trong nháy mắt, sắc hồng nhàn nhạt gương mặt trắng nõn khó mà che giấu, giống như hoa đào nở rộ đầu xuân, khiến Thương Viễn Chu rời mắt.

Thương Viễn Chu nhẹ: “Có , chờ em tan làm đ.ấ.m bóp cho.”

“Mát xa cho vợ là chuyện thiên kinh địa nghĩa.”

Hít!

Mấy cô nữ sinh hít một lạnh, một trong đó gan hơn một chút, nhỏ giọng hỏi: “Hai ? Hai quen ạ?”

Thương Viễn Chu cong môi: “Quen nhiều năm .”

“Hiện tại kết hôn.”

Tai Quý Dư đỏ bừng, khẽ “ừm” một tiếng bên cạnh, đồng thời từ quầy bước , một tay kéo lấy Thương Viễn Chu, đề phòng bậy bạ gì nữa.

Đến khi mấy chúc hai hạnh phúc hì hì rời , mặt Quý Dư đỏ bừng.

Vì những lời kinh của Thương Viễn Chu, thậm chí quên mất chuyện “gặp ma”, ngượng giận mở miệng: “Vừa làm gì mà như .”

Thương Viễn Chu trở tay nắm lấy cổ tay Quý Dư, lòng bàn tay chai sần khẽ vuốt ve khớp xương nhỏ nhô lên cổ tay : “Vợ ơi, ghen.”

?

Quý Dư ngơ ngác chớp mắt, hiểu nổi tại chủ đề chuyển sang hướng : “Ghen cái gì.”

Thương Viễn Chu: “Các cô em , em trắng, trắng như tuyết.”

Quý Dư đợi một lúc lâu thấy tiếp, bèn hỏi: “Rồi nữa?”

Thương Viễn Chu “chậc” một tiếng: “Không nữa, thế còn đủ ?”

Bàn tay đang kéo cổ tay Quý Dư dùng sức, kéo lảo đảo một chút ngã lòng .

Thương Viễn Chu vùi đầu cổ Quý Dư, hít hà mùi hương gáy , mùi sữa tươi thanh mát, chắc là dính ở tiệm sữa.

Quý Dư ôm lòng, chút bất đắc dĩ: “Người chỉ bình thường thôi, hơn nữa các cô là con gái, còn là trẻ con, …”

Cậu dừng một chút, nhỏ giọng bổ sung: “Hẹp hòi.”

Thương Viễn Chu khẩy một tiếng, gì phản bác, cũng biện minh, cứ thế nhận lấy.

Anh là bình thường, cũng là thiện ý.

Chỉ là, khó rõ sự phức tạp trong lòng .

khen vợ , Thương Viễn Chu vui, nhưng đặc biệt vui.

Anh tính chiếm hữu cực kỳ mãnh liệt và nồng đậm với Quý Dư, Quý Dư khác thấy, chú ý đến Quý Dư, giống như bảo bối quý giá nhất luôn giấu ở nơi khó ai thể phát hiện.

Thương Viễn Chu việc ghen tuông vô lý.

cách nào, đối mặt với Quý Dư, trái tim vĩnh viễn chịu sự kiểm soát của lý trí.

Quý Dư đẩy đẩy : “Vị khách hẹp hòi còn uống sữa nữa ?”

Thương Viễn Chu “chậc” một tiếng, buông : “Đương nhiên là , vị khách hẹp hòi mang về nhà cho vợ hẹp hòi uống.”

Quý Dư những lời cứ cảm thấy gì đó , nhưng lặp trong đầu một nữa phát hiện chỗ nào đúng.

Cậu xoay quầy, lúc cầm lấy ly thì đột nhiên nhớ một chuyện quan trọng.

Quý Dư chạy “tạch tạch tạch” túm lấy Thương Viễn Chu: “Em suýt nữa thì quên!”

“Vừa em hình như gặp ma.”

Ánh sáng tối sầm xẹt qua trong mắt Thương Viễn Chu, giọng trầm xuống, vẻ mặt tỏ vô tội hiểu chuyện: “Ừm? Gặp ma thế nào.”

Quý Dư nắm lấy tay Thương Viễn Chu kéo về phía eo : “Vừa thứ gì đó chạm em!”

em đầu thì ai.”

“Hơn nữa, hơn nữa.”

Tay kéo bàn tay to lớn, khớp xương rõ ràng của Thương Viễn Chu, từ eo di chuyển lên từng tấc một: “Nó như là đang sờ em.”

“Giống như thế .”

Quý Dư dẫn tay Thương Viễn Chu lướt lưng , như một lời mời gọi đầy ái , ánh mắt Thương Viễn Chu lập tức tối sầm .

“Vừa em ấn lưng là xem xem chuyện gì.”

mà kỳ lạ lắm, chẳng gì cả.”

Beta đáng thương ngây thơ càng càng hoảng, kinh hoảng thất sắc hỏi: “Em sẽ gặp sắc quỷ đấy chứ?!”

Loading...