Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 62
Cập nhật lúc: 2026-04-18 18:25:28
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai về phía khu lều trại ánh hoàng hôn rực rỡ. Thỉnh thoảng, vai và cánh tay họ chạm , tách ở bước chân tiếp theo.
Cảm giác khác biệt so với đây. Thương Viễn Chu đón Quý Dư tan làm nhiều .
Chỉ duy nhất giữa sa mạc cát vàng , đột nhiên cảm giác hai đang sóng vai về nhà.
Không ai gì, khí tĩnh lặng mà .
Vành tai Quý Dư đỏ bừng, như viên mã não sắp ứa máu. Nhìn kỹ, môi cũng đỏ, gương mặt trắng nõn cũng ửng hồng.
Lần đầu tiên chủ động, hoàng hôn nhuộm đỏ nửa bầu trời, cũng nhuộm đỏ mặt .
Trên đường trở về, Quý Dư cứ mãi do dự. Lý trí mách bảo rằng việc Thương Viễn Chu ở đây chẳng ý nghĩa gì. Công việc nhiếp ảnh nơi hoang dã, nhất là những lúc đợi, thật sự khô khan và nhàm chán.
Mà Thương Viễn Chu thì ngay cả việc chụp ảnh cũng , chỉ đơn thuần là g.i.ế.c thời gian giữa sa mạc hoang vu.
Khi họ chuyện công việc, cũng dễ dàng cảm nhận sự lạc lõng, bỏ rơi của .
trong lòng chần chừ, thể kiên quyết khuyên Thương Viễn Chu rời .
Cảm giác kỳ lạ, đầu tiên Quý Dư cảm nhận .
Cứ như thể họ ly hôn mới bắt đầu yêu thật sự.
Trở lều, Quý Dư do dự vài , cuối cùng vẫn mở lời: “A Chu, vẫn nên về nước .”
“Sắp tới một thời gian dài chúng sẽ ở đây, cũng sẽ gặp nguy hiểm gì nữa.”
Sa mạc đèn đuốc, khu cắm trại cũng tắt hết đèn. Trong lều tối om, nhưng Quý Dư cảm giác như đang chăm chú.
Thương Viễn Chu quả thực đang . Không cần ánh đèn, cũng thể tưởng tượng Quý Dư đang ở đó với tư thế nào, vẻ mặt .
Do dự, chần chừ, kiên quyết bảo rời .
“Vậy còn em? Có về cùng ?”
Câu trả lời của Quý Dư cũng khác gì tưởng tượng. “Không, em ở làm cho xong.”
Thương Viễn Chu: “Anh ở đây với em.”
Quý Dư chút phiền muộn: “Anh ở đây ý nghĩa gì cả, hơn nữa còn nhàm chán, vẫn nên về .”
Thương Viễn Chu nhướng mày, giọng trầm khàn, như đang thì thầm bên tai: “Ở bên em chính là ý nghĩa.”
Quý Dư: ...…
Cậu cố nén sự nóng bừng mặt và cảm giác khó chịu thoáng qua trong lòng, bình tĩnh : “Như đúng, còn việc của cần thành.”
Quý Dư việc của cần thành, Thương Viễn Chu cũng việc của Thương Viễn Chu.
Giống như chính sẽ vì sự mặt của Thương Viễn Chu mà gián đoạn công việc để trở về, cũng sẽ vì ở bên Thương Viễn Chu mà cả ngày ru rú trong khu cắm trại, Thương Viễn Chu cũng nên bỏ bê việc chính của để loanh quanh ở đây.
Thương Viễn Chu xoay , lên nóc lều đen kịt, giọng như bâng quơ một câu: “Bảo bối, tưởng chúng đang trong giai đoạn yêu đương nồng cháy chứ.”
“Vội vàng đuổi như ?”
Con đều tham lam, một chủ động của Quý Dư, liền thiết tha nhiều hơn nữa.
Anh thật sự , trong lòng Quý Dư, đến bao giờ mới thể trở thành ưu tiên hàng đầu.
Thương Viễn Chu cụp mắt, thu ánh hướng về bóng tối, khẽ , khóe môi mang chút tự giễu.
Quý Dư dựa bóng tối trong lều, xoa xoa vành tai đỏ ửng, giọng hậm hực nhấn mạnh: “Anh gọi em là bảo bối.”
“Với ... cũng giai đoạn yêu đương nồng cháy.”
Trong lều vang lên tiếng khẽ của Thương Viễn Chu. “Hôn là nhận nữa ?”
“Có cần nhắc cho Tiểu Ngư nào đó nhớ xem ai là chủ động hôn ?”
Anh bằng giọng trêu chọc: “Cũng , trí nhớ của cá chỉ bảy giây, nên mới thể quang minh chính đại nhận như .”
Quý Dư khó khăn mở miệng: “Không nhận...”
“Chỉ là em thấy... quá nhanh.”
Thương Viễn Chu hừ một tiếng: “Nhanh?”
Anh chậm rãi : “Theo tiến độ của thì giờ em đáng lẽ lóc rên rỉ , gọi một tiếng bảo bối, một câu yêu đương nồng cháy mà là nhanh ?”
Những lời , Thương Viễn Chu dám nhưng Quý Dư dám .
Người thì thản nhiên, thấy hổ chui xuống đất. Giọng Quý Dư chút hoảng hốt: “Sao trong đầu mấy chuyện đó !”
Thương Viễn Chu khẽ, bắt đầu phản đòn: “Là em bảo bộc lộ nội tâm mà.”
Giọng Quý Dư lí nhí, hậm hực, mang theo chút lên án: “Nội tâm của ... đen tối quá.”
Thương Viễn Chu nhịn khẽ một tiếng. “Muốn ngủ chung lều với em, còn lòng như nước lặng.”
Anh thở dài : “Yêu cầu với mà thì quá khó.”
Thương Viễn Chu hiện tại vẫn thể giữ bình tĩnh ở đây, là vì Quý Dư cho hy vọng thể ở bên một cách . Nếu Quý Dư mãi mãi mâu thuẫn, từ chối , dám chắc sẽ làm chuyện gì.
Quý Dư cảm thấy chủ đề thể tiếp nữa, cố gắng kéo nó về đúng quỹ đạo. “Vậy về ?”
Thương Viễn Chu hỏi ngược : “Tiểu Ngư, chúng bây giờ là quan hệ gì?”
Quý Dư: “... Bạn bè?”
Thương Viễn Chu lạnh: “Không bạn bè nào hôn , nha Tiểu Ngư, chơi trội ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-62.html.]
“Lưỡi cũng đưa cho nếm , mà còn là bạn bè?”
“Yêu thử!” Quý Dư mà mặt đỏ tai hồng, chỉ ngắt lời Thương Viễn Chu, ba chữ buột miệng thốt .
Trong lòng nhịn phản bác, đưa... cái gì chứ, làm .
Khổ nỗi da mặt mỏng, , đành để Thương Viễn Chu bịa chuyện.
Thương Viễn Chu ngừng , hài lòng hài lòng, dỗ dành : “Vậy bây giờ là bạn trai dự của em đúng ?”
Quý Dư suy nghĩ một chút, lí nhí ừ một tiếng. “Ừm.”
Thương Viễn Chu cong môi. “Vậy bây giờ bạn trai dự hôn em một chút ?”
Quý Dư lắc đầu, nghĩ Thương Viễn Chu thấy, còn mở miệng bổ sung: “Không .”
Thương Viễn Chu "chậc" một tiếng, buồn bã : “Hôn một chút , gọi một tiếng cho dễ xem nào?”
Dễ ?
Quý Dư ngơ ngác chớp mắt, trong bóng tối giọng mềm mại: “Anh?”
Sau câu đó, trong lều yên tĩnh, một tiếng động. lúc Quý Dư chút bối rối định mở miệng, thì thấy một tràng tiếng sột soạt.
Giây tiếp theo, một sức nặng đè xuống một cách rõ ràng. Quý Dư mở to mắt trong bóng tối, môi hé, kịp thốt một chữ nào chặn một cách mạnh mẽ.
Bóng tối sâu thẳm dễ làm nảy sinh những ý nghĩ xằng bậy, dụ dỗ tiến sâu hơn nơi ngọt ngào.
Bề mặt lưỡi l.i.ế.m mạnh, cuốn lấy trêu đùa. Nụ hôn của Thương Viễn Chu luôn sâu mạnh, mạnh đến mức tàn nhẫn.
Quý Dư gần như thở nổi, từ khoang mũi phát tiếng rên khe khẽ, đàn ông xa cố tình xuyên tạc. “Thích ?”
“Thích hôn em như ?” Anh hôn Quý Dư , giọng khàn đặc, mơ hồ: “Lưỡi đưa cho bạn trai nếm nào, hử?”
“Ngoan, thoải mái.”
Quý Dư đẩy , dùng lưỡi đẩy , ngược coi như một kiểu mời gọi. Phần của hưng phấn thấy rõ, bàn tay bắt đầu thử dò dẫm trong eo .
“Ưm!” Quý Dư một tay ấn , nghiêng đầu tránh thoát nụ hôn ướt át nóng bỏng dứt.
Trong lều quá tối, cả hai đều thở dốc khe khẽ. Thương Viễn Chu như thể trong đêm, ánh mắt nóng rực Quý Dư, mang theo một tia rục rịch.
Trán chạm trán, mũi chạm mũi, thở nóng hổi của Thương Viễn Chu phả mặt Quý Dư, giọng khàn khàn vang lên: “Anh em.”
Hơi thở của Quý Dư cũng định, nhưng tay nắm lấy tay Thương Viễn Chu mạnh. “Không .”
Thương Viễn Chu đầu , vùi mặt cổ Quý Dư, pheromone yên phận quanh quẩn gáy .
Thể chất Alpha đủ để Thương Viễn Chu dựa một tia sáng trăng mờ ảo mà rõ Quý Dư ở cách gần như . Anh làn da trắng nõn cổ mắt, ánh mắt càng lúc càng tối, càng lúc càng si mê.
Rất c.ắ.n xuống, để dấu vết của riêng vùng da trắng nõn gáy , để tất cả Quý Dư là của .
Cổ họng Thương Viễn Chu chuyển động lên xuống, chỉ cảm thấy khát khô vô cùng. “Anh sẽ nhẹ nhàng, sẽ thoải mái.”
Sức nóng dán khiến Quý Dư dám cử động. Cậu chút hoảng loạn, nhưng cố gắng giữ bình tĩnh, giọng kiên định: “Không , Thương Viễn Chu.”
Cậu thử đẩy nhẹ vai Thương Viễn Chu, bắt đầu dỗ dành bằng giọng mềm mỏng: “Anh, ngày mai về .”
Thương Viễn Chu nghiến răng, lý trí đang giằng co lằn ranh mong manh. Anh hít một thật sâu, rời khỏi Quý Dư, trở về chỗ của .
Trong bóng tối, cả hai đều gì nữa, mãi đến khi Quý Dư chắc chắn, thử mở lời: “A Chu, nghĩ kỹ chứ?”
Thương Viễn Chu khàn giọng ừ một tiếng. “Ừm.”
Tiếng "ừm" ngắn, Quý Dư theo tiềm thức cảm thấy gì đó đúng lắm, nhưng nhận . Nghe , chút vui mừng, mím môi . “Vậy ngày mai em tiễn .”
Thương Viễn Chu hừ : “Tiễn thế nào? Khắp nơi đều là cát, về cùng , mà cũng đòi tiễn.”
Quý Dư cứng họng, cũng cảm thấy Thương Viễn Chu vượt nửa vòng trái đất chạy tới, vẻ như đang nóng lòng đuổi đối phương thì lắm, lo lắng mở miệng: “Anh, giận ?”
“Không ,” một tiếng ngắn gọn, Thương Viễn Chu khàn giọng thở dài một tiếng: “Nói thêm vài câu nữa , bảo bối ngoan.”
Tiếng thở dài đó trộn lẫn với ham quá rõ ràng, Quý Dư dù chậm chạp cũng nhận đối phương đang làm gì.
Gương mặt trắng nõn trong bóng tối bỗng chốc đỏ bừng. Người làm chuyện là Thương Viễn Chu, nhưng hổ là Quý Dư.
Đặc biệt là khi Quý Dư đáp , trong lều yên tĩnh khiến những âm thanh sột soạt nhỏ bé vốn rõ ràng như vang vọng bên tai.
Như sấm sét nổ vang, mặt càng đỏ, đầu óc từng đợt mụ mị. Quý Dư kinh hoảng hổ, nhịn : “Biến thái!”
Sau tiếng thở dốc đè nén, Thương Viễn Chu khẩy một tiếng, trong bóng tối l.i.ế.m môi thòm thèm, vẻ mặt gian tà: “Vợ yêu mắng thêm hai câu nữa .”
Quý Dư đột nhiên trợn tròn mắt, c.ắ.n chặt môi lời nào.
Thương Viễn Chu càng làm tới, giọng chút che giấu. Quý Dư mặt đỏ tim đập, ôm chặt lấy tai, chân tự giác kẹp chặt, nửa hoảng loạn nửa hổ ép chìm giấc ngủ.
Không qua bao lâu, thời gian lúc cũng trôi qua một cách nặng nề. Quý Dư cuối cùng nhịn mở miệng: “Anh thể ...”
Mắt ươn ướt, hổ đến mức c.ắ.n môi, ngập ngừng thốt : “Nhanh một chút... Em ngủ.”
Thương Viễn Chu khẽ: “Anh cần bao lâu, em ?”
Anh khẽ "chậc" một tiếng: “Anh nghĩ em là rõ nhất mới đúng.”
Quý Dư rút kinh nghiệm, nhỏ giọng mắng : “Không hổ.”
Phản ứng mới bực bội véo lòng bàn tay .
Cuối cùng vẫn là Thương Viễn Chu nghĩ đến Quý Dư mệt mỏi cả ngày, nên đẩy nhanh tốc độ kết thúc chuyện.
Ngày hôm khi tiễn Thương Viễn Chu, những khác trong đoàn đều chút hụt hẫng, buồn bã, chỉ Quý Dư vành tai đỏ ửng một bên, nóng lòng tiễn cho nhanh.