Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:56:23
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quý Dư mang theo bản hợp đồng tàu điện. Đoàn tàu dài như một con rồng lướt đường ray mặt đất của thành phố. Qua ô cửa kính trong suốt, những tòa nhà xen lẫn cây xanh lướt nhanh qua tầm mắt Quý Dư.
Cậu ăn mặc thoải mái, áo thun đơn giản cùng quần dài. Một tay nắm lấy tay vịn tàu, mu bàn tay nổi rõ gân xanh vì dùng lực. Cậu đang lơ đãng khung cảnh ngoài cửa sổ, tay ôm một chiếc cặp tài liệu màu đen.
Vẻ ngoài thoải mái, trẻ trung của chiếc cặp tài liệu vô tình xé toạc. Bất cứ ai thấy tàu điện cũng chỉ nghĩ đây là một nhân viên văn phòng xui xẻo, cuối tuần vẫn gọi đến công ty làm việc.
Mà cái gã nhân viên văn phòng đang ngoài cửa sổ như đang ngẩn , khi trong lòng đang dùng đủ loại giọng điệu khác để c.h.ử.i rủa ông chủ của .
Điều bình thường. Bất kỳ ai làm đều nắm vững ít nhất hai mươi kiểu ca thán về sếp mà mặt vẫn biến sắc. Dù bạn chỉ mới làm một tháng, cũng thể tự học kỹ năng mà cần ai dạy.
thực tế thì trong đầu Quý Dư chẳng nghĩ gì cả.
Trong chiếc cặp là bản hợp đồng đủ để khiến đa mừng như điên, rục rịch yên. Nội tâm Quý Dư cũng thể là bình tĩnh.
khi bước lên tàu điện, qua thành phố , bên cửa sổ những khung cảnh quen thuộc lướt qua nhanh chóng, trái tim đang xáo động của Quý Dư dần dần lắng .
Cậu đang nghĩ xem rốt cuộc khi nào mới thể rời khỏi nơi .
Hợp tác với Thương Viễn Chu là một cơ hội , giúp thể thoát khỏi tất cả những điều , mà còn gì vướng bận.
…Sự đời của vốn mong đợi.
Cậu sinh khi tình cảm của cha phai nhạt, họ chán ghét , nhưng vẫn kết hợp vì kỳ phát d.ụ.c của Omega.
Từ nhỏ quen với việc phớt lờ trong gia đình . Sau khi hiểu sự khác biệt giữa ba cái tên Quý Bác Hãn, Quý Hòa Hiên và Quý Dư, càng trở nên trầm mặc ít .
Giới tính thứ hai trong xã hội do cha quyết định, tất cả đều dựa sự phân hóa. Chỉ là con cái sinh từ sự kết hợp giữa AO thì xác suất phân hóa thành Alpha hoặc Omega quả thực sẽ cao hơn một chút.
Sau khi phân hóa thành Beta, cha càng thêm chán ghét , hai trai với ánh mắt càng thêm khinh bỉ. Chỉ Quý Dư là vui mừng.
Cậu đủ lương thiện để thể quên những khi còn nhỏ, lúc còn cao bằng cái bàn, níu lấy áo mỗi , họ chuyện với nhưng nào cũng ghét bỏ đẩy , coi thường lạnh nhạt.
Cũng đủ vô tình để thể coi nỗi đau sinh thành của và tiền nhà họ Quý nuôi nấng bao năm nay là điều hiển nhiên.
Xét cho cùng, chỉ là một bình thường mà thôi.
Cho nên dành dụm một tiền, nước ngoài.
Tiếng thông báo tàu điện đến trạm đ.á.n.h thức Quý Dư khỏi những suy nghĩ miên man từ lúc nào. Cậu thu tay đang nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn , đợi cửa xe mở bước xuống.
Nhà trọ Quý Dư thuê cách trạm tàu điện một đoạn, nhưng thời gian và Thương Viễn Chu ở quán cà phê ngắn, bây giờ cũng mới hơn bốn giờ chiều.
Cậu liếc đồng hồ điện thoại, quyết định bộ về.
Thời tiết mùa hè luôn oi bức. Dù qua giờ nóng nhất buổi chiều, nhưng rời khỏi trạm tàu điện, luồng nóng ập mặt vẫn khiến khỏi lùi một bước. Đi đường, tiếng ve sầu kêu từ vọng tới càng làm lòng thêm nóng nảy.
Cũng vì thế mà chiều thứ bảy, đúng lúc đa học sinh và làm nghỉ, đường cũng nhiều .
Quý Dư nhanh, nhưng vẫn cảm thấy nóng. Tuy nhiên, quãng đường mà gọi xe về thì đáng. Cậu khẽ cau mày, vẫn cố chịu nóng bước về phía .
Người đường phố vội vã, Quý Dư bất chợt nghĩ đến Thương Viễn Chu lúc ở quán cà phê.
Ngay đó bật .
Thương Viễn Chu là ai chứ?
Dù vị trí đầu nhà họ Thương làm xong, cũng đời nào mặc vest chạy vội đường giữa mùa hè nóng nực.
Nếu Quý Dư rời quán cà phê bằng tàu điện công cộng bộ thêm một cây .
Thì Thương Viễn Chu chiếc Cayenne vẫn luôn chờ sẵn ở cửa. Nếu xe đến nơi, sẽ cung kính che ô cho , tránh cái nắng chói chang.
Quý Dư lắc đầu, gạt những ý nghĩ kỳ quái đó khỏi đầu, rẽ một tiệm bánh ngọt ven đường.
Những chiếc bánh kem nhỏ xinh bày trong tủ lạnh, lá bạc hà điểm xuyết bên như những chiếc nơ bướm màu xanh lá, khiến chúng trông như những món quà đang chờ chọn lựa.
Quý Dư tủ lạnh, vẻ mặt nghiêm túc như đang đắm chìm trong một suy nghĩ quan trọng nào đó.
“Cho lấy một cái Tiramisu, cảm ơn.”
Nhân viên cửa hàng đội chiếc mũ hình ngôi màu hồng lấy Tiramisu khỏi tủ lạnh, gói bánh với Quý Dư: “Anh mua cho bạn gái ạ?”
Rất ít đàn ông thích ăn đồ ngọt, mà Quý Dư mắt trông cũng giống một Omega nam, nên nhân viên cửa hàng tự nhiên hiểu lầm.
“Có mua cho bạn gái một phần bánh dâu tây mới của quán chúng ạ? Chua chua ngọt ngọt, mát lạnh, cô chắc chắn sẽ thích.”
Quý Dư mím môi lắc đầu từ chối, cũng đính chính lời cô , đưa tay nhận lấy chiếc Tiramisu gói kỹ. “Không cần , cảm ơn.”
Về đến nhà, Quý Dư ăn Tiramisu, cẩn thận xem bản hợp đồng trong tay.
Cậu ăn Tiramisu từ tốn, dùng thìa xúc từng miếng nhỏ. Khi đưa miệng, sẽ khẽ mím môi chiếc thìa nhựa, khóe môi cong lên một chút, giống như một chú hamster nhỏ đang ăn món đồ ăn khó kiếm, trông đáng yêu đến bất ngờ.
Chiếc Tiramisu lớn nhanh chóng xử lý hết. Vẻ mặt Quý Dư khi lật xem hợp đồng cũng ngày càng trở nên do dự.
Đằng khoản thù lao kếch xù tự nhiên sẽ là những nghĩa vụ thành. Nói là hợp tác, nhưng thực chất là Thương Viễn Chu thuê diễn một vở kịch.
Điều khoản hợp đồng yêu cầu tránh xa cuộc sống cá nhân của Thương Viễn Chu, Quý Dư thể đảm bảo làm . trong một trường hợp cần thiết, diễn cảnh mật, ân ái với Thương Viễn Chu mặt ngoài…
Đôi mày thanh tú của Quý Dư nhíu , chút phiền muộn. Cậu quen giữ cách với khác, diễn cảnh ân ái, chỉ nghĩ thôi thấy khó.
Nếu diễn hỏng, chắc bắt bồi thường nhỉ… Trên cũng .
Hơn nữa, làm thế nào để xác định mức độ mật cần thiết cho việc diễn xuất?
Nắm tay, ôm… là gì nữa.
Trong hợp đồng còn một điều khoản về việc sống chung trong thời gian hiệu lực, cũng làm Quý Dư cau mày. Cậu theo bản năng ở chung một mái nhà với khác.
Cậu thở dài một , dứt khoát cất bản hợp đồng , tạm thời nghĩ đến nó nữa, mà sang xử lý công việc còn dang dở từ tối thứ sáu.
Thời gian trôi qua nhanh trong việc đối chiếu từng con . Kết thúc công việc với cái đầu ong ong, Quý Dư thu dọn đồ đạc lên giường. Sáng hôm , tiếng chuông điện thoại đ.á.n.h thức.
Cậu mơ màng với tay lấy chiếc điện thoại tủ đầu giường, thấy tên gọi hiện lên, cơn buồn ngủ cũng vơi một chút. “Anh.”
Giọng Quý Bác Hãn truyền đến từ đầu dây bên , chút vui mừng khôn xiết. “Quý Dư, em chuẩn kỹ một chút . Lần ở bữa tiệc, tên Tằng Thần An nhà họ Tằng chuyện với em còn nhớ ?”
“Hình như nó chút ý với em, chịu cho em một cơ hội đấy. Anh gửi WeChat của nó cho em , trưa nay hẹn nó ăn một bữa, biểu hiện cho .”
“Dẫn em tiệc rượu vốn dĩ chỉ là thử thời vận, dù những đến bữa tiệc đó đều là những với tới . Không ngờ, ngờ đấy. Vậy nhé, em đến Thủy Vận Thiên Quán làm tóc tai, cứ báo tên .”
Quý Dư trần nhà, giọng Quý Bác Hãn bên tai. Từng câu từng chữ như một bàn tay vô hình vo thành cục, nhét Quý Dư, ngày càng ngột ngạt, ngày càng tắc nghẽn.
“Anh, em , em hứng thú với đó.”
Đầu dây bên im lặng, chỉ một thoáng. Quý Bác Hãn: “Quý Dư, mày nghĩ mày là ai?”
“Nhà nuôi mày, mày góp sức cho nhà. Người để mắt đến mày, mày nắm lấy cơ hội. Trưa nay ngoan ngoãn hẹn ăn cơm, đừng làm chuyện khiến đều vui.”
Quý Dư , càng một câu “đế quốc phong kiến sụp đổ từ lâu , đừng coi như đồ vật, vì gia tộc mà liên hôn nữa.”
Ngoài chuyện ăn mặc và học hành, chẳng dính dáng gì đến nhà họ Quý nửa điểm. Nhà họ Quý cũng chỉ một công ty nhỏ xíu, trắng thì ai cũng là bình thường cả.
Lời đến bên miệng nuốt xuống. Quý Dư gì, “Ừm” một tiếng cúp máy.
Cậu rời giường rửa mặt đ.á.n.h răng, bộ quần áo mặc ngày hôm qua, đầu tóc rối bù cửa. Dù cũng khác lo chuyện làm tóc cho , mặc gì cũng do quyết định.
Trong nhà ai quan tâm . Cậu gọi Quý Bác Hãn là , nhưng Quý Bác Hãn cũng chỉ coi như một món đồ gắn mác nhà họ Quý.
Trên đường đến Thủy Vận Thiên Quán, Quý Dư thêm cách thức liên lạc của Tằng Thần An mà Quý Bác Hãn gửi qua. Đối phương tỏ thoải mái đồng ý chuyện ăn trưa cùng .
Quý Dư dòng chữ “Được thôi, trưa nay chúng gặp ở ?”, chuyển tiếp địa điểm mà Quý Bác Hãn đặt sẵn.
Tóc vuốt sáp, bộ vest vặn khoác lên Quý Dư. Trên còn xịt một loại nước hoa mà Quý Dư thể gọi tên, mùi hương chút giống mùi trái cây.
Thơm, nhưng Quý Dư thích.
Câu “ vì lụa” quả sai. Quý Dư vốn chỉ thể coi là thanh tú, bình thường, khi nhà tạo mẫu tóc sửa soạn một hồi, phối hợp với kiểu tóc, thể vài phần tuấn, lịch lãm.
Cậu bộ đồ cuốn , bước nhà hàng trang hoàng tinh xảo, xa hoa.
Quý Dư xuống bao lâu, Tằng Thần An mà gặp ở bữa tiệc liền phục vụ dẫn tới. Sau khi xuống, nở một nụ lúm đồng tiền với Quý Dư. “Xin , đến muộn.”
“Chắc đợi lâu chứ?”
Quý Dư: “Không, cũng mới đến.”
Tằng Thần An: “À, thì .”
Quý Dư chút im lặng. Cậu vụng về trong giao tiếp, cũng từng trải qua chuyện như thế , bây giờ nên gì. Cậu im lặng, đối phương cũng im lặng.
Một lát , Tằng Thần An đột nhiên , mặt lộ lúm đồng tiền duyên dáng: “Cảm giác kỳ lạ.”
“Lần đầu tiên, ừm…” Cậu dừng một chút: “Đây coi là xem mắt nhỉ? Ha, đầu tiên xem mắt kinh nghiệm gì, xin xin .”
Quý Dư cũng theo: “Tôi cũng là đầu tiên xem mắt, cảm giác đúng là lạ thật.”
Tằng Thần An: “Nếu bố cứ thúc giục, mới đến . Bố ngày nào cũng lải nhải bên tai, hỏi khi nào thì yêu đương, kết hôn.”
So với Quý Dư, tính cách cởi mở hơn nhiều, cũng đáng yêu hơn Quý Dư ít.
Bị làm cho thoải mái hơn, Quý Dư cũng thả lỏng một chút. Nhìn từng món ăn bưng lên, Tằng Thần An nhỏ giọng phàn nàn, Quý Dư thầm nghĩ lẽ thể…
Tằng Thần An: “ , mới về thành phố A? Vậy học cấp ba ở thành phố A ?”
Quý Dư hồn . “Tôi học cấp ba ở thành phố A, trường Bách Lâm.”
Nghe , mắt đối phương như sáng lên, vô cùng ngạc nhiên : “Thật , cũng học ở đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-6.html.]
“Cậu còn nhớ cái cây nghiêng ở bên cạnh sân thể d.ụ.c ?”
Quý Dư nhớ cái cây đó, thấp, cây bắt đầu nghiêng, đủ cho hai lên.
“Trước mùa hè thích trèo lên đó trốn nắng. Lần về trường xem, cái cây đó chặt bỏ , tiếc thật.” Tằng Thần An đến đây, vẻ mặt tiếc nuối.
Quý Dư nghĩ nghĩ, đồng tình : “ là tiếc.”
Tằng Thần An: “ , học lớp nào ?”
Một câu hỏi đơn giản, nhưng nếu hỏi Quý Dư buổi họp lớp, chắc chắn khó nhớ . “Lớp Tám.”
“Còn ?”
Tằng Thần An: “Ồ, học lớp Mười Bảy.”
Cậu uống một ngụm rượu vang để lắng, do dự hỏi: “Vậy với vị … Tổng giám đốc Thương là cùng một lớp ?”
Quý Dư hiểu vì ở đây.
Ngày hôm qua mới bí mật gặp mặt Thương Viễn Chu, hôm nay đến dò hỏi.
Trong lòng Quý Dư bình tĩnh –
Không Tằng Thần An đến vì Thương Viễn Chu, thì cũng sẽ Trương Thần An, Vương Thần An, Lý Thần An.
Căn nguyên của vấn đề ở việc xem mắt với là ai.
Nhớ bản hợp đồng cất , cán cân trong lòng Quý Dư bắt đầu d.a.o động.
…
Không đợi Quý Dư nghĩ xong, ba ngày , gặp Thương Viễn Chu ở một nơi ngờ tới.
Nói đúng hơn, là “ lén” Thương Viễn Chu chuyện với khác phát hiện.
Quý Dư tự cho là vô tội trong vụ lén .
Ăn cơm xong, còn một lúc nữa mới hết giờ nghỉ trưa, liền chiếc ghế ở góc tòa nhà phía công ty. Từ đây thể thấy sân vận động ở xa, tầm thoáng đãng, gần như ai.
Sau đó thấy tiếng hai chuyện vọng từ phía .
Phía , gần một lối thoát hiểm của tòa nhà, đáng lẽ ít lui tới. Thấy tiếng ngày càng lớn, Quý Dư đang định rời thì thấy giọng một khác, cao giọng, mang theo sự tức giận và châm chọc.
“Thương Viễn Chu, mày đừng quên mày chỉ là một đứa con riêng.”
“Ông nội đúng là coi trọng mày, nhưng làm ông vui khi mất cũng là mày. Mày còn đuổi ngoài, cho ở nhà cũ nữa.”
“Cũng , một đứa con riêng dựa cái gì mà ở cùng chúng tao.”
Quý Dư rơi tình thế khó xử. Để tránh làm phiền, tránh gặp trong công ty chuyện phiếm giờ nghỉ trưa, cố tình chọn một nơi yên tĩnh, tầm thoáng đãng để cho thoải mái.
Nếu rời từ đây, bên trái là tường, bên là đường. nếu sang , bóng dáng sẽ hai ở lối thoát hiểm phía bên thấy.
Đi thẳng về phía , kéo dài cách chắc thấy. Tố chất cơ thể của Alpha cụ thể thế nào Quý Dư rõ, chỉ là hơn hẳn Beta và Omega về mặt, bao gồm cả thị lực.
Nếu là quen thì , nhưng trớ trêu , một trong hai đó dường như là Thương Viễn Chu.
Cậu đầu , chỉ thấy vạt áo của một . Quý Dư sợ đến mức rụt sang trái.
Không còn tâm trạng đây ngẩn ngơ nữa, bắt đầu hy vọng hai chuyện xong sẽ lối thoát hiểm về.
bao lâu , tiếng bước chân từ phía truyền đến cùng với câu đó:
“Quý Dư?”
Hy vọng tan biến.
Quý Dư gượng đầu , đây là thứ mấy cảm thấy hổ mặt Thương Viễn Chu. “Tôi cố ý lén…”
Không đúng… Mình đây là tự thú .
Cậu vội vàng sửa miệng: “Tôi nhiều , thật đấy.”
Ngoài mấy câu cao giọng của , quả thực cũng rõ gì nhiều.
Chỉ Thương Viễn Chu bước từ lối thoát hiểm, chuyện với hẳn lối thoát hiểm từ đầu của tòa nhà.
Vẻ mặt tuấn mỹ của Thương Viễn Chu chút kinh ngạc, khi Quý Dư giải thích thì thu vẻ mặt, nhàn nhạt : “Cũng chuyện gì quan trọng, cũng .”
Nếu là khác, lẽ sẽ hỏi han thêm, quan tâm một chút đến Thương Viễn Chu, nhưng Quý Dư hỏi gì cả.
Hai im lặng. Vẫn là Thương Viễn Chu lên tiếng : “Sao ở đây?”
Quý Dư: “Tôi làm việc ở tòa nhà bên cạnh. Còn Tổng giám đốc Thương thì ?”
Thương Viễn Chu: “Đến đây bàn hợp đồng.”
Quanh đây nhiều công ty lớn nhỏ, Quý Dư nghĩ nhiều. Thấy sắp rơi im lặng, giả vờ đồng hồ, với Thương Viễn Chu: “Vậy Tổng giám đốc Thương, nhé? Giờ nghỉ trưa sắp hết .”
“Quý Dư,” Thương Viễn Chu gọi , “Chuyện hợp tác suy nghĩ thế nào ?”
Quý Dư dừng , đầu . Thương Viễn Chu tại chỗ, vẻ mặt bình thản .
Giữa hai một cách nhất định. Ánh mặt trời chiếu xuống, bóng của Thương Viễn Chu chân như một vũng lầy tối tăm, dính nhớp, che khuất bóng dáng Quý Dư.
Quý Dư do dự mở miệng: “Tôi , bản hợp đồng đó, yêu cầu phối hợp mật, làm đến mức độ nào?”
Thương Viễn Chu nghĩ nghĩ, : “Cậu sắp làm , là đợi lúc nào rảnh chúng chuyện? Thứ bảy ?”
Quý Dư do dự một chút. Thời gian suy nghĩ dài, nhưng Thương Viễn Chu cảm thấy thời gian khoảnh khắc trôi qua thật chậm.
Máu trong như đông , trái tim thiếu m.á.u cung cấp từng chút một như đang cầu xin sự sống mà đập mạnh, những cú thúc lồng n.g.ự.c mang đến từng cơn đau âm ỉ.
Giống như một tù nhân, đang chờ đợi tuyên án.
Vẻ mặt Thương Viễn Chu vẫn bình tĩnh, nhưng yết hầu khẽ trượt xuống một chút. Anh vẫn nhịn mà lên tiếng: “Sao ?”
Kiểu truy hỏi giống , nhưng mặt là Quý Dư.
Quý Dư do dự nữa, đưa câu trả lời chắc chắn: “Được, chúng gặp thứ bảy nhé. Nếu phù hợp, sẽ ký hợp đồng.”
Thương Viễn Chu . “Được, làm , ở đây hít thở khí một lát .”
Anh bóng dáng Quý Dư ngày càng nhỏ dần trong tầm mắt, cho đến khi rẽ một tòa nhà khác biến mất. Thương Viễn Chu khẽ nhếch môi, ý vị rõ.
“Đều là lớn cả , vẫn thích trốn ở góc phòng như .”
Những lời định sẵn sẽ ai thấy.
Thương Viễn Chu xoay rời . Bóng lưng cao lớn, thẳng thớm trong bộ vest trông hệt như một bàn xong hợp đồng, hài lòng về.
Anh cũng thật sự đến đây để bàn hợp đồng.
Ở lối đầu , Thương Viễn Trần chờ từ lâu. Sau khi Thương Viễn Chu lên xe, hào hứng : “Thế nào, diễn tồi chứ?”
“Chuyện mấy hôm gặp riêng ở quán cà phê lan truyền khắp nơi đấy. Chậc, hình như nhân danh liên hôn đến dò hỏi , hai đó còn là chuyện với ở bữa tiệc nữa.”
Lỡ như những đó Thương Viễn Chu đang nghĩ gì, dò hỏi thật sự mắt , thì sẽ trò để xem.
Cơ hội xem trò vui của Thương Viễn Chu, mong chờ.
Lời Thương Viễn Trần dám , nhưng phát hiện phản ứng của Thương Viễn Chu bình tĩnh. Anh sững sờ, muộn màng hiểu . “Cậu cố ý ?”
Lẽ nghĩ đến sớm hơn. Không sự ngầm đồng ý của Thương Viễn Chu, ai dám tiết lộ hành tung của .
Thương Viễn Chu ở ghế , trả lời cũng phủ nhận, mà : “Sao còn ?”
Thương Viễn Trần hề hề: “Tôi đuổi tài xế của , lái xe cho chứ, Tổng giám đốc Thương.”
“Nói đến thì chẳng đó là một Beta ? Đáng để tốn nhiều tâm tư như ?”
Anh càng càng hăng: “Tôi hồi cấp ba, lúc phân hóa thất bại, trong lớp thằng nhóc Beta đó đến chế nhạo còn bằng cả Beta, nhưng thằng nhóc đó từ chối.”
“Chậc chậc, lẽ vì chuyện đó mà cảm động yêu đến thể kiềm chế chứ,” Thương Viễn Trần khoa trương lớn: “Cũng thôi, thằng nhóc Beta đó chính là vì mà từ chối hẳn năm mươi nghìn tệ đấy!”
Bất chợt, tiếng của nghẹn trong cổ họng. Ánh mắt chạm ánh mắt của Thương Viễn Chu trong kính chiếu hậu.
Thương Viễn Chu nhàn nhạt liếc một cái. “Cậu nghĩ, là sẽ vì chuyện như mà cảm động ?”
Thương Viễn Trần gì, nhưng trong lòng lập tức hiện đáp án.
Tuyệt đối .
Phong cách làm việc của Thương Viễn Chu, từng chứng kiến. Kín đáo quyết đoán, tàn nhẫn vô tình. Chỉ trong năm năm ngắn ngủi vững vàng nắm quyền nhà họ Thương, ai dám nghi ngờ bất kỳ quyết định nào của .
Mấy vị từng ngáng chân , đến bây giờ vẫn còn đang bốc đá ở một mỏ xó xỉnh nào đó, .
Thương Viễn Chu như điều suy nghĩ Thương Viễn Trần. Anh đương nhiên vì lý do buồn như “cảm động” mà thích Quý Dư, nhưng mà…
Thương Viễn Trần ánh mắt của đến lạnh cả sống lưng, chuyện dám.
Khi Thương Viễn Chu tâm trạng , thể đùa vài câu. một khi thái độ của Thương Viễn Chu gì đó đổi, dám nhiều một lời.
May mà Thương Viễn Chu bao lâu liền thu tầm mắt. Thương Viễn Trần mới thả lỏng, liền thấy giọng bình tĩnh mà chắc nịch của Thương Viễn Chu từ phía vọng :
“Tôi thích giọng điệu nhắc đến Quý Dư.”
Tim Thương Viễn Trần lập tức thắt , nghiêm mặt : “Sẽ .”