Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 70
Cập nhật lúc: 2026-04-18 18:25:40
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quý Dư ngây như phỗng hai mặt nhanh chóng thành bộ quá trình chiếc cúp bạc tủ trưng bày.
Động tác nhanh đến mức mới phản ứng định ngăn cản thì hai đổi xong ——
Còn cẩn thận điều chỉnh vị trí, đảm bảo chiếc cúp bạc đặt ngay ngắn ở chính giữa.
Giữa một loạt giải thưởng quan trọng của các doanh nghiệp, tập đoàn trong tủ trưng bày, nó trông thật lạc lõng.
Dòng chữ "Giải thưởng Nhiếp ảnh Trẻ" còn khắc bệ cúp, tuy chữ lớn nhưng tủ trưng bày thể rõ.
Quý Dư, vốn cho rằng tuyệt đối thể hối hận mà lấy chiếc cúp, lúc bắt đầu thấy hối hận.
Mặc dù cúp đặt lên đó, nhưng vẫn cố gắng thêm một chút, do dự bên cạnh Thương Viễn Chu.
“Em thấy đặt nó ở đây hợp lắm.”
Quý Dư khéo, lúc chuyện tai còn đỏ.
Không Thương Viễn Chu nghĩ gì trong lòng, nhưng lúc nội tâm Quý Dư sắp hổ đến mức tìm một cái lỗ để chui xuống.
Đặc biệt là lúc , trợ lý còn bên cạnh ngừng khen ngợi chiếc cúp đặt lên.
“Cậu Quý mới bước chân ngành nhiếp ảnh thể đoạt giải Bạc, thể thấy Quý thiên phú đến nhường nào trong lĩnh vực . Vừa mắt đoạt giải, thế giới bao nhiêu nhiếp ảnh gia, mấy khởi đầu mạnh mẽ như Quý.”
“Nói đến vị nhiếp ảnh gia hàng đầu nổi tiếng cầu , cũng bắt đầu từ giải Bạc nhiếp ảnh…”
Đều là dân làm công ăn lương, tuy Quý Dư những lời , nhưng hiểu .
Chỉ là… dù nịnh nọt, cũng thể quá trái với lương tâm chứ?!
Một giải thưởng nhiếp ảnh trẻ, còn là giải Bạc, mà khen đến mức phảng phất như giây tiếp theo sẽ trở thành nhiếp ảnh gia hàng đầu thế giới.
Tai Quý Dư đỏ bừng lên, nhịn nép lưng Thương Viễn Chu, bối rối lời cảm ơn: “Cảm… Cảm ơn.”
Cậu kéo kéo tay áo Thương Viễn Chu: “Hay là cứ lấy .”
Hai hành động, sự sơ lập tức hiện rõ. Dù Thương Viễn Chu Quý Dư ngượng ngùng vì những lời khen quá khoa trương, vẫn hành động nhỏ bé của làm cho trái tim mềm nhũn.
Vợ yêu thật sự quá đáng yêu.
, Thương Viễn Chu thầm nghĩ , còn mặt thì nhíu mày: “Sao hợp?”
“Tiểu Ngư lấy về ?”
“Không ,” giọng Quý Dư lí nhí: “Ý em là cần trưng bày ở đây, thể đặt nó ở nhà .”
“Chiếc cúp Tiểu Ngư tặng , trưng bày ở đây mới là nơi thích hợp nhất.”
So với vẻ hổ của Quý Dư, Thương Viễn Chu trông tự nhiên, thậm chí còn hỏi: “Lúc em đoạt giải còn mặt ở đó để xem.”
“Là bức ảnh nào đoạt giải ?”
Nhắc đến bức ảnh đó, mắt Quý Dư sáng lên: “Là bầu trời chúng thấy ở sa mạc đêm đó, còn nhớ ?”
“Anh còn là băng nữa.”
Thương Viễn Chu khẽ: “Đương nhiên là nhớ.”
“Mọi chi tiết khi ở bên em, đều nhớ rõ.”
đêm tối hôm đó rốt cuộc trông như thế nào, Alpha đỉnh cấp với trí nhớ siêu phàm lúc cũng hồi tưởng .
Trong ký ức lấp lánh tỏa sáng, là đôi mắt Quý Dư phản chiếu bầu trời đêm đó.
Quý Dư chút tự nhiên mím môi, tai càng lúc càng nóng ran, khỏi liếc trợ lý bên cạnh.
Cậu chút quen với sự thẳng thắn của Thương Viễn Chu, nhưng điều đó nghĩa là quen với việc Thương Viễn Chu cũng thẳng thắn như khi khác ở đó!
Không Thương Viễn Chu làm thế nào mà , cách nào giữ bình tĩnh.
Người chuyện là Thương Viễn Chu, lặng lẽ hổ ở một bên là Quý Dư.
Trợ lý mắt , thấy liền với Thương Viễn Chu: “Tổng giám đốc Thương, làm việc đây ạ.”
Nói xong liền nhanh chân rời khỏi văn phòng.
Quý Dư thấy mới thở phào nhẹ nhõm, vươn tay với lấy chiếc cúp bạc tủ trưng bày.
“Vẫn là nên đặt ở đây .”
Thương Viễn Chu dựa lợi thế chiều cao, khóa tủ trưng bày trong suốt khi kịp với tới.
“Đã tặng thì hối hận lấy về , bảo bối.”
Quý Dư: “Em ý định lấy về, nhưng đặt nó ở đây.”
“Đặt ở đây thì ? Tiểu Ngư khác em quan hệ với ?”
Thương Viễn Chu khẩy một tiếng, rõ là đùa thật.
Quý Dư nghĩ nhiều . Không hiểu , lúc Quý Dư mơ hồ cảm thấy chút buồn .
Một khi còn sự cố chấp và tính chiếm hữu của Thương Viễn Chu dọa sợ, sẽ bắt đầu dần dần cảm thấy đủ loại hành vi của Thương Viễn Chu đều giống như một chú ch.ó nhỏ thiếu cảm giác an .
Trăm phương ngàn kế đến gần chủ nhân, bất cứ thứ gì dính một chút thở của chủ nhân cũng đều khiến chú ch.ó nhỏ vui vẻ vô cùng.
những lời , Quý Dư chỉ dám nghĩ thầm trong lòng, dám .
“Không nghĩ , chỉ là thấy nó đặt ở đây hợp với những giải thưởng xung quanh ?”
“Nó chỉ là một giải thưởng nhỏ, làm thể đặt ở một nơi quan trọng như ?”
“Nếu của công ty khác đến bàn chuyện làm ăn với , thấy sẽ nhạo .”
Thương Viễn Chu: “Tiểu Ngư tặng nó cho , chỉ riêng điểm ý nghĩa hơn tất cả các giải thưởng khác .”
“Những thứ là thứ thể dễ dàng .”
“ cái thì khác, Quý Dư,” ánh mắt Thương Viễn Chu dừng Quý Dư, mang theo một cảm xúc nồng đậm nóng bỏng nào đó, “Nó khác hẳn những thứ đó.”
Đây là thứ nỗ lực, dựa việc tranh đoạt là thể .
Quyền quyết định của nó trong tay Quý Dư, chỉ một Quý Dư.
Thương Viễn Chu hiểu rõ ý nghĩa của nó đối với Quý Dư, cho nên mới đặc biệt quý trọng chiếc cúp bạc .
Quý Dư ngẩn , kịp phản ứng thì thấy Thương Viễn Chu nhướng mày: “Còn về chuyện nhạo.”
“Vì yêu em nên mới đặt nó ở đây, tình yêu tại trở thành trò của khác?”
“Huống chi bọn họ cầm cúp về tặng cho vợ ? Bọn họ .”
Mặc dù chút ngượng ngùng và hổ, nhưng thể Quý Dư vẫn lý lẽ thuyết phục.
Cậu chấp nhận để chiếc cúp bạc trưng bày ở đó.
sự thật chứng minh, sự đồng ý của vẫn chút quá qua loa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-70.html.]
Không quá mấy ngày, Quý Dư liền nhận một đoạn video do chị Kỷ lén gửi tới.
Xét về góc độ, 200% là lén.
Quý Dư: “Chị Kỷ… Sao chị lén khác? Không lắm …”
Chị Kỷ: “Không , hóng chuyện ?”
“Tổng giám đốc Thương đang trả lời phỏng vấn một tạp chí kinh tế tài chính, tình cờ mặt ở đó.”
“Cậu mau xem , Tổng giám đốc Thương nhà khác thế? Mau xem mau xem, còn liên quan đến nữa.”
“Tôi liều c.h.ế.t lén, tuyệt đối để Tổng giám đốc Thương đấy.”
Hình ảnh ban đầu chút rung lắc, nhưng nhanh định .
Trông vẻ như Thương Viễn Chu đang chuyện với ai đó. Người Quý Dư quen, từ phía thì là một đàn ông trung niên.
“Trẻ con bây giờ nghịch ngợm thật đấy, thằng nhóc nhà hai hôm ở nhà trẻ cái giải.”
“Về nhà là múa nhảy, sắp trèo cả lên đầu ông già mà tác oai tác quái .”
“Anh xem, một cái giải thưởng ở nhà trẻ mà cái đuôi cũng sắp vểnh lên trời. Nói thì , đ.á.n.h thì , răn dạy vài câu đừng mà đắc ý vênh váo cũng xong. Lại còn cùng ông bà nội nó tung hô nó nữa.”
“Cái huy chương tay nó thì quý như vàng, chúng chạm cũng cho.”
Thương Viễn Chu: “Cũng thể như , huy chương vốn dĩ là một loại vinh quang.”
“Vâng .” Người đàn ông trung niên ngừng gật đầu, nghiêng mặt đầy ý , rõ ràng cũng vui vì con trai .
Thương Viễn Chu cũng theo: “Nói mới nhớ, nhà gần đây cũng một cái cúp.”
Người đàn ông trung niên rõ ràng sửng sốt một chút, ngập ngừng hỏi: “Tổng giám đốc Thương cũng con ?”
Thương Viễn Chu: “Là yêu của giải.”
“Đến tận sa mạc , chụp ảnh bầu trời giải Bạc nhiếp ảnh.”
Người đàn ông trung niên ngẩn , hiểu đang chuyện con cái, nhảy sang chủ đề ?
ông nhanh phản ứng , luôn miệng chúc mừng: “Chúc mừng, yêu của ngài thể vì nhiếp ảnh mà đến tận sa mạc, một nơi nguy hiểm như , tinh thần thật đáng để chúng học tập.”
“Ừm,” khi Thương Viễn Chu lên tiếng, chuyển chủ đề đột ngột: “Em tặng cúp cho .”
“Chiếc cúp đầu tiên trong đời, tặng cho .”
Dù chỉ cách một màn hình, chỉ xem một đoạn video ngắn, Quý Dư cũng cảm nhận sự lúng túng của đàn ông trung niên trong hình.
Hay lẽ, đang lúng túng chính là Quý Dư đang xem.
Sự hổ như thể lây bệnh, bàn tay Quý Dư cầm điện thoại cũng chút tự nhiên mà co .
Người đàn ông trung niên trong lòng chút phức tạp, vô cùng phức tạp. Sao ông cảm thấy Thương Viễn Chu những lời mặt chút khoe khoang nhỉ?
Là đang khoe khoang , thật sự là đang khoe khoang ?
nghĩ đến phận của mắt, ông bắt đầu nghi ngờ.
Người đầu nhà họ Thương, một Alpha đỉnh cấp, thứ gì mà , ở đây khoe khoang một chiếc cúp đáng tiền?
Cảm giác khó chịu thế nào nhỉ?
Cách đây lâu, Thương Viễn Chu giành dự án hợp tác với chính phủ trị giá hàng chục tỷ. Theo ông , Thương Viễn Chu cũng hề bất kỳ hành động khoe khoang nào về chuyện .
Kết quả là bây giờ ở đây khoe khoang một giải Bạc, còn là cúp.
Khó chịu, thật sự khó chịu.
dù trong lòng nghĩ thế nào, mặt vẫn tỏ nhiệt tình: “Ha ha, ? Người yêu của ngài thật sự yêu ngài.”
“Một chiếc cúp ý nghĩa như mà nghĩ đến việc tặng cho ngài đầu tiên.”
Ánh mắt Thương Viễn Chu khẽ động, : “ , em yêu .”
“Quá bám , rời xa .”
Hình ảnh rung lắc hai cái đột ngột tắt ngấm. Quý Dư đối mặt với màn hình đen kịt, im lặng lâu.
Dù xung quanh một ai, ai thể thấy , vẫn lặng lẽ cúi đầu, dùng trán nhẹ nhàng cụng bàn, dùng mặt bàn che mặt .
Muốn trốn khỏi hành tinh quá.
Người chuyện là Thương Viễn Chu, tại hổ là chứ.
Điều may mắn duy nhất hiện tại là, lúc đó mặt ở hiện trường.
Chiếc điện thoại đặt bàn "leng keng" một tiếng.
Chị Kỷ: “Cậu xem xong ? Quý Dư.”
“Tôi cho , hóng hớt một chút .”
“Đã nhiều Tổng giám đốc Thương nhà gần đây nhận chiếc cúp tặng.”
“Có một cô em gái với , mạnh dạn than thở với một chút.”
“Nguyên văn lời của cô là thế :”
Chị Kỷ “bằng” một tiếng ném qua một ảnh chụp màn hình lịch sử trò chuyện.
“Chị cái chủ đề nó chuyển đột ngột đến mức nào , mặc kệ giây chị đang gì, giây Tổng giám đốc đều thể lái sang chuyện vợ tặng cúp cho !!!”
“Có tiền đúng là làm gì thì làm !!!! Anh chuyện ngang phè phè như mà cũng hùa theo.”
“Lại còn tranh hùa theo!”
“Em thật sự chịu nổi nữa , giàu như , tình yêu còn như , sắp khoe vợ lên tận mặt em .”
“Thế giới rốt cuộc đóng cánh cửa nào của hả?”
“Mẹ nó chứ, nghĩ đến giàu hơn em, còn vợ, em hận em thật hận.”
“Em nhớ Tổng giám đốc phong cách lạnh lùng cao ngạo mà!! Em xin đấy, trở như xưa , em nguyện lạnh c.h.ế.t, chứ em ép ăn cơm ch.ó .”
Ảnh chụp màn hình hiển thị thời gian nửa tiếng , đối phương gửi tới một câu: “Em sai , lúc về vợ thì vẫn lạnh lùng cao ngạo như cũ.”
“Vừa lạnh, khoe, đồ đàn ông ch.ó c.h.ế.t.”
Mặt Quý Dư đỏ bừng, bàn tay gõ chữ do dự một lúc lâu, gì.
Trên màn hình của chị Kỷ vẫn luôn hiển thị “đối phương đang nhập…”, đợi lâu mới chậm rãi gửi qua một biểu cảm:
[Trộm qua đời.jpg]
Cậu hối hận , thật sự hối hận , tại tặng cúp cho Thương Viễn Chu chứ?
Nếu thời gian thể ngược , nhất định sẽ làm chuyện ngu ngốc như nữa.