Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 64

Cập nhật lúc: 2026-04-18 18:25:31
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Triển lãm nhiếp ảnh đến kẻ , ai nấy trong đó đều mang những toan tính riêng.

Khi thấy Beta nét tương đồng với Quý Dư, Thương Viễn Chu liền hiểu kẻ đang âm mưu gì đó. Anh thích thú quan sát những ánh mắt trao đổi mà bọn họ tưởng là kín đáo, với Quý Dư ở đầu dây bên video:

“Muốn xem kịch ?”

Quý Dư lắc đầu. “Em hứng thú lắm với chuyện của khác.”

Thương Viễn Chu một cách ý vị, nhưng nụ chạm đến đáy mắt: “Vậy ?”

Chuyện của khác, .

Quý Dư vĩnh viễn là như , một câu cũng thể khoét một lỗ hổng trong tim , gió lùa , thổi đến từng cơn đau nhói.

Ham chiếm hữu giày vò Thương Viễn Chu, khiến từng xuất hiện bên cạnh Quý Dư.

Vậy mà Quý Dư chẳng hề để tâm đến những xuất hiện bên cạnh .

Beta khác, nhưng ý đồ của đối phương rõ ràng đến thế, thể... — để — tâm. Bốn chữ như con d.a.o sắc lẹm khắc sâu đáy lòng, sâu đến ba tấc, rạch những vết thương rỉ máu.

Thật sự... quá cam lòng.

Rốt cuộc làm thế nào, vợ yêu mới thể để ý đến nhiều hơn một chút.

Thương Viễn Chu giữ vẻ mặt bình tĩnh, nuốt xuống sự cam lòng, giọng nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay: “Tiểu Ngư lo lắng sẽ khác hấp dẫn ?”

Anh như : “Hay là cảm thấy hấp dẫn , Tiểu Ngư thể nhân cơ hội vứt bỏ ?”

Lời đùa cợt mang theo sự dò xét, nhưng bề ngoài tỏ như hề để ý.

Quý Dư nghiêm túc : “Anh cả thế giới thích em nhất, chỉ thích em, ?”

Cậu nghiêm túc vô cùng, như đang phát biểu trong một dịp vô cùng trang trọng, chỉ vành tai ửng hồng tố cáo .

Thương Viễn Chu sững sờ, giây tiếp theo kìm mà bật , nụ càng lúc càng lớn, càng lúc càng rạng rỡ. “ , chỉ thích em.”

“Tiểu Ngư ngoan quá.”

Anh khẽ thở dài. “Về sớm một chút .”

Sắp chịu nổi nữa .

Dù Thương Viễn Chu dọa nạt dụ dỗ thế nào, Quý Dư vẫn khăng khăng giữ vững lập trường công việc, về muộn một chút là tuyệt đối đổi. Thương Viễn Chu cũng thể làm gì .

Alpha hàng đầu quyền thế ngút trời, khiến vô kiêng dè, nịnh bợ, trơ mắt vợ xin dứt khoát cúp điện thoại.

Thương Viễn Chu ít khi chịu thiệt thòi như . Màn hình điện thoại tối đen phản chiếu gương mặt đen như đáy hồ, lẽ trong đó còn ẩn chứa cả sự bất mãn vì d.ụ.c vọng thỏa mãn.

Anh nhướng mày, ánh mắt dừng Beta , đôi mắt đỏ nhạt tràn đầy vẻ lạnh băng.

Nếu tự đ.â.m đầu lúc , thì đừng trách .

Màn đêm buông xuống, thành phố hoa lệ đèn đuốc rực rỡ, dù là đêm cũng thể dùng tấm màn đen che lấp ánh sáng của đô thị.

Ánh sáng xanh lam và đỏ sậm đan xen, chiếu rọi những góc khuất mờ ám của đêm tối, nơi những ham âm ỉ trào dâng.

trút bỏ cảm xúc trong đêm. DJ sân khấu quán bar lắc lư theo điệu nhạc, tiếng rock and roll dồn dập chói tai khuấy động cả vũ trường.

Thương Viễn Chu trong phòng lầu hai. Anh nâng ly rượu, ánh sáng mờ ảo chập chờn chiếu lên gương mặt sắc sảo, sâu thẳm. Khi đẩy cửa bước , ngước mắt lên, một cái liếc lạnh lùng đủ khiến kẻ cửa tim gan run rẩy.

vì lợi ích, chỉ riêng gương mặt và vóc dáng của Thương Viễn Chu cũng đủ khiến đổ xô theo đuổi.

Ngủ với , dù gì cũng chẳng thiệt.

Beta nửa phấn khích nửa căng thẳng bước . “Thương ... Ngài tìm ?”

“Trợ lý của ngài , ngài bằng lòng giúp đỡ triển lãm của . Tôi thật sự vui, cảm ơn ngài như thế nào.”

Có thể gã đang cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng Thương Viễn Chu chỉ liếc qua một cái là vẻ ngoài là do gã giả vờ.

Thương Viễn Chu đẩy một ly rượu qua, thản nhiên : “Biết uống rượu ?”

Người nọ cố đoán ý đồ của Thương Viễn Chu, cuối cùng vẫn gật đầu. “Biết ạ.”

Thương Viễn Chu khẽ hất cằm, hiệu cho gã uống cạn ly rượu một cách thờ ơ.

Người nọ uống cạn, uống một lớn sặc sụa một cách khó khăn, mắt long lanh ngấn nước, Thương Viễn Chu bằng ánh mắt yếu đuối, đáng thương.

Thương Viễn Chu một tiếng, ngón trỏ thon dài khẽ ngoắc. “Tên gì.”

“Liễu Ký Ngữ.” Liễu Ký Ngữ về phía Thương Viễn Chu trả lời.

Đến nơi , gã nửa quỳ mặt Thương Viễn Chu, cầm chai rượu rót cho , lúc đưa cho Thương Viễn Chu thì ngẩng đầu lên, để lộ gương mặt mắt .

Thương Viễn Chu như nhận lấy ly rượu từ tay gã. “Rất thích nhiếp ảnh ?”

Liễu Ký Ngữ gật đầu. “Rất thích ạ. Tổ chức một triển lãm nhiếp ảnh cá nhân là ước mơ từ đến nay của .”

Thương Viễn Chu: “Mặt giống một .”

“Nếu chịu ở bên cạnh , thể giúp đỡ .”

Anh dựa sofa, chân dài vắt chéo, Liễu Ký Ngữ bằng ánh mắt dò xét. “Cậu đồng ý ?”

Liễu Ký Ngữ cố nén sự phấn khích, quỳ rạp đất tiến thêm vài bước, gần như dựa đầu gối Thương Viễn Chu. “Tôi đồng ý.”

Thương Viễn Chu bằng ánh mắt ngưỡng mộ. “Ngài Thương, đồng ý.”

“Tôi thể luôn ở bên cạnh ngài, chỉ cần ngài chê là một Beta.”

Sắp thành công , sắp thành công ! Ý nghĩa của thế chính là ở đây. Dù gã tiếp cận lẽ ý , nhưng vẫn sẽ nhịn mà giữ gã bên cạnh.

Kể cả là Thương Viễn Chu thì chứ, lợi hại đến mấy cũng sẽ dụ…

Cơn đau nhói ở n.g.ự.c khiến suy nghĩ trong đầu Liễu Ký Ngữ đột ngột đứt đoạn. Gã còn kịp phản ứng chuyện gì xảy thì một lực cực mạnh đ.á.n.h bật .

Rầm! Một tiếng động lớn nặng nề vang lên, cả gã gần như đập mạnh chiếc bàn phía .

Lưng đau nhói, n.g.ự.c cũng từng cơn quặn thắt. Gã ôm ngực, đau đến phát tiếng nào, chật vật bệt đất.

Vẻ mặt Thương Viễn Chu lãnh đạm, giống như đá một , mà như đá một thứ rác rưởi đáng kể.

Liễu Ký Ngữ khó khăn thốt : “Ngài Thương...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-64.html.]

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa đều đặn. Không đợi Thương Viễn Chu lên tiếng, đối phương đẩy cửa bước .

Trợ lý cầm theo một tập tài liệu , chuyên nghiệp thèm liếc đang đất lấy một cái. “Tổng Giám đốc Thương , tài liệu thu thập đủ.”

Ánh mắt Thương Viễn Chu dừng trợ lý. Trợ lý hiểu ý, bắt đầu :

“Liễu Ký Ngữ, tên thật là Liễu Hối, con riêng của Liễu tổng kinh doanh vật liệu xây dựng, nghiệp chuyên ngành nhiếp ảnh, vốn coi trọng, cho đến khi gã từ một bệnh viện thẩm mỹ nào đó bước .”

Liễu Ký Ngữ, , là Liễu Hối, mặt mày trắng bệch còn một giọt máu, mặc kệ vết thương , định lao đến cầu xin Thương Viễn Chu. “Không, , ngài Thương, ngài giải thích.”

Thương Viễn Chu dậy rời , lúc ngang qua trợ lý, vài câu định đoạt phận của Liễu Hối: “Trên mặt gã làm gì, thì đưa gã đến bệnh viện sửa y như .”

“Thuốc gây mê dùng bao nhiêu, xem xét mà làm, c.h.ế.t .”

Gương mặt cực kỳ giống Quý Dư , chỉ cần lộ một chút biểu cảm thuộc về Quý Dư, cũng đủ khiến sự tàn bạo trong lòng Thương Viễn Chu tăng vọt.

Quý Dư sẽ cho rằng là Beta thì sẽ ghét bỏ, cũng sẽ từ bỏ tất cả để cam tâm tình nguyện ở bên cạnh .

Chẳng giống chút nào, hàng giả kém cỏi chính là hàng giả.

Thương Viễn Chu cần một món hàng giả ở bên cạnh , chỉ cần Quý Dư.

Phía vang lên tiếng cầu xin của Liễu Hối. Thương Viễn Chu để ý, lạnh lùng rời . Lúc khỏi quán bar, gió lạnh mang theo một mảnh giá rét, những bông tuyết lảo đảo rơi từ trời xuống.

Qua Tết hai tháng, trời vẫn rét căm căm. Thương Viễn Chu tại chỗ một lát, chụp cảnh tuyết rơi ánh đèn đường và quán bar phía bức ảnh.

“Tuyết rơi .”

Mãi đến khi Thương Viễn Chu lên xe sắp về đến biệt thự, đầu dây bên mới tin nhắn trả lời.

Tiểu Ngư: “Ở sa mạc lâu quá, em lâu thấy tuyết.”

“Anh mặc mỏng quá, chỉ mặc một chiếc áo khoác lạnh ?”

Thương Viễn Chu thấy tin nhắn, trả lời mà trực tiếp gọi video cho Quý Dư. Hai giây , cuộc gọi đầu dây bên từ chối nhanh.

Tiểu Ngư: “Em chuẩn tắm, thể gọi video .”

Thương Viễn Chu nhướng mày, ung dung gõ chữ: “Tắm rửa? Vậy Tiểu Ngư càng nên nhận máy chứ.”

“Anh ngại xem .”

Tiểu Ngư: “... Em ngại.”

, phía là quán bar ?”

“Tối nay em tham gia tiệc mừng công kết thúc đợt ở sa mạc , địa điểm cũng đặt ở một quán bar. Nói đến thì em còn quán bar bao giờ, tò mò.”

Sắc mặt Thương Viễn Chu lập tức sa sầm. “Không .”

Quý Dư thấy ba chữ đối phương gửi , sững sờ. “Tại ? Là tiệc mừng công mà.”

Thương Viễn Chu: “Nghe lời, quán bar phức tạp. Nói với họ một tiếng, bảo em .”

“Hoặc là trả tiền, các em nhà hàng nào ăn mừng cũng .”

uống rượu. Anh sẽ cho lính đ.á.n.h thuê chụp ảnh tình hình bên đó của em cho .”

Quý Dư nhíu mày. “Anh thể làm .”

“Huống hồ thể quán bar, tại em ?”

Trong mắt Thương Viễn Chu ánh lên một tia , vẻ mặt khi gõ chữ mang theo sự vui vẻ: “Anh chỉ xử lý mà em thấy thôi.”

“Tiểu Ngư ghen , đáng yêu thật.”

Quý Dư sững sờ: “Xử lý?”

Thương Viễn Chu: “Gã chỉnh sửa một chút, cho đưa gã sửa . Trong tình trạng gây mê đủ, chắc chắn thể cảm nhận rõ ràng da thịt rạch như thế nào.”

“Có thể sẽ đau, nhưng c.h.ế.t .”

Anh cụp mắt, gò má khuất trong bóng tối, ngón tay xương xẩu rõ ràng khẽ gõ lên bàn phím. “Tiểu Ngư thấy những điều sợ , thấy tàn nhẫn ?”

“Sợ thì ngoan ngoãn, đừng chọc tức giận.”

“Đừng quán bar, càng uống rượu.”

Tiếng chuông yêu cầu video “ong ong ong” phá vỡ sự tĩnh lặng trong đêm tối. Thương Viễn Chu nhận cuộc gọi video. Anh chiếc sofa đơn trong phòng ngủ, phía là cửa sổ sát đất và ánh trăng đêm, còn bên Quý Dư là ban ngày.

Quý Dư căng mặt. “Thương Viễn Chu, thể như .”

“Em là trưởng thành, nhân cách độc lập, thể cố gắng kiểm soát em.”

“Hơn nữa,” như một chú cá nhỏ đắc ý vẫy đuôi, với vẻ chắc chắn: “Anh sẽ làm tổn thương em.”

“Anh cần dọa em, em cũng sẽ sợ . nếu thu cái tính kiểm soát quá mức của ...”

Quý Dư mím môi, cố tỏ mạnh mẽ, bắt đầu dọa Thương Viễn Chu: “Vậy thì cũng chỉ thể là bạn trai dự thôi.”

“Em , phép cho bất kỳ ai chụp trộm tình hình gần đây của em gửi cho . Anh , thể hỏi em, nhưng thể giám sát cuộc sống của em.”

Ánh mắt Thương Viễn Chu lạnh , nhíu mày . “Em từng quán bar, bao giờ nghĩ đến uống say sẽ thế nào ?”

“Thật sự cho rằng ở nước ngoài an ?”

Quý Dư gì, bình tĩnh đối diện với Thương Viễn Chu. Cậu những lời Thương Viễn Chu qua là xuất phát từ sự quan tâm, nhưng bản chất vẫn là kiểm soát.

Cứng rắn yêu cầu quán bar, uống rượu, cho một chút đường lui để thương lượng.

Thái độ như đặt ở giám hộ lẽ là phù hợp, nhưng giữa những yêu là quan hệ giám hộ và giám hộ, họ bình đẳng.

Huống chi, Thương Viễn Chu còn cho đám lính đ.á.n.h thuê đó theo dõi .

Quý Dư cũng , Thương Viễn Chu cho chuyện "xử lý" , là đang phô bày bản tính của .

Còn về sợ hãi... Đối với một kẻ mục đích riêng, Quý Dư tuy ủng hộ cách xử lý của Thương Viễn Chu, nhưng cũng sẽ vì chuyện mà trở nên sợ hãi .

Thương Viễn Chu vốn thể che giấu, nhưng nuốt lời, quả thực đang từng chút một để lộ con thật của .

Nghĩ đến đây, Quý Dư chút mềm lòng.

Khoan , ánh mắt d.a.o động, vành tai cũng đỏ lên, giọng mềm mại : “Anh làm đúng... Anh.”

“Anh thể cho giám sát em, em cũng sẽ uống ít rượu một chút, ?”

Loading...