Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 52
Cập nhật lúc: 2026-04-17 21:33:43
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong căn phòng khách sạn yên tĩnh, chiếc giường lớn mềm mại một khối nhô lên. Một bàn tay từ trong đó vươn , sờ tìm chiếc điện thoại di động ném đại ở cạnh gối khi ngủ.
Trong căn phòng tối tăm, một khối vuông ánh sáng nhỏ bật lên, màn hình hiển thị thời gian: 7 giờ 03 phút.
Quý Dư ném điện thoại di động sang một bên, ánh sáng trắng mờ ảo chiếu lên gò má , cũng chiếu rõ vết hôn đỏ như hoa mai vùng da trắng nõn bên gáy.
Cậu chằm chằm lên trần nhà, ngẩn , còn nhiều chuyện giải quyết, nhưng giờ phút Quý Dư chỉ thả lỏng, nghĩ gì cả, làm gì cả.
Cả đêm qua Quý Dư đều ngủ ngon. Cậu mơ nhiều, những giấc mơ lộn xộn, nối tiếp .
Có những ký ức tuổi thơ nhớ , cũng hình ảnh bà Lê động viên , nhưng nhiều nhất vẫn là Thương Viễn Chu.
Quý Dư giường lâu, cho đến khi xương cốt bắt đầu phát những tiếng phản kháng ê ẩm, mới chậm rãi dậy.
Khi đ.á.n.h răng bằng loại kem đ.á.n.h răng bạc hà rẻ tiền dùng một của khách sạn, đôi mày thanh tú của vẫn nhịn nhíu . Cậu ghét cái mùi vị .
Quý Dư cầm phiếu ăn sáng của khách sạn, đến phòng ăn tự chọn lấy một ít đồ ăn.
Bữa sáng ăn nhiều lắm, một ly sữa đậu nành, một quả trứng gà, cùng với một chút bánh mì khô khan là đủ .
So với những đàn ông chiều cao và cân nặng tương đương, khẩu phần bữa sáng của Quý Dư chỉ như mèo ăn một miếng.
Trước đây, Thương Viễn Chu luôn dỗ ăn nhiều hơn một chút, bắt làm đủ các loại món ăn sáng khác , bây giờ…
Quý Dư lắc đầu, cố gạt hình ảnh đó khỏi tâm trí.
Cậu lướt qua đám đông ồn ào của đoàn du lịch trong phòng ăn sáng tự chọn của khách sạn, một bước ngoài.
Dù cuộc sống tệ đến mức nào, đến giờ làm vẫn mặt đúng giờ tại vị trí công tác.
Quý Dư đến là để xin nghỉ việc.
Chị Kỷ mới đến cửa văn phòng của thì thấy Quý Dư đang đó, chào hỏi: “Ồ, tìm chị sớm chuyện gì ?”
Quý Dư: “Chị Kỷ, em đến để xin nghỉ việc.”
Vẻ mặt chị Kỷ đang tươi lập tức đổi, kéo Quý Dư văn phòng, tiện tay khóa cửa .
Chị Kỷ: “Có chuyện gì hài lòng trong công việc ?”
“Có vấn đề gì, em cứ , chúng chuyện, thể giải quyết thì cố gắng giải quyết.”
Quý Dư lắc đầu: “Em rời khỏi thành phố A.”
“Cái gì?” Chị Kỷ đột ngột bật dậy, suýt nữa kiểm soát biểu cảm. “Chuyện Thương tổng ?”
Quý Dư: “Chắc là thể đoán ạ.”
Biểu cảm của chị Kỷ đổi liên tục, cuối cùng kéo Quý Dư xuống ghế sofa, chuyện mật: “Giữa em và Thương tổng chuyện gì ?”
Quý Dư nhiều, chỉ đơn giản lướt qua: “Không gì ạ, một chút chuyện nhỏ thôi.”
Chị Kỷ chằm chằm , vẻ mặt ưu tư: “Vậy em thể cho chị khi nghỉ việc em định làm gì ?”
Quý Dư: “Đi làm nhiếp ảnh gia thiên nhiên hoang dã, em liên hệ với một đội ở nước ngoài ạ.”
Chị Kỷ đồng tình lắc đầu: “Nhiếp ảnh gia thiên nhiên hoang dã vất vả thế nào chị nữa, em theo đội nước ngoài, làm là mất mạng đó, ?”
“Thiên nhiên hoang dã như em tưởng .”
Rời xa môi trường sống của con , ở những vùng hoang dã nhiều bệnh sốt rét lan truyền, thậm chí ở những khu rừng nguyên sinh còn vô bệnh dịch tự nhiên mà con thể đối phó, nhiều trong đó là bệnh cấp tính.
Bị một con ve đáng chú ý c.ắ.n một miếng, khi cũng còn.
Còn môi trường tự nhiên khắc nghiệt: giá rét, nhiệt độ thấp, nắng gắt, mất nước, thiên tai như bão cát, tuyết lở, vân vân. Chị Kỷ chỉ cần kể một cái cũng đủ để lấy mạng .
Chưa kể đến một vùng ở, là nơi tội phạm tự nhiên hoành hành. C.h.ế.t ở đó là c.h.ế.t một cách lặng lẽ tiếng động. Giữa vùng đất rộng lớn, camera theo dõi, bóng , chẳng ai c.h.ế.t như thế nào, t.h.i t.h.ể sẽ trở thành bữa tiệc của lũ kền kền.
Quý Dư khẽ : “Không chị, con cũng sẽ c.h.ế.t thôi.”
Chị Kỷ kinh ngạc . Từ vẻ mặt của Quý Dư thể thấy, thực sự để tâm, là sự bốc đồng của tuổi trẻ.
Chị há miệng. “Chị vẫn luôn nghĩ em chỉ hướng nội thôi, Quý Dư.”
Muốn làm nhiếp ảnh gia thiên nhiên hoang dã thể giải thích là trốn tránh đám đông.
bây giờ chị Kỷ mơ hồ cảm nhận , bên vẻ ngoài bình tĩnh của Quý Dư lẽ là sự chán đời.
Quý Dư ngụy trang quá , ai phát hiện vấn đề trong lòng đang âm thầm mục rỗng, mưng mủ.
“Những lời chị sẽ y nguyên cho Thương tổng,” Chị Kỷ chút hút thuốc, nhưng cố nhịn. “Quý Dư, em như là , bao giờ nghĩ đến việc kết bạn nhiều hơn ?”
Quý Dư như đang ngẩn , thấy chị .
Chị Kỷ nắm tay , nặng nhẹ gõ trán một cái. “Có chị đó?”
Vẻ mặt Quý Dư chần chừ như đang suy nghĩ: “Chị chị sẽ cho Thương Viễn Chu...”
Cậu đột nhiên nhớ một chuyện nhỏ, một chuyện nhỏ, đáng chú ý.
Sáng hôm đó, khỏi biệt thự sớm, ăn sáng. Chị Kỷ tình cờ mua dư bánh mì, thấy đến sớm như , đoán thể ăn sáng nên đưa cho .
Lúc đó Quý Dư cảm ơn, vì chút may mắn nhỏ nhoi mà tâm trạng cũng khá hơn một chút.
bây giờ…
Cậu nghĩ đến câu trong email: “Bên cạnh , chừng tai mắt của gã đấy.”
Có thể là đa nghi, nhưng Quý Dư vẫn quyết định thử một chút.
Quý Dư mở miệng : “Thương Viễn Chu bảo chị theo dõi em đúng .”
Mặc dù là câu nghi vấn, nhưng giọng Quý Dư chắc chắn, ánh mắt thẳng chị Kỷ. “Chị cần lừa em chị Kỷ, những chuyện làm em đều cả .”
Chị Kỷ há miệng, mở ngậm , cuối cùng giơ tay lên như đầu hàng: “Những chuyện khác chị , nhưng đúng là nhờ chị để ý đến em nhiều hơn.”
Chị đưa tay đếm ngón: “Nói cách khác là kể tình hình làm mỗi ngày của em, tiếp xúc gần gũi với ai. Phần lớn thời gian đều chi tiết, chỉ khi em vui hoặc vui vẻ thì mới kể kỹ hơn một chút.”
Quý Dư ngày nào cũng bình tĩnh, với ai cũng giữ cách, thực cũng chẳng gì để .
Quý Dư im lặng, lâu gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-52.html.]
Trong sự im lặng đến rợn , chị Kỷ vốn luôn thoải mái, hào phóng cũng chút tự nhiên. “Chuyện là chị sai, em đừng giận chị. Em cứ yên tâm ở làm việc, sẽ chuyện như nữa.”
Quý Dư: “Em giận chị , chị Kỷ. Em nghỉ việc cũng liên quan đến chuyện .”
“Em thật sự .”
Chị Kỷ thở dài: “Lúc đầu chị còn thấy làm lẽ lắm, nhưng bây giờ, chị thấy Thương tổng sai.”
“Tại ạ?” Quý Dư nhẹ hỏi .
Chị Kỷ nghiêm mặt : “Anh thực sự quan tâm em, mà em cần sự quan tâm đó.”
Quý Dư lắc đầu: “Em cần. Chị thấy em coi thường mạng sống của ?”
“Không ,” Quý Dư nghiêm túc : “Con vốn dĩ sẽ c.h.ế.t. Nếu c.h.ế.t con đường làm nhiếp ảnh gia thiên nhiên hoang dã, cũng là vì điều mà cả đời em theo đuổi. Theo ý chị, lẽ cái c.h.ế.t đó quá vô nghĩa.”
“ cái c.h.ế.t vốn dĩ cũng chỉ là một hình thức khác của sự sống. Có lẽ khi em c.h.ế.t, gió sẽ thổi linh hồn em đến những cánh đồng bao la.”
Chị Kỷ gần như thuyết phục, nhưng mơ hồ cảm thấy đúng.
Quý Dư mới ngoài hai mươi tuổi, một thể ở độ tuổi rực rỡ nhất của cuộc đời như còn vướng bận gì thế gian , tùy thời thể rời .
Cậu phảng phất như tách biệt với thế giới , đối với , đối với việc đều quá xa cách.
Chị Kỷ cũng từng cảm thấy, với phận của Thương Viễn Chu, thế nào cũng là Quý Dư trèo cao.
bây giờ chị bắt đầu nghi ngờ, một như , Thương Viễn Chu thực sự nắm giữ .
Chị Kỷ nên thế nào, chị thể xen tình cảm của hai , chỉ thể suy nghĩ thật lòng nhất của : “Thương tổng thực sự yêu em.”
Không khí trong văn phòng lặng trong giây lát, một lúc Quý Dư thấp giọng hỏi : “Anh bảo chị theo dõi em, đó gọi là yêu ?”
Cậu rõ ràng là đang châm chọc, nhưng trong lời lộ sự bất lực nặng nề.
Chị Kỷ im lặng , nhưng trong sự im lặng đó, kỳ lạ thở phào một . Không tại , chị cảm thấy Thương Viễn Chu lẽ nắm giữ .
Cảm xúc của đang d.a.o động vì Thương Viễn Chu.
Cuối cùng, chị Kỷ vẫn thể giữ Quý Dư . Trước khi Quý Dư , chị dùng phương thức liên lạc cá nhân của để kết bạn với Quý Dư. “Nếu lúc nào cảm thấy ai để tâm sự, em thể tìm chị.”
Chị vẫn cảm thấy việc Quý Dư một bạn nào thế giới là đúng. Dù Quý Dư thể sẽ tìm chị để giãi bày, chị vẫn kiên quyết thêm một phương thức liên lạc.
“Mặc dù chị còn là sếp của em nữa, nhưng chị vẫn thể là bạn của em.”
Chị Kỷ búng tay một cái, nhướng mày: “Nói đúng hơn, sếp mới em tâm sự , nhưng chị của em thì thể.”
Chị đưa cho Quý Dư lương thanh toán của tháng , còn cho thêm một khoản, nhấn mạnh đó là lời xin cho việc theo dõi Quý Dư. Nếu nhận, chị sẽ đồng ý cho Quý Dư nghỉ việc.
khi Quý Dư , chị thuật y nguyên cuộc đối thoại hôm nay cho Thương Viễn Chu.
Chị Kỷ bực bội chằm chằm khung chat phản hồi bên , châm một điếu t.h.u.ố.c lá nữ hút một , vội vàng gõ chữ điện thoại.
“Thật sự thể để làm cái thứ nhiếp ảnh gia thiên nhiên hoang dã c.h.ế.t tiệt đó , đặc biệt là đội nước ngoài. Có một đội cực đoan, mấy tên ngốc đó vì một bức ảnh mà thể chỉ cách sư t.ử hoang dã vài mét, làm là nguy hiểm đến tính mạng.”
Khi chị đang chằm chằm giao diện chat, chuẩn gọi điện thoại qua, thì bên cuối cùng cũng trả lời.
Thương Viễn Chu: “Tôi nay từng ý định để em làm nhiếp ảnh gia thiên nhiên hoang dã.”
Anh để ý đến phản hồi ở đầu dây bên nữa, thoát khỏi giao diện chat đó, nhấp một khung chat khác.
Thương Viễn Chu: “Cây trầu bà Nam Mỹ ở biệt thự còn , cần cho vứt .”
Lúc điện thoại Quý Dư “leng keng” rung lên, đang dùng laptop tìm xem chỗ nào cho thuê nhà ngắn hạn .
Nghĩ đến việc nước ngoài còn đủ các loại thủ tục làm, khi làm xong thể cứ ở mãi trong khách sạn .
Chi phí quá cao Quý Dư gánh nổi.
Cậu cầm lấy chiếc điện thoại đang réo tin nhắn bên cạnh, thấy màn hình hiển thị là Thương Viễn Chu, vốn định trả lời, kết quả thấy câu đó.
Quý Dư: ...…
Cậu nén giận, ngón tay thon dài trắng nõn gõ bàn phím. “Đừng vứt cây trầu bà Nam Mỹ của em, em còn .”
Nhìn kỹ giao diện chat , bên nhiều tin nhắn đối phương gửi qua, nhưng phía Quý Dư trống trơn.
“Vậy ?”
Bên trả lời nhanh, như thể vẫn luôn túc trực chờ Quý Dư.
Thương Viễn Chu: “Dù em cũng sắp nước ngoài, thể nào mang cả cây trầu bà Nam Mỹ chứ.”
“Sớm muộn gì cũng vứt, giúp em vứt chẳng hơn , giảm bớt gánh nặng cho em.”
Tiểu Ngư: “Không cần quản.”
Thương Viễn Chu: “Được, khi nào em đến lấy.”
Quý Dư: “Rất nhanh thôi.”
“Tại bảo chị Kỷ theo dõi em.”
Thương Viễn Chu ngạc nhiên khi : “Không theo dõi, là quan tâm em.”
Quý Dư cảm thấy buồn , nhiều. “Ngày mai em sẽ đến dọn đồ của em, đó chúng sẽ đăng ký ly hôn.”
Thương Viễn Chu: “Ngày mai , giờ làm việc bận, nhưng em thể đến dọn cây trầu bà Nam Mỹ của em.”
Quý Dư: “Ngày nghỉ Cục Dân chính làm việc. Khi nào rảnh giờ làm việc, em sẽ qua.”
Cậu liếc thông tin cho thuê nhà đang xem, quanh căn phòng khách sạn. “Anh đừng vứt cây trầu bà lá xẻ , em sẽ đến lấy.”
Bên lâu mới trả lời.
Thương Viễn Chu: “Anh thực sự để ý đến chậu trầu bà Nam Mỹ , chỉ mượn nó để gặp vợ của thôi.”
Quý Dư cảm thấy Thương Viễn Chu chút gì đó khác lạ. Trước đây Thương Viễn Chu tuyệt đối sẽ gọi là vợ như .
Như thể xé mở một góc mặt nạ, để lộ một tia chân thật.
thể xác định , đây là con chân thật của Thương Viễn Chu, chỉ là một phần nổi của tảng băng chìm.