Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 53
Cập nhật lúc: 2026-04-17 21:33:45
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quý Dư tìm kiếm thông tin cho thuê phòng, trong đó thấy một căn nhà quen thuộc.
Nơi từng ở đây, treo lên trang web chuẩn cho thuê.
Quý Dư tìm trong danh bạ của điện thoại của chủ nhà cũ, định hỏi đối phương thể chấp nhận cho thuê ngắn hạn một thời gian .
Chủ nhà: “Căn hộ đó khi dọn bán .”
Quý Dư sững sờ, trả lời "Vâng ạ, làm phiền ". Cậu thông tin căn nhà một lúc, vẫn quyết định hỏi thử về căn hộ cũ đó.
Khoảng thời gian ở đó thoải mái, nếu thể tạm thời ở đó để quá độ khi rời thì còn gì hơn.
Quý Dư liên hệ với đăng tin trang web, đối phương trả lời nhanh. Biết Quý Dư thuê ngắn hạn, do dự một chút vẫn đồng ý.
Hơn nữa còn hỏi Quý Dư đến xem phòng .
Người tiếp là một đàn ông trung niên, tính tình khá , còn đưa cho Quý Dư một chai nước.
Bố cục bên trong phòng vẫn giống như lúc Quý Dư rời , gần như gì đổi, chỉ thiếu một ít đồ đạc mà Quý Dư dọn .
Tấm t.h.ả.m màu trắng bên cạnh sofa cuộn , chắc là để tránh bám bụi.
Người đàn ông trung niên thấy tấm thảm, ha hả : “Cái chắc là chủ cũ để , thấy tấm t.h.ả.m đó khá nên giữ .”
“Vốn dĩ căn nhà định tự dùng, kết quả con gái đổi công việc về nữa, nên mới tạm thời đăng lên cho thuê.”
“Đây mới đăng lên bao lâu thì đến xem phòng. Như vầy , trải tấm t.h.ả.m cho xem nhé.”
Quý Dư ngăn : “Không cần ạ, lát nữa sẽ làm. Căn nhà thuê.”
Tấm t.h.ả.m là do mua. Chủ nhà cũ những đồ vật hữu ích mang thể để , Quý Dư liền để .
Cậu thực sự thích tấm t.h.ả.m , lông xù xù, giẫm lên thoải mái. Tuy bằng tấm t.h.ả.m len dệt thủ công cao cấp ở biệt thự, nhưng Quý Dư thích tấm t.h.ả.m hơn, đó cảm giác cả chìm sự mềm mại, cần suy nghĩ gì cả, thư giãn.
Căn phòng thuê , Quý Dư một vòng căn phòng trống trải vì thiếu nhiều đồ đạc, quen thuộc xa lạ, cảm giác thứ dường như về điểm xuất phát.
Khi mang vali hành lý từ khách sạn về phòng trọ là hai giờ chiều. Quý Dư ăn cơm, cảm thấy dày chút rõ là trướng là ợ chua, thoải mái lắm.
Nói đúng hơn là từ sáng sớm dậy khỏe, đầu choáng váng, bây giờ xem thể là cảm.
Quý Dư nghĩ nhiều, cũng nghỉ ngơi, quyết định lấy cây trầu bà Nam Mỹ của về.
Trong biệt thự luôn các cô giúp việc, chú Vu lẽ cũng ở đó, Quý Dư lo sẽ một chuyến tay .
Mặc dù Quý Dư cảm thấy Thương Viễn Chu giống kiểu sẽ vứt một chậu trầu bà Nam Mỹ để hả giận, nhưng vẫn chút sợ hãi Thương Viễn Chu thật sự vứt cây trầu bà Nam Mỹ của .
Hai loại cảm giác vẻ mâu thuẫn, nhưng thực sự cùng tồn tại trong lòng Quý Dư.
Cây trầu bà Nam Mỹ đó luôn Quý Dư chăm sóc tỉ mỉ, từ một cây non đến xanh um tươi , từ lúc về thành phố A luôn ở bên trong thành phố mà thích .
Cho nên khi rời khách sạn và một địa chỉ cố định, Quý Dư liền trực tiếp mang nó về.
Quý Dư liên hệ một chiếc xe tải nhỏ, ở ghế phụ lắc lư theo xe.
Xe dùng để chở hàng ít nhiều sẽ mùi vị hỗn tạp. Chiếc xe đó chở gì mà còn chút mùi tanh. Quý Dư say xe, nhưng chiếc xe cũng cảm thấy buồn nôn.
Cộng thêm việc hôm nay vốn dĩ khỏe, cảm giác buồn nôn càng thêm mãnh liệt.
Quý Dư vặn chai nước mà chủ nhà đưa, uống một ngụm, cố gắng đè nén cảm giác cồn cào trong dày.
Mãi đến khi đến cửa biệt thự, Quý Dư mới nhắn tin cho Thương Viễn Chu: “Em đến lấy cây trầu bà và những đồ khác.”
Cậu cố ý làm , chính là chạm mặt Thương Viễn Chu, cho nên đến cửa mới báo, cho Thương Viễn Chu cơ hội đến.
Chú Vu mở cửa ở cổng biệt thự, vẻ mặt nghiêm nghị, cổ hủ thường ngày còn, Quý Dư dường như khuyên bảo điều gì đó.
Quý Dư giả vờ hiểu, lờ vẻ mặt của chú, xuống xe trong cổng sắt: “Chú Vu, cháu đến lấy…”
Lời của đột ngột dừng , cả mắt tối sầm, tiếp theo liền ngất .
Ấn tượng cuối cùng khi ý thức biến mất, là tiếng chú Vu kinh hoàng gọi tên : “Quý Dư!!!”
Khi tỉnh nữa, đang giường bệnh trong bệnh viện. Thương Viễn Chu bên cạnh , kế đó còn một y tá cầm sổ ghi chép gì đó, chuyện.
“Không vấn đề gì lớn, chỉ là ảnh hưởng của phân hóa thứ hai. Hai ngày tuyến thể gáy của sẽ phát triển, thể sẽ nóng, ngứa, đều là bình thường. Bảo đừng gãi, chịu đựng qua thời gian , sẽ là một Omega.”
Quý Dư mờ mịt ga trải giường trắng tinh, một câu dài, nhưng cố gắng mới hiểu .
Cái gì gọi là phân hóa thứ hai... Tuyến thể phát triển là ý gì... Omega là nữa?
Cậu giống như một đứa trẻ mới học những từ ngữ đơn giản, khác chuyện, nhưng cảm thấy đầu óc trống rỗng, phân biệt ý nghĩa trong những lời đó.
“Lời cô ... là ý gì?”
Quý Dư thấy mở miệng hỏi, thấy Thương Viễn Chu đang bên giường bệnh vì lời của mà . Giờ phút , như biến thành một ngoài cuộc.
Y tá : “Cậu tỉnh ?”
“Cậu cần lo lắng, cơ thể vấn đề gì cả, ngất cũng chỉ là do ảnh hưởng của phân hóa thứ hai thôi.”
Quý Dư: “Tại phân hóa thứ hai thành Omega? Có các nhầm lẫn gì ?”
Cậu trông vẫn còn bình tĩnh, chỉ là giọng ẩn chứa chút run rẩy.
Y tá lắc đầu: “Sau gáy truyền quá nhiều pheromone, kích thích chín muồi. Chuyện phân hóa thứ hai tuy hiếm, nhưng cũng là .”
“Có điều tình huống của giống bình thường, tuy phân hóa thành Omega, nhưng đ.á.n.h dấu vĩnh viễn.”
“Chúc mừng , nếu chăm sóc , và yêu của khi còn thể một đứa con đấy.”
Quý Dư như một trò đùa lớn, , nhưng sắc mặt trắng bệch. “Các chắc chắn là nhầm .”
Y tá kỳ quái . Có cơ hội phân hóa thành Omega là một chuyện may mắn, nhưng trông vẻ thể chấp nhận .
Thương Viễn Chu hiệu cho y tá ngoài . Anh xuống mép giường Quý Dư. “Cho một cơ hội, chúng làm từ đầu, ?”
Quý Dư đầu . “Anh , em thấy .”
Thương Viễn Chu dựa lưng cửa sổ, ánh nắng chiều bên ngoài bóng dáng che khuất, chỉ để một bóng đen phủ lên Tiểu Ngư đang giam cầm. “Tiểu Ngư, em đ.á.n.h dấu vĩnh viễn, cuộc đời chúng sẽ gắn chặt với .”
“Trên thế giới ai yêu em hơn , cũng sẽ chỉ yêu em. Tại em chịu đầu một cái?”
Quý Dư đầu , lạnh lùng với Thương Viễn Chu: “Cút.”
Thương Viễn Chu cụp mắt: “Anh mua chút đồ ăn cho em, em nghỉ ngơi cho khỏe .”
Anh dậy khỏi phòng bệnh, tiện tay đóng cửa , tay nắm chặt lấy tay nắm cửa kim loại, đó một lúc.
Trên hành lang, tiếng giày da cao cấp giẫm lên nền gạch men phát những tiếng “cộp cộp cộp” như nhịp trống của một bản nhạc.
Người đàn ông cao lớn, tuấn tú khẽ mỉm , bóng đổ dài mặt đất, như một vũng lầy nguy hiểm thể kéo chìm đó.
Trong phòng bệnh VIP cao cấp, phòng vệ sinh cũng chiếc gương trang trí tinh xảo. Chiếc gương đắt tiền dường như thể chiếu rọi thứ rõ ràng hơn, rõ đến chói mắt.
Quý Dư đầu, vết c.ắ.n gáy trong gương. Những vết c.ắ.n sâu nông chồng chất lên vùng da trắng nõn, bất cứ ai cũng thể nơi chịu đựng sự yêu thương tàn bạo đến mức nào.
Cậu đưa tay sờ thử, gáy ngoài vết c.ắ.n , sờ vẫn là một mảng phẳng lì. Quý Dư khó tưởng tượng ở đó sẽ một tuyến thể đang phát triển.
Cậu tuyệt đối thể trở thành Omega, tuyệt đối .
Quý Dư khỏi phòng bệnh, y tá mới đến phòng bệnh của đang ở trạm y tá cách đó xa. Cậu tới.
Y tá thấy đến, mắt sáng lên, Quý Dư với vẻ ngưỡng mộ vô cùng. “Là tìm Thương ạ? Anh mới qua đây.”
“Thật ngưỡng mộ quá, lúc ngất Thương lo lắng lắm, canh giữ bên cạnh rời một bước. Người yêu tiền yêu như .”
“Bây giờ còn sắp phân hóa thành Omega nữa, trời ơi, thật hạnh phúc.”
Quý Dư cảm thấy thái dương đang giật thình thịch, từng chút một giật đến đau nhói. Cậu ngắt lời y tá, hỏi: “Tôi hỏi bác sĩ điều trị cho ở ?”
“À, ở ngay văn phòng phía đó ạ, bây giờ chắc vẫn còn ở trong đó.” Y tá chỉ đường cho . Quý Dư cảm ơn về phía văn phòng bác sĩ.
Quý Dư gõ cửa, đợi bên trong trả lời đẩy cửa văn phòng . Đầu óc bây giờ rối loạn, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng trong động tác mang theo sự vội vàng từng đây.
“Bác sĩ, hỏi một chút, thật sự sẽ phân hóa thành Omega ?”
“Tôi 23 tuổi , tại còn phân hóa thứ hai?”
Bác sĩ thấy , chút kinh ngạc. “Anh Quý, nên quá lo lắng. Lần phân hóa thứ hai là tiền lệ, cũng sẽ gây hại gì cho cơ thể cả.”
“Dù cho quá trình phân hóa kết thúc, tuyến thể gáy của cũng là dạng ẩn, khác gì đây.”
Quý Dư yên lặng bác sĩ một lúc, đột nhiên khẽ ngắt lời: “Tôi làm phẫu thuật cắt bỏ tuyến thể.”
“Cái gì?”
Bác sĩ rõ, cũng dám rõ, hy vọng lầm, tìm kiếm sự xác nhận từ Quý Dư.
Quý Dư trịnh trọng lặp một nữa: “Tôi làm phẫu thuật cắt bỏ tuyến thể.”
Một tiếng “lạch cạch” nhỏ vang lên, chiếc bút bi trong tay bác sĩ rơi xuống đất. Bác sĩ Quý Dư với ánh mắt kinh hoàng.
Bác sĩ hoảng, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, cố gắng khuyên bảo Quý Dư: “Phẫu thuật cắt bỏ tuyến thể sẽ ảnh hưởng lớn đến cơ thể, khả năng từ một khỏe mạnh trở nên gầy yếu. Chúng khuyến khích bất kỳ ai làm phẫu thuật cắt bỏ tuyến thể, huống hồ tuyến thể của Quý dù phát triển cũng là dạng ẩn, sẽ gây ảnh hưởng gì đến cuộc sống hàng ngày của . Mong suy nghĩ kỹ, đừng hành động bốc đồng.”
Quý Dư lắc đầu: “Tôi bình tĩnh.”
Giọng thậm chí còn thể gọi là quyết liệt: “Tôi vĩnh viễn trở thành Omega.”
Mồ hôi trán bác sĩ túa ròng ròng, kinh ngạc sự quả quyết của , nhất thời chút nên lời.
Ánh mắt Quý Dư kiên định: “Có thể sắp xếp phẫu thuật cho sớm nhất ? Tôi thể đến bệnh viện tiếp nhận phẫu thuật bất cứ lúc nào, hôm nay cũng .”
Bác sĩ nhịn lau mồ hôi. “Không , thể sắp xếp phẫu thuật cho .”
Quý Dư chút d.a.o động: “Vậy sẽ đến bệnh viện khác.”
Bác sĩ yên vị “tổ tông” mặt. “Không , e là bệnh viện nào thể làm phẫu thuật cho .”
“Tại ?” Quý Dư khó hiểu.
Bác sĩ ngập ngừng mở miệng: “Đầu tiên, luật pháp nước cho phép Omega tiến hành phẫu thuật cắt bỏ tuyến thể, trừ khi xảy chuyện gì đó nghiêm trọng.”
“Bác sĩ, thực sự cắt bỏ nó. Nếu ,” đáy mắt Quý Dư xẹt qua một tia cương quyết, “Vậy sẽ tự moi nó .”
“Này , ,” bác sĩ sợ đến mức suýt nữa trượt khỏi ghế, yên nữa. Đang định gì đó thì lời chợt ngừng , ngẩng đầu về phía Quý Dư. “Anh Thương, chuyện …”
Vẻ mặt Thương Viễn Chu lạnh nhạt, bác sĩ. “Ông ngoài .”
“Vâng .” Bác sĩ như đại xá, vội vàng bước nhanh khỏi văn phòng.
Quý Dư mơ hồ nhận điều gì đó từ thái độ của bác sĩ. Hai tay siết chặt . Cậu dậy đến mặt Thương Viễn Chu, giữa hai chỉ cách nửa bước chân.
Cậu ngẩng đầu, ánh mắt chằm chằm gương mặt đẽ đó của Thương Viễn Chu, nghiến chặt quai hàm, nhưng giọng hỏi nhẹ:
“Em thật sự sẽ phân hóa thành Omega, là đang lừa dối em.”
Thương Viễn Chu gì, cụp mắt .
Đôi mắt Quý Dư rung động dữ dội, lồng n.g.ự.c cũng phập phồng vì cảm xúc kích động. Hơi thở trở nên dồn dập, từng chữ từng chữ như dùng hết sức lực mới bật : “Đây là thật, là giả?”
“Nói !” Cậu đột nhiên bùng nổ, nước mắt trào khỏi mi, gầm lên.
Thương Viễn Chu thoáng luống cuống, đưa tay lau nước mắt cho , Quý Dư đột ngột gạt phắt bàn tay đang đưa tới.
“Được, , em hỏi bác sĩ.” Quý Dư định vùng mở cửa văn phòng, nhưng tay Thương Viễn Chu nắm chặt lấy.
Cậu bao giờ kích động đến mức , ngay cả ngày nhận email chất vấn Thương Viễn Chu cũng gầm lên như . “Buông !”
Thương Viễn Chu buông. Bàn tay thể dễ dàng siết chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của Quý Dư, cứng rắn như sắt thép giam cầm, nhưng lúc , Thương Viễn Chu cảm thấy sắp thực sự giữ nữa.
“Em là phân hóa giả.”
Lực giãy giụa của Quý Dư yếu . Cảm xúc vẫn bình tĩnh , dù hít sâu mấy , giọng khi mở miệng vẫn run rẩy: “Có ý gì?”
Thương Viễn Chu giọng khàn khàn: “Tương tự như thỏ m.a.n.g t.h.a.i giả, em tiếp nhận quá nhiều pheromone, gửi tín hiệu sai lầm đến não bộ, khiến cơ thể xuất hiện triệu chứng phân hóa giả.”
Quý Dư khoảnh khắc như trút một gánh nặng khổng lồ, cả nhẹ nhõm hẳn . Sau sự đổi đột ngột đó, cơ thể dựa tường từ từ trượt xuống, ôm lấy nấc thành tiếng.
Thương Viễn Chu xổm mặt , đưa tay ôm lòng, bàn tay đó vươn , bất lực buông xuống.
Quý Dư ngẩng đầu lên từ giữa hai đầu gối, hốc mắt đỏ bừng, nước mắt vẫn lã chã rơi. “Cho nên em sẽ phân hóa thành Omega, đúng ?”
Giọng Thương Viễn Chu chút khàn, dịu dàng, như sợ làm tỉnh giấc. “ , em sẽ .”
“Anh hỏi bác sĩ, chắc chắn là em tuyệt đối sẽ phân hóa thành Omega.”
Thực khi Quý Dư tỉnh , thể nhân cơ hội cho Quý Dư uống một ít loại t.h.u.ố.c độc hại lưu hành trong giới quý tộc, khiến vẻ ngoài của trông thực sự giống Omega, thậm chí còn thể cả kỳ động dục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-53.html.]
Thương Viễn Chu dám, cũng nỡ.
cũng bỏ qua cơ hội , nhân đó để giữ Quý Dư .
Quý Dư: “Cho nên là mua chuộc bác sĩ, để ông đưa chẩn đoán em phân hóa thứ hai.”
“Bệnh viện là của .”
Thương Viễn Chu ngờ Quý Dư quyết đoán, dứt khoát đến , sẽ chút do dự yêu cầu làm phẫu thuật cắt bỏ tuyến thể, dù bác sĩ cảnh báo sẽ gây tổn thương lớn cho cơ thể cũng làm d.a.o động, thậm chí còn tự tay.
Điều cũng đồng nghĩa với việc lời dối của căn bản thể tiếp tục nữa.
Mỗi một giọt nước mắt của Quý Dư đều rơi xuống Thương Viễn Chu, vỡ tan.
Từ lúc ở cửa văn phòng, m.á.u trong gần như đông cứng , tim từng nhịp đập mang theo cơn đau tột cùng, ngay cả thở cũng mang theo cảm giác bỏng rát. Khi Quý Dư hỏi đầu tiên, gần như nên lời.
Thương Viễn Chu gắng sức nhắm mắt, chỉ cảm thấy như d.a.o đang cứa trong lồng ngực, cứa đến m.á.u tươi đầm đìa. Lúc rời khỏi phòng bệnh đắc ý bao nhiêu, thì bây giờ nỗi đau đó nhân lên gấp mười, gấp trăm giày vò .
Quý Dư liên tục nuốt xuống, nuốt nỗi đau buồn đang nghẹn ứ khí quản. Hơi thở chút dồn dập, một tay nắm chặt lấy vạt áo ngực. “Tại .”
“Tại làm như ?”
Lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, nước mắt lăn dài ngừng, tức giận chất vấn Thương Viễn Chu: “Tại hết đến khác lừa dối em?!”
“Anh giữ em .”
Thương Viễn Chu một tiếng, vẻ mặt suy sụp chua xót. “Anh làm thế nào để giữ em . Em quá quyết tuyệt, khao khát tự do đến .”
Dùng những cận của Quý Dư để uy hiếp? Quý Dư cô độc một .
Giam cầm Quý Dư ? Quý Dư làm câm trong căn nhà chật chội đó mười mấy năm , Thương Viễn Chu nỡ.
Dùng tình yêu, nhưng Quý Dư cũng chẳng hề hiếm lạ tình yêu của .
Thương Viễn Chu đầu tiên cảm thấy giữ một khó đến như . Anh địa vị, tài sản mà ai cũng vô cùng ngưỡng mộ, nhưng mặt Quý Dư, hai bàn tay trắng.
Quý Dư như một trò đùa buồn , bỗng nhiên bật , nhưng nước mắt nóng hổi nơi khóe mắt kiểm soát mà lăn dài.
Cậu Thương Viễn Chu, chậm rãi lắc đầu: “Thương Viễn Chu, chúng xong .”
Quý Dư , Thương Viễn Chu tại chỗ rời .
Vóc dáng cao lớn vẫn thẳng tắp, nhưng như một cái cây c.h.ế.t khô, còn chút sức sống, bên trong sâu mọt đục rỗng, chỉ cần một cơn gió thổi qua là thể ầm ầm sụp đổ.
…
Quý Dư đến bệnh viện khác làm kiểm tra một nữa. Kết quả kiểm tra giống như Thương Viễn Chu , quả thực là phân hóa giả.
Cậu xác nhận xác nhận với bác sĩ, chắc tuyệt đối khả năng phân hóa thành Omega mới từ từ thả lỏng cơn căng thẳng.
Quý Dư bắt xe từ bệnh viện trở về phòng trọ. Cậu như mất hết sức lực, dựa xuống ghế sofa. Tấm t.h.ả.m lông xù xù bao bọc lấy chân , nhưng cuối cùng cũng thể mang chút ấm nào.
Lồng n.g.ự.c như một lỗ hổng lớn, gió ngừng lùa , lạnh lẽo, đau đớn.
Ngồi yên bao lâu, mơ màng ngủ . Thân hình mảnh khảnh đất, dựa lưng đệm sofa, đuôi mắt ửng hồng, nước mắt ngừng lăn dài, ngay cả trong mơ cũng ngủ yên.
Khi Quý Dư lạnh đ.á.n.h thức, trời vẫn sáng. Cậu lên sofa, cứ như cuộn tròn ngủ . Giờ phút , trông chỉ như một khối nhỏ bé, đáng thương.
Khi tỉnh ngủ nữa, Quý Dư liếc điện thoại, mới phát hiện ngủ đến trưa.
Bụng thấy đói, ngẩn sofa, cho đến khi tiếng chuông cửa đ.á.n.h thức .
Quý Dư mở cửa, mắt là một mà ngờ tới. “Chú Vu?”
Vừa mở miệng, giọng khàn đặc. “Có việc gì ạ?”
Chú Vu , giọng điệu mang theo chút khẩn cầu: “Có thể cùng một nơi ?”
Như sợ Quý Dư từ chối, chú vội vàng : “Coi như ông già cầu xin , sẽ làm chậm trễ lâu , chỉ vài tiếng đồng hồ thôi.”
“Cậu yên tâm, tổng giám đốc Thương kêu tới, là giấu đến tìm .”
Quý Dư im lặng lâu. “Đi thôi ạ.”
Xuống đến lầu, mới phát hiện cùng chú Vu còn một đàn ông trông cường tráng.
Chú Vu giải thích: “Để phòng ngừa lát nữa chuyện gì ngoài ý , nhất là một đ.á.n.h cùng.”
Quý Dư hỏi sẽ là chuyện ngoài ý gì, im lặng theo.
Họ chuyến tàu nhanh nhất trong ngày, đến một thành phố lân cận, nửa tiếng đến ga, bắt taxi.
Cảnh sắc ngoài cửa sổ xe càng lúc càng tiêu điều, nhà cửa cũng càng lúc càng thấp lùn, san sát.
Cuối cùng, xe dừng .
Chú Vu với Quý Dư: “Cậu Quý, theo .”
Con đường chân giẫm lên cảm giác dính nhớp khó chịu, khắp nơi đều là tàn t.h.u.ố.c và rác rưởi, trong khí thoang thoảng mùi khai nước tiểu.
Những kẻ du côn xổm ven đường hút t.h.u.ố.c lá rẻ tiền, thấy phụ nữ qua liền huýt sáo inh ỏi, chọc cho hoảng sợ bước nhanh qua phá lên ha hả.
Họ đến một ngôi nhà ba tầng trong một con hẻm nhỏ dừng . Chú Vu chỉ đó. “Trước thằng nhóc Phạn ở đây.”
Quý Dư nhận đây là tên cũ của Thương Viễn Chu. Nếu tâm trạng lúc thực sự quá tệ, lẽ sẽ vì cái tên gọi hề hợp với Thương Viễn Chu mà một chút. Cậu chỉ nhàn nhạt : “Vậy ạ.”
Chú Vu mở một cánh cửa nhỏ bên hông tầng một của ngôi nhà. “Vào xem .”
Quý Dư theo . Cánh cửa thấp, cúi mới . Vào trong là một cầu thang cũ nát dẫn xuống . Xuống hết cầu thang, tầng hầm bên trong hiện mắt .
Nơi bẩn, khắp nơi đều là bụi bặm, như thể lâu đến, nhưng vẫn còn lưu dấu vết của sự sống.
Căn phòng nhỏ hẹp, chật chội, ánh đèn mờ mờ ảo ảo. Trên mặt đất vương vãi vài chai rượu, hai chiếc giường đơn chiếm hết gian. Một chiếc giường đơn một vòng dây thép bao quanh, chắc là từng treo màn.
Tầng hầm ẩm ướt, lạnh lẽo, tường đầy những vết nấm mốc vàng ố, một vài chỗ mặt đất bẩn đến mức chuyển sang màu đen.
Quý Dư bên trong, trần nhà thấp lè tè như thể thể sập xuống bất cứ lúc nào, đè bẹp .
Cậu cao 1m78, ở đây cảm giác như thể thẳng . Bóng đèn vàng treo lủng lẳng trần nhà cũng thể chạm đầu .
Quý Dư khó tưởng tượng, đây là nơi Thương Viễn Chu sống suốt 18 năm.
Chú Vu chút thở dài : “Thực ban đầu, thằng nhóc Phạn ý định về nhà họ Thương .”
“ nó nhanh còn lựa chọn nào khác.”
Chú đầu Quý Dư. “Cậu tại nơi vẫn luôn ở ?”
Quý Dư gì, chú Vu liền tiếp: “Bởi vì c.h.ế.t.”
“Cha dượng của thằng nhóc Phạn lúc đó là một kẻ nghiện rượu. Uống say , cãi với nó, cãi vã thế nào mà thành ẩu đả.”
“Lúc nó về nhà, nó ngã mặt đất thoi thóp. Cho nên nó tay với cha dượng. Lúc đó nó tuy đủ 18 tuổi, nhưng cũng qua 14 tuổi, khả năng sẽ chịu trách nhiệm hình sự.”
“Là ông cụ Thương lấy việc cứu giúp nó và giúp nó làm điều kiện, để nó về.”
Quý Dư nghĩ gì, hỏi: “Vậy ?”
“C.h.ế.t .” Chú Vu thở dài: “Bị thương nặng qua khỏi. Bởi vì là cha dượng ngộ sát , cộng thêm sự dàn xếp của ông cụ Thương, thằng nhóc Phạn thuộc trường hợp phòng vệ chính đáng, phán vô tội.”
Dưới ánh đèn vàng, chú Vu trông chút đồng cảm và nỡ. “Những chuyện , với tính cách của thằng nhóc Phạn, nó sẽ cho .”
“Hôm nay nó cho chuẩn thỏa thuận ly hôn. Tôi cũng coi như là bậc cha chú của nó, nghĩ nên cho những điều . Tôi thể chỉ nó đau khổ mà làm gì cả.”
Thương Viễn Chu lẽ sẽ giả vờ đáng thương mặt Quý Dư, nhưng sẽ bao giờ lấy những nỗi đau thực sự trong quá khứ để kể khổ.
Không ai phơi bày mặt yếu đuối của thích, kiêu ngạo, tự phụ đến tận xương tủy như Thương Viễn Chu càng .
Chú Vu thấy Quý Dư im lặng, thêm: “Nó lớn lên ở một nơi như thế , học là bạo lực và dối trá, ai dạy nó yêu một như thế nào cả.”
“Nếu nó thực sự làm sai điều gì, thể cho nó một cơ hội nữa ? Nó thực sự yêu .”
Vào khoảnh khắc , mắt Quý Dư kiểm soát mà cay xè, .
Cậu gắng sức chớp mắt, kìm nén nước mắt. Hàng mi dài rung động, như một con bướm đen bay nhưng thoát khỏi sự trói buộc.
Quý Dư nhiều, nhưng lời đến bên miệng nuốt xuống.
Cuối cùng, chỉ bình tĩnh hỏi : “Vậy cháu nên cảm ơn ?”
“Cảm ơn chỉ lừa dối cháu, dùng bạo lực với cháu?”
Chú Vu lập tức nghẹn lời, sững sờ tại chỗ nên lời.
Quý Dư xoay cúi xuống khỏi tầng hầm chật hẹp đó. Trên lầu phát tiếng động, theo bản năng ngẩng đầu lên.
Trên hành lang tầng hai, một trang điểm đậm đến mức rõ ngũ quan chú ý đến , huýt sáo về phía . “Trai , đến chơi ?”
“Làm với chị sẽ sung sướng.”
Quý Dư phân biệt đó là nam nữ, tóc dài, giọng nhỏ, như cố tình ép cho thật mảnh.
Ngôi nhà cũ nát cách âm kém. Ngoài giọng của đó, trong phòng lầu còn những tiếng động khác. Quý Dư ở đây, hai đầu con hẻm thông gió, nhưng cảm thấy khó thở.
Không đợi chú Vu , Quý Dư rời .
Khi trở về phòng trọ là buổi tối, Quý Dư cảm thấy lạnh, ban công đóng cửa sổ .
Cậu tự đun cho một ấm nước, trong lúc chờ nước nguội, bất giác dựa sofa ngủ .
Khi tỉnh nữa, là cảm giác ấm áp môi đ.á.n.h thức.
Cậu đột ngột mở mắt, ý thức vẫn tỉnh táo, cơn tức giận bao trùm. “Thương Viễn Chu, ưm!”
Người đang hôn môi nhân lúc mở miệng mà tiến , tàn nhẫn gấp gáp xâm nhập, quấn lấy đầu lưỡi .
Quý Dư nhắm mắt, dùng sức c.ắ.n một miếng.
Thương Viễn Chu đau điếng, mùi m.á.u tươi lan tỏa trong miệng hai , nhưng rời , ngược còn hôn sâu hơn, thậm chí mang theo một tia điên cuồng.
Khi buông , Quý Dư nhịn nhịn mới tát mặt .
“Tại xuất hiện ở nhà em?”
Thương Viễn Chu lau vết m.á.u bên môi. “Anh lừa dối em nữa, căn hộ là mua.”
Hơi thở Quý Dư dồn dập hẳn lên. Cậu quá mệt mỏi, ngay cả cơn tức giận cũng vẻ yếu ớt. “Anh còn làm gì nữa, làm ơn hết cho em .”
Thương Viễn Chu: “Anh chuẩn một giấy tờ, chúng thể khiến đơn xin nước ngoài của em từ chối vĩnh viễn. Anh cũng liên hệ với nước ngoài trong điện thoại của em. Chỉ cần , đội của họ sẵn sàng từ chối em bất cứ lúc nào.”
Lồng n.g.ự.c Quý Dư phập phồng dữ dội. Lần đầu tiên c.h.ử.i thề một . Vừa mở miệng, nước mắt theo tiếng nấc nghẹn ngào mà trào .
“Thương Viễn Chu, em thật sự hối hận ký hợp đồng đó với .”
Hốc mắt Thương Viễn Chu cũng đỏ hoe. “Anh thể nào em c.h.ế.t ở một xó xỉnh nào đó ngoài hoang dã mà ai .”
“Đó là tự do của em! Em bằng lòng!” Quý Dư gầm lên, nước mắt lã chã rơi xuống.
Yết hầu Thương Viễn Chu nghẹn , cổ họng như lưỡi d.a.o cắt đứt, tim cũng đau nhói. “Anh .”
Trước ngày hôm qua, tự tin thể dựa những thứ đó và một vài thủ đoạn để giữ Quý Dư thành phố A, cho , cho rời xa.
bây giờ…
Thương Viễn Chu dùng đầu lưỡi miết chặt vòm miệng , vết thương do c.ắ.n ở đầu lưỡi rỉ máu. Anh nuốt xuống vị m.á.u tanh, ép mở miệng: “ em yên tâm, những điều đó sẽ làm nữa.”
Người đàn ông cao ngạo, một tay che trời đầu tiên cúi đầu, hèn mọn khẩn cầu: “Em thể ngoài theo đuổi tự do của , chỉ cần em thỉnh thoảng về gặp là .”
Anh Quý Dư, khẽ , giọng đầy đau khổ, tuyệt vọng, ôm lấy tia hy vọng cuối cùng khẩn cầu: “Vợ ơi, đừng ly hôn .”
Tim Quý Dư đột nhiên chua xót. Cậu ánh mắt bi thương của Thương Viễn Chu, lắc đầu. “Không , Thương Viễn Chu, em vợ .”
“Chúng kết hôn, là giả.”
Thương Viễn Chu cảm thấy khó thở. Anh một tiếng, khóe miệng mang theo vẻ chua xót, chậm rãi dậy. “Anh .”
“Anh mang cơm cho em. Em rửa mặt , ăn xong, sẽ đưa thỏa thuận ly hôn chuẩn sẵn cho em.”
Quý Dư phòng tắm rửa mặt. Cậu trong gương với hốc mắt đỏ bừng, dùng nước lạnh gột rửa khuôn mặt đẫm nước mắt.
Khi ngoài, phòng khách còn ai. Trên bàn đặt một hộp cơm tinh xảo và một tập tài liệu bằng giấy.
Quý Dư cầm lên xem, bốn chữ “Thỏa thuận ly hôn” đập mắt.
Ở mục ký tên chữ ký sẵn. Chữ ký như thể nước làm ướt lúc đặt bút, ba chữ “Thương Viễn Chu”, chữ “Chu” cuối cùng nhòe một chút.
Quý Dư đưa tay chạm , là ẩm ướt, nóng hổi.