Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 66

Cập nhật lúc: 2026-04-18 18:25:34
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng còi xe cứu thương dồn dập đến vội vã đưa . Những trong quán bar lòng còn sợ hãi Brant mặt mũi bê bết m.á.u khiêng lên cáng.

Quý Dư định về phía xe cứu thương thì Thương Viễn Chu nắm chặt cổ tay kéo .

Lực siết cổ tay khiến Quý Dư đầu . Ánh đèn lạnh lẽo của quán bar chiếu lên gương mặt Thương Viễn Chu, đôi mắt đỏ nhạt như ẩn chứa bóng tối u ám. Anh Quý Dư. “Đừng .”

Quý Dư nắm tay Thương Viễn Chu. “Em định với Aidan, chuyện gì thì gọi điện cho em.”

Thương Viễn Chu lạnh lùng : “Anh sẽ xử lý, yên tâm, gã c.h.ế.t .”

Aidan nhận tiền từ Thương Viễn Chu vội vàng đuổi theo.

Thương Viễn Chu và Quý Dư khỏi quán bar. Quý Dư gọi một chiếc xe, đưa Thương Viễn Chu về nơi ở.

Căn phòng lớn, cấu trúc một phòng khách một phòng ngủ. Trên bàn phòng khách vẫn còn đặt chiếc máy tính mà Quý Dư dọn dẹp.

Quý Dư đầu Thương Viễn Chu: “Anh uống nước ?”

Thương Viễn Chu đưa tay vuốt ve mặt , lòng bàn tay nhẹ nhàng lướt gò má mềm mại, động tác dịu dàng, nhưng lời thô thiển, trắng trợn: “Muốn làm em.”

Mắt Quý Dư tròn xoe, lùi một bước để giữ cách với . “Không .”

Thương Viễn Chu dường như một tiếng, một tiếng “Được”.

Hai chuyện với động tác và vẻ mặt đều bình tĩnh, nếu bỏ qua nội dung thì tự nhiên như đang thảo luận hôm nay ăn gì.

Quý Dư cảm thấy kỳ lạ, kỳ lạ đến mức khiến khỏi im lặng.

Thương Viễn Chu ngược tùy ý lướt qua chủ đề , một cách tự nhiên: “Sao hỏi xuất hiện ở đó?”

Quý Dư mím môi: “Buổi sáng hỏi em địa chỉ, khó để đoán .”

“Chuyện ,” ngừng một chút, “Cảm ơn .”

Mặc dù Thương Viễn Chu tay tàn nhẫn, nhưng cho cùng cũng là vì .

“Anh chạy đến đây chắc cả đêm cũng ngủ ? Có tắm rửa , tắm rửa sớm nghỉ ngơi sớm.”

Bên chỗ là buổi sáng, còn bên Thương Viễn Chu là buổi tối. Chắc là khi cúp điện thoại thức cả đêm bắt máy bay chạy đến đây.

Thương Viễn Chu ừ một tiếng, nhưng động đậy. “Anh đến đây làm em thấy bối rối ?”

Quý Dư , gật đầu. “Nói thật là một chút.”

“Anh hứa với em sẽ cho theo dõi em, kết quả chính đến.”

“Điều sẽ khiến em cảm thấy tôn trọng em như một trưởng thành.”

Thương Viễn Chu im lặng một chút.

Quý Dư mỉm nhẹ với Thương Viễn Chu. “ hôm nay cũng nhờ , nên vẫn cảm ơn .”

Thực tế, Thương Viễn Chu, Quý Dư cũng sẽ giải quyết thỏa chuyện . Cậu uống nhiều rượu, từ đầu đến cuối đều tỉnh táo. Chỉ là kịp làm gì thì Thương Viễn Chu cho Brant một chai đầu.

Chỉ là Quý Dư nhạy bén nhận cảm xúc của Thương Viễn Chu dường như lắm, nên nhẹ nhàng lướt qua chuyện .

Thương Viễn Chu cúi hôn lên đuôi mắt , gì, lách qua Quý Dư phòng tắm.

Quý Dư mím môi, cánh cửa phòng tắm đóng . Cậu ý định chuyện với Thương Viễn Chu một chút, nhưng nên thế nào.

Từ lúc biểu cảm cho một chai đầu trong quán bar, vẻ mặt và giọng điệu của Thương Viễn Chu đều bình tĩnh.

Thương Viễn Chu tắm xong , còn vương nước. Cơ bụng săn chắc, rõ múi ướt đẫm nước, những vệt nước chảy dài biến mất chiếc khăn tắm quấn ngang hông.

Tóc nhỏ nước tí tách, ngón tay xương xẩu rõ ràng vuốt ngược những lọn tóc trán đầu, để lộ gương mặt sắc sảo. Anh cứ thế Quý Dư, mở miệng : “Tối nay ngủ sofa nhé.”

“Chỗ em cũng giường thừa.”

“Nghỉ ngơi sớm , ngủ ngon.”

Quý Dư sững sờ, tưởng…

Chú cá nhỏ ngơ ngác dừng trong ao, chiếc đuôi xinh cứng đờ, chút xử lý tình huống mắt như thế nào.

Đồng thời, một cảm giác tủi khó tả lướt qua đáy lòng.

Người làm sai , đối xử lạnh nhạt với như chứ…

Quý Dư mím môi, cuối cùng cũng gì, chỉ buông một tiếng “ngủ ngon” đóng cửa phòng.

Bên sự bình tĩnh, những con sóng ngầm đang cuộn trào.

Quý Dư nhắm mắt giường, cơn buồn ngủ tụ tan , tụ , tan , lặp lặp nhiều . Cậu trằn trọc giường, khó mà ngủ .

Cậu khẽ thở dài, ép động đậy, cũng suy nghĩ gì nữa, cứ thế giường, hy vọng sẽ ngủ .

Cũng bao lâu, Quý Dư đột nhiên cảm nhận một ánh mắt khó thể xem nhẹ đang .

Có cái gì đó đang chằm chằm .

Quý Dư choàng mở mắt. Bên mép giường một đó, bóng dáng hòa bóng tối, lặng lẽ đó, bao lâu, cũng bao lâu.

Cơn buồn ngủ vốn nhiều dọa cho bay biến sạch. Giọng Quý Dư vài phần run rẩy: “Anh đang làm gì ?!”

Quý Dư dậy bật đèn. Thương Viễn Chu nheo mắt, khàn giọng một tiếng xin . “Xin , dọa em .”

Quý Dư day day mi tâm, chút bất đắc dĩ chút lo lắng. “Anh thật sự , ?”

Thương Viễn Chu , bàn tay to rộng, xương xẩu rõ ràng vươn , như đang ước chừng kích thước của Quý Dư. “Anh chỉ đang nghĩ, tại em thể thuộc về ?”

Quý Dư giật , chút suy nghĩ : “Em là một con , đương nhiên sẽ thuộc về .”

“Em thuộc về , cũng thuộc về em, chúng đều là những cá thể độc lập.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-66.html.]

Thương Viễn Chu nhíu mày, như thấy điều gì đó chói tai. “Tiểu Ngư, tại em là Omega, tại cố tình là Beta.”

Sinh tự do, thể đ.á.n.h dấu Beta.

Vẻ mặt Quý Dư đổi, ánh mắt Thương Viễn Chu cũng lạnh một chút. “Điều nên làm là kiểm soát và kiềm chế ham kiểm soát của , chứ chỉ trích em là Beta.”

Thương Viễn Chu đột nhiên , nụ càng lúc càng lớn, ánh mắt càng lúc càng sâu. “Nhịn?”

Anh nhạo: “Anh nhịn đủ nhiều .”

Không đợi Quý Dư gì, Thương Viễn Chu liền nghiêng đè xuống.

Quý Dư lập tức mất thăng bằng ngã xuống giường. Dưới là chiếc giường mềm mại, là cơ thể cao lớn của Thương Viễn Chu. Đồng t.ử nhịn co rút , chút căng thẳng.

Thương Viễn Chu đưa tay che mắt , cảm nhận lông mi Quý Dư bất an rung động, lướt qua lòng bàn tay, cúi hôn lên mu bàn tay.

Quý Dư cảm nhận động tác của , giãy giụa, thoát khỏi tình cảnh động .

Giây tiếp theo, Thương Viễn Chu hạ thấp , ôm chặt lấy .

Lực siết eo càng lúc càng lớn, lớn đến mức Quý Dư cảm thấy đau đớn, như ép xương thịt .

Giọng Thương Viễn Chu dừng bên tai, giọng vẫn bình tĩnh, nhưng Quý Dư thể cảm nhận những con sóng ngầm mãnh liệt bên . “Em đúng, quả thực ham kiểm soát em.”

“Không chỉ là ham kiểm soát, còn ham trộm và ham chiếm hữu.”

Quý Dư thấy biểu cảm của Thương Viễn Chu, cơ thể thể cử động, giam cầm chặt chẽ trong vòng tay .

Nghe thấy những lời , vẻ mặt chút kinh hoảng. Ai ngờ những lời tiếp theo của Thương Viễn Chu càng giống như sấm sét nổ vang.

“Anh thật sự nhốt em , đặt trong một căn phòng kính trong suốt, làm thành một tiêu bản sống của riêng .”

“Giống như nhốt một con chim , em lóc cầu xin thả em ngoài.”

“Anh nên nhịn ?” Tiếng của Thương Viễn Chu chút ấm nào. “Anh sớm nhịn đến giới hạn c.h.ế.t tiệt .”

“Anh tôn trọng em, giám sát em, trộm sự riêng tư của em, còn đủ nhịn ?”

“Mọi chuyện của em dù lớn dù nhỏ đều .”

Quý Dư đưa tay đẩy , chút nóng nảy, nhưng vẫn cố gắng kìm nén tức giận, cố gắng bình tĩnh mở miệng: “Thương Viễn Chu, em là vật sở hữu của .”

Sở dĩ vẫn thực sự nổi giận, là vì những điều đây Thương Viễn Chu đều làm.

Chỉ cần là con , đều sẽ những ý nghĩ đen tối, ai đời thể làm thánh nhân.

Xét hành động chứ xét suy nghĩ, nếu xét suy nghĩ, đời hảo.

Chỉ là những ý nghĩ của Thương Viễn Chu, dù chỉ là suy nghĩ, cũng vấn đề. Quý Dư từng yêu ai khác, nhưng cũng giữa những yêu sẽ ham kiểm soát sâu sắc đến .

Gần như là xâm nhập diện cuộc sống của đối phương, chừa một chút riêng tư nào.

Chỉ là Thương Viễn Chu đang nổi điên vì chuyện gì, nếu vì Brant thì cũng chút chuyện bé xé to.

Lần Quý Dư đẩy , bóng dáng Thương Viễn Chu bao phủ lấy từ cao, cách giữa hai gần, ánh mắt chạm , môi mỏng Thương Viễn Chu khẽ nhếch:

“Tại ? Tại thể?”

Anh nghiến răng nghiến lợi từng chữ, như đang chất vấn, như đang kìm nén.

Toàn bộ m.á.u trong Thương Viễn Chu đều đang khao khát chiếm hữu, nhưng cố tình nhịn, tự giày vò bản , nhịn đến mức từng mạch m.á.u đều đau nhói như kim châm.

“Quý Dư, lúc nào cũng đ.á.n.h dấu em bằng dấu hiệu của .”

Vẻ mặt chút tàn nhẫn, giọng điệu càng thêm thô tục: “Anh hận thể làm nát em, để mỗi một thấy em đều em thuộc về .”

“Đều em mới từ giường bước xuống, tên nào cũng dám gần em.”

Quý Dư thể tin tai . “Anh...”

Đáy mắt Thương Viễn Chu lạnh băng một mảnh. “Anh thể chịu đựng kẻ khác thèm em. Ánh mắt gã em, khiến móc mắt gã .”

Ánh mắt như , giống hệt như lúc mới bắt đầu nảy sinh ham chinh phục Quý Dư ở trường trung học.

“Tại em thể đ.á.n.h dấu, Tiểu Ngư.”

Anh vùi đầu cổ Quý Dư, l.i.ế.m mạnh lên làn da trơn bóng, như chiếc lưỡi rắn đỏ tươi đang nếm thử con mồi của . “Không thể đ.á.n.h dấu thì nhốt em ?”

Quý Dư kinh ngạc mở to mắt. “Thương Viễn Chu, bình tĩnh một chút.”

“Em từ chối Brant , hôm nay dù đến, em cũng sẽ từ chối .”

“Em tin tưởng , cũng nên tin tưởng em.”

“Tin tưởng?” Thương Viễn Chu nhạo: “Chuyện liên quan đến tin tưởng.”

Tình yêu là ham chiếm hữu ích kỷ. Một khi phát hiện coi như trân bảo những kẻ cặn bã khác thèm , ai thể kiểm soát cơn phẫn nộ của .

Anh ôm , gần như ép Quý Dư xương thịt , lẩm bẩm : “Đừng tin tưởng .”

“Hãy thêm một chút ham chiếm hữu đối với , vợ yêu.”

Ghen cũng , tùy hứng cũng , vô lý kiểm tra điện thoại xem Omega độc nào cũng .

Những hành động khiến các Alpha khác khó chịu , đều là những điều Thương Viễn Chu tha thiết mong chờ.

Quý Dư vốn đang cố gắng kìm nén cơn tức giận, cố gắng giữ bình tĩnh chuyện với Thương Viễn Chu. Nghe thấy câu , cơn tức giận trong lòng như gặp dòng nước ấm, lặng lẽ tan biến trong nước.

Những ham chiếm hữu, kiểm soát ích kỷ đó của Thương Viễn Chu, chỉ áp đặt lên .

Nếu Thương Viễn Chu chỉ đơn phương ham chiếm hữu, kiểm soát đối với , Quý Dư sẽ cho rằng đó là sự kiểm soát, tình yêu.

rốt cuộc yêu đến mức độ nào, mới thể hy vọng cũng ham chiếm hữu đối với .

Quý Dư , nhưng đột nhiên mềm lòng.

Loading...