Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 75
Cập nhật lúc: 2026-04-20 20:16:04
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tác dụng của t.h.u.ố.c tê vẫn qua hẳn, Thương Viễn Chu dù dỗ dành dụ dỗ cũng chỉ thể cử động miệng lưỡi, đành tiếc nuối Quý Dư mặt đỏ bừng bên cạnh, tức giận chằm chằm mà hề lay chuyển.
Quý Dư cũng thể nào thật sự tức giận. Cậu tự dỗi như một cái hũ nút một lát, đỏ bừng tai xuống bên mép giường Thương Viễn Chu.
Vành tai nóng ran đến đỏ bừng, nhưng vẫn xị mặt: “Bắt đầu từ bây giờ, nghỉ ngơi cho đàng hoàng.”
“Có chỗ nào thoải mái thì cho em . Ngoài chuyện , đừng mấy lời kỳ kỳ quái quái nữa.”
Thương Viễn Chu , chỉ nhướng mày, như khẽ hiệu.
Quý Dư theo hướng mắt , nơi chăn che đậy, cái chỗ đang hừng hực khí thế khiến làm lơ cũng khó.
Thương Viễn Chu một tiếng, tiếng ngắn ngủi mang theo vẻ trêu chọc. Trong tiếng đó, nhiệt độ mặt Quý Dư nhanh chóng tăng vọt.
“Bác sĩ Quý, hình như điều hòa hỏng , lạnh, là đắp chăn cho ?”
Căn phòng chuẩn sẵn cho ca phẫu thuật đầy đủ thiết , điều hòa vẫn đang hoạt động cẩn thận, thế mà đột nhiên đổ oan.
Thương Viễn Chu quả thực thêm lời nào “kỳ kỳ quái quái” nữa.
Chỉ đưa một lý do thể cho qua, nhưng ai mắt cũng đó là bừa.
Mặc dù lý do vô lý, nhưng Quý Dư chỉ cần đắp chăn cho Thương Viễn Chu là thể thuận thế bỏ qua chủ đề khiến vô cùng hổ .
Quý Dư cũng quả thực đắp cho Thương Viễn Chu một chiếc chăn mỏng.
“Anh thật sự chỗ nào thoải mái ?” Sau khi đắp chăn t.ử tế, hỏi Thương Viễn Chu.
Thương Viễn Chu chút bất đắc dĩ nhưng hưởng thụ: “Tiểu Ngư, dù cũng là Alpha đỉnh cấp.”
“Một ca tiểu phẫu như , thể vấn đề gì chứ.”
Quý Dư ca phẫu thuật hề nhẹ nhàng như lời Thương Viễn Chu . Cậu hỏi hỏi , khi xác định Thương Viễn Chu ngoài một chỗ thì cơ thể thực sự , mới thở phào nhẹ nhõm.
Đương nhiên, chỗ đó cũng là tuyến thể d.a.o rạch trong lúc phẫu thuật.
“Sao … Sao …” Quý Dư chút chịu thua, tai đỏ hồng lí nhí lẩm bẩm: “Sao t.h.u.ố.c tê còn hết mà thể nghĩ đến chuyện đó chứ.”
Cơ thể vẫn cử động nhiều, nhưng chỗ nào đó hừng hực khí thế.
Cậu càng nhỏ hơn, nhỏ như tiếng muỗi kêu: “ là biến thái.”
Quý Dư cho rằng Thương Viễn Chu thấy câu , nhưng xem nhẹ việc tố chất cơ thể của Alpha đỉnh cấp, bao gồm cả thính giác và các giác quan khác, đều hơn bình thường nhiều.
Thương Viễn Chu chỉ thấy, mà còn rõ ràng.
Anh cảm thấy cần cứu vãn một chút hình tượng trong lòng vợ yêu.
Vì , “chậc” một tiếng, tự biện giải cho : “Bảo bối, chuyện thể trách .”
Trên cổ Thương Viễn Chu vẫn còn quấn băng gạc, nhưng chút khách khí đổ hết trách nhiệm cho tuyến thể: “Tuyến thể cấy m.á.u của em , pheromone quá hưng phấn.”
Anh Quý Dư, vẻ mặt vô tội: “Anh cũng khó chịu.”
Quý Dư bên cạnh, đang nghĩ gì, gương mặt thanh tú đỏ bừng, vẻ mặt chút giằng xé. Sau đó như quyết định xong, c.ắ.n chặt răng, từ từ đưa tay trong chăn.
“Hít.”
Thương Viễn Chu hít một lạnh, ánh mắt đột nhiên sâu thẳm , trở nên tối tăm vô cùng, chằm chằm mặt Quý Dư, đôi mắt lóe lên vẻ hưng phấn của kẻ săn mồi bắt con mồi.
Lòng bàn tay nóng rực, dính nhớp. Quý Dư dám thẳng Thương Viễn Chu, ánh mắt né tránh, d.a.o động. Vừa mở miệng, giọng run lên vì hổ, lắp bắp: “Đỡ… Đỡ hơn chút nào ?”
Yết hầu Thương Viễn Chu trượt lên xuống, giọng khàn khàn: “Mạnh một chút, xoa xoa phía .”
Nếu tác dụng của t.h.u.ố.c tê qua , liệu bây giờ thể thuận lý thành chương đè …
Cổ họng Thương Viễn Chu khô khốc, dùng đầu lưỡi gắng gượng chống lên hàm , thầm nhủ học cách đủ.
Mặt vợ yêu đỏ quá, lông mi đang run, đáng yêu c.h.ế.t .
Khóe mắt cũng ươn ướt, rõ ràng từng mấy trọn vẹn mà vẫn ngây ngô như đầu.
Tay mềm c.h.ế.t .
…Mẹ nó chứ, Thương Viễn Chu thầm nghiến răng.
Anh thể đủ, chính là kẻ tham lam vô độ.
Thương Viễn Chu thử cử động cơ thể, bực bội phát hiện chỉ tay cử động . Tác dụng của t.h.u.ố.c tê vẫn qua hết, cơ thể cảm giác nhưng thể nào cử động, thậm chí bây giờ còn đến thời gian bác sĩ dự đoán sẽ tỉnh .
Chỉ vì tố chất cơ thể của Alpha đỉnh cấp quá mạnh mẽ, mới thể tỉnh sớm hơn.
Anh đầy tiếc nuối thở dài trong im lặng, bắt đầu dỗ dành Quý Dư nhoài qua để hôn: “Tiểu Ngư, bảo bối, vợ yêu.”
Mấy cách xưng hô quen thuộc Thương Viễn Chu gọi hết một lượt. Ánh mắt nóng rực Quý Dư, dụ dỗ, mê hoặc: “Có hôn ?”
“Chúng lâu hôn đúng , Tiểu Ngư thích hôn sâu đúng , mỗi hôn sâu, eo Tiểu Ngư đều run lên.”
“Anh đừng nữa…..”
Quý Dư hổ c.h.ế.t, nhưng vẫn ngoan ngoãn chủ động nhoài gần để Thương Viễn Chu hôn.
Cánh môi hé mở, nhanh xâm nhập sâu hơn. Tiếng nước dính nhớp khe khẽ theo sự quấn quýt của môi lưỡi như phóng đại vô hạn bên tai, làm mặt đỏ tim đập.
Một nụ hôn kết thúc, cơ thể Quý Dư mềm nhũn, cánh môi hồng nhuận, đến Thương Viễn Chu miệng khô lưỡi khô, ánh mắt càng thêm nóng bỏng.
“Được… Được chứ?”
Quý Dư chút sốt ruột, khẽ giục.
Thương Viễn Chu khẽ rên một tiếng, đó đuôi mày nhếch lên, mang theo chút phong lưu, tà khí: “Được , cảm ơn bác sĩ Quý diệu thủ hồi xuân.”
Quý Dư: ……
Quý Dư đang định cầm cuộn giấy vệ sinh nhà vệ sinh để phi tang, nhịn nghiến răng, hổ tức giận, ném cuộn giấy vệ sinh đó mặt Thương Viễn Chu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-75.html.]
Người … Người …
Từ khi chuyện thẳng thắn… Sao … Sao …
Quý Dư giỏi phản kháng, cũng diễn tả thế nào, khi phi tang xong liền lặng lẽ dậy tìm bác sĩ.
…. Bác sĩ thật sự.
Cậu phát hiện ở cùng Thương Viễn Chu an chút nào, hơn nữa Thương Viễn Chu cũng sẽ chịu nghỉ ngơi cho đàng hoàng, còn chính dễ mềm lòng.
Cho nên vẫn là tìm bác sĩ thì hơn.
Mãi cho đến khi một đám cổ đều đeo dụng cụ xuất hiện trong phòng, Quý Dư lặng lẽ nép sang một bên, bác sĩ và nghiên cứu viên hỏi những vấn đề chuyên môn, mới muộn màng nhận và Thương Viễn Chu làm chuyện hoang đường đến mức nào.
Sao thể khi phẫu thuật, t.h.u.ố.c tê còn hết tác dụng mà làm chuyện đó chứ.
Sự biến thái của Thương Viễn Chu như thể lây bệnh, mềm lòng, ma xui quỷ khiến thế nào mà đưa tay !!
Quý Dư càng càng lùi về phía , gương mặt vốn trở trắng nõn bình thường cũng theo sự bực bội và hổ của mà từ từ nóng lên.
Cậu nép góc tường một lúc, phát hiện bức tường lạnh lẽo thể giúp hạ nhiệt, Quý Dư lén nhà vệ sinh, liên tục tạt nước lạnh lên mặt.
Mặt đỏ đến nóng bừng, ai cũng sẽ thấy vấn đề.
Lát nữa đợi bác sĩ và nghiên cứu viên hỏi xong vấn đề của Thương Viễn Chu, nếu họ chú ý đến thì tiêu đời.
Quý Dư ngừng dùng nước lạnh để hạ nhiệt, cố gắng kiểm soát cho suy nghĩ lung tung. Hồi lâu mặt mới bớt nóng, lúc mới khỏi nhà vệ sinh.
Cậu mở cửa nhà vệ sinh, liền đối diện với ánh mắt của cả một đám .
Tất cả trong phòng đều đang .
!
!?
Quý Dư dùng hết sự tự chủ cả đời, mới kiềm chế làm hành động kỳ quái như đưa tay che mặt.
“Sao, ?”
Nghiên cứu viên vẫy tay hiệu cho những khác ngoài . Cuối cùng trong phòng chỉ còn ông , bác sĩ mổ chính, Quý Dư và Thương Viễn Chu.
Vẻ mặt Thương Viễn Chu trông tệ, sắc mặt tối sầm, như đang khó chịu.
Trước mặt ngoài, ít khi để lộ cảm xúc như .
Lẽ nào là…?
Tim Quý Dư đột nhiên hoảng loạn, cũng còn tâm trí để ý hổ , vội vàng : “Có vấn đề gì ?”
“Xuất hiện phản ứng đào thải ?!”
Xung quanh giường đều đặt các loại máy móc, đó hiển thị những chỉ nhảy liên tục. Quý Dư hiểu chúng ý nghĩa gì, hơn nữa những máy móc đó cũng bất kỳ dây nối nào đến cơ thể Thương Viễn Chu.
Nghiên cứu viên: “Không cần lo lắng, hiện tại bất kỳ phản ứng đào thải nào, còn hơn cả tình huống chúng dự đoán.”
“Vậy đây là?” Quý Dư thở phào nhẹ nhõm, khó hiểu hỏi.
Nghiên cứu viên ho khan một tiếng. Khi hổ, khi mở miệng như thể ho vài tiếng thì nên lời: “Là thế , độ hoạt động pheromone của Tổng giám đốc Thương quá cao.”
“Nồng độ pheromone trong phòng cao đến mức dù chúng đều đeo thiết chặn, ở bên trong vẫn cảm thấy thoải mái.”
Chuyện Thương Viễn Chu cũng với Quý Dư. Quý Dư hiểu lơ mơ gật đầu: “Chuyện sẽ ảnh hưởng gì ?”
Nghiên cứu viên chỉ một chỉ máy cho Quý Dư xem: “Như chỉ , cao hơn nhiều so với mức bình thường.”
“Nếu trong thời gian mới thành đ.á.n.h dấu mà vẫn duy trì chỉ cao như trong thời gian dài.”
Nghiên cứu viên dừng một chút, dùng một cách dễ hiểu để giải thích cho Quý Dư : “Pheromone của Tổng giám đốc Thương sẽ nghiện ngài.”
“Đến lúc đó hai lẽ sẽ thể ở bên rời một tấc.”
Quý Dư giật , theo bản năng : “Như ?”
Thương Viễn Chu bên cạnh mặt càng đen hơn: “Tiểu Ngư ở cùng ?”
“Em là rời một tấc… …” Lời buột miệng chính chủ thấy, Quý Dư chột giải thích.
Nghiên cứu viên đột nhiên ho khan hai tiếng, ngắt lời họ: “Cho nên, trong thời gian hai nhất nên bất kỳ tiếp xúc mật nào.”
“Là bất kỳ tiếp xúc mật nào cũng , nắm tay cũng .”
Ánh mắt ông dừng miệng Quý Dư, ho càng dữ dội hơn: “Hôn hít các kiểu càng .”
Quý Dư trợn tròn mắt che miệng . Cậu sững tại chỗ, nhưng thực tế linh hồn bay mất từ lâu.
Trước khi rời , nghiên cứu viên dặn dò thêm một điều cần chú ý: “Trong thời gian Tổng giám đốc Thương chỉ thể tạm thời ở đây để quan sát xem tiếp theo xuất hiện phản ứng đào thải . Đợi đến khi thứ định mới thể rời .”
Bác sĩ mổ chính thì dặn dò một chút về những điều cần chú ý với vết mổ, đó hai cùng rời .
Giọng Quý Dư như đang bay lơ lửng, bối rối vô cùng: “Sao ông chúng mới…”
Giọng nhỏ , hổ: “…Hôn?”
“Có thể từ mức độ pheromone mà nhiều như ?”
Thương Viễn Chu vốn đang khó chịu, nhịn khẽ, chỉ cảm thấy vợ yêu đáng yêu c.h.ế.t.
“Bọn họ camera, làm mà .”
“Nghiên cứu viên cả đời làm việc với thí nghiệm, bao giờ dặn dò khác những chuyện , khó tránh khỏi sẽ cảm thấy tự nhiên.”
Anh ngắn một tiếng, : “ Tiểu Ngư che miệng nhanh như , e là cũng thành .”
Quý Dư: ……
Muốn tạm thời biến mất một chút quá.