Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 50
Cập nhật lúc: 2026-04-17 20:52:00
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bong bóng mộng ảo lung linh, nhưng chỉ một tia nắng xuyên qua cũng đủ khiến nó dễ dàng tan vỡ.
Khi tất cả thứ trần trụi, còn gì che giấu bày mắt, Thương Viễn Chu cảm thấy một cảm giác ngạt thở, thể hô hấp.
Dù chỉ muộn hơn một chút, tự tin thể vun đắp tình cảm, khiến Quý Dư chấp nhận.
Anh thành công vượt qua ranh giới từ bạn bè thành yêu, chỉ cần cho thời gian, những chuyện tự tin sẽ làm tổn hại đến tình cảm của hai .
Hoặc là sớm hơn một chút, nếu Quý Dư phát hiện, cũng sẽ dùng cách lùi một bước tiến hai bước, đổi phương thức tiếp cận. Khi đó chính sẽ thất vọng, nhưng sẽ cảm giác như lúc …
Thương Viễn Chu , nhưng thể nổi.
Như lưỡi d.a.o vô hình cứa cổ họng , khiến giọng đau rát, đau đến thở nổi.
Thời điểm quá đúng, nhưng dường như quá đúng.
Cố tình là hôm nay, cố tình là giờ phút .
Ngay khi giấc mộng hoang đường của trở thành hiện thực, khi giấc mơ đẽ đạt đến khoảnh khắc hạnh phúc nhất, thì nó ầm ầm sụp đổ, tan tành.
Quá nực .
Thương Viễn Chu những giọt nước mắt lăn dài má Quý Dư, giọng khô khốc vô cùng: “Xin em.”
Quý Dư nghiến chặt răng đến nỗi quai hàm bạnh , nhưng giọng nhẹ: “Anh giải thích ? Sao bây giờ gì cả?”
Cậu dường như mệt, mệt đến kiệt sức, nhưng thể lê lết tấm mỏi mệt để xử lý những chuyện .
Còn kịp trải qua niềm vui ngây thơ của một đứa trẻ, thái độ lạnh lùng của nhà đè nén đến mức học cách trưởng thành sớm.
Trong những ngày tháng cằn cỗi, tưởng chừng như vĩnh viễn thấy hy vọng, vốn dĩ bà Lê bầu bạn, ít nhiều cũng những lúc vui vẻ.
Năm lớp mười, tròn mười sáu tuổi, đang ảo tưởng thi đỗ đại học thể tạm thời thoát khỏi gia đình áp lực đó, thì bà Lê đổ bệnh.
Ngoài việc học, tranh thủ thời gian, nghĩ đủ cách để kiếm tiền.
Chuyện nhận tội cho bạn học làm bao nhiêu , trừ những chuyện nghiêm trọng đến mức đuổi học thì nhận, còn việc thể giáo viên học sinh bản kiểm điểm cũng từng làm. Bị là kẻ hám tiền, là tên nhà nghèo, Quý Dư cũng chẳng thèm để ý.
Hai trai thấy chỉ là hại c.h.ế.t . Quý Dư cố gắng nghĩ đến, chỉ khao khát một ngày nào đó thể trả hết nợ nần trong nhà, cắt đứt quan hệ với nơi đó.
Thương Viễn Chu đối xử với ? Rất , tìm cách gỡ rối cho , giải quyết khó khăn cho , chăm sóc chu đáo trong cuộc sống.
Thương Viễn Chu cũng trai, là mẫu Quý Dư thích, mặt mũi xinh , ánh mắt luôn dịu dàng, đằm thắm.
tất cả đều là giả, ngay từ đầu là sai lầm.
Một đối xử với như , là một kẻ lừa đảo.
Một kẻ lừa đảo từ đầu đến cuối.
Quý Dư nỗ lực để sống, nhưng cuộc sống như đang trêu đùa một vố thật lớn.
Sau khi kiểm tra từng chút một tính xác thực của những lời đó, Quý Dư tự hỏi , vạch trần tất cả chuyện .
Dù Thương Viễn Chu đối xử với , giả vờ thì chuyện đều thể diễn .
Quý Dư làm . Từ lúc chọn điều tra nội dung của email đó, định sẵn là làm .
Nếu , việc cần làm chỉ là xóa email đó , chứ xác minh sự thật.
Khóe miệng Thương Viễn Chu nở một nụ chua xót. “Với tính cách của em, em sẽ dễ dàng tin những thứ trong email đó.”
“Em mang nó đến chất vấn , chứng tỏ em xác minh .”
Quý Dư quả thực xác nhận, thậm chí còn đoán đại khái ai là gửi email đó.
Đối phương để lộ chút thông tin nào của , email cũng là ẩn danh, nhưng Quý Dư kẻ ngốc thật sự.
Email đề cập đến nhiều chuyện, nhưng cố tình nhắc đến khởi đầu của tất cả, cái đêm mà “ lén” chuyện Thương Viễn Chu ông cụ đuổi khỏi nhà cũ lúc sinh thời, và những khác trong nhà đang rục rịch nổi loạn.
Cuộc chuyện đó cả Thương Viễn Trần. Nếu tất cả đều là giả, Thương Viễn Trần chắc chắn chuyện và Thương Viễn Chu kết hôn chỉ là một bản hợp đồng.
Cậu còn nhớ, ngày chụp ảnh lưng ngựa đó, Thương Viễn Trần cũng mặt ở đó.
Hơn nữa, thời gian gửi email trùng hợp ngay ngày sinh nhật, một ngày khi Quý Dư gặp Thương Viễn Trần ở công ty, cũng chính là ngày hôm qua. Đại khái là lúc đó, phản ứng của khiến Thương Viễn Trần nhận tình cảm của hai đang tiến triển.
Mới thể chọn gửi email đó ngay khi gặp mặt.
Email thể gây bất kỳ tổn thất nào cho sự nghiệp của Thương Viễn Chu, nhưng đối phương vẫn gửi.
Nhờ những bộ phim truyền hình đó, Quý Dư đoán Thương Viễn Trần lẽ là ghen tị, đơn thuần chịu nổi việc Thương Viễn Chu thể thứ, nên phá hoại.
Cậu làm theo yêu cầu trong email, giữ kín chuyện .
Quý Dư thánh mẫu, hiểu rõ ý đồ xa của Thương Viễn Trần, sẽ ngây thơ đến mức chạy tới cảm ơn đối phương giúp vạch trần sự thật.
Ai đồng ý làm giao ước với gã ?
Thương Viễn Trần lẽ là nhân vật phản diện độc ác, IQ thấp trong truyện tổng tài, nhưng Quý Dư đóa sen trắng ngây thơ, lương thiện thật sự.
Cũng đừng coi quá ngây thơ.
những điều đó, lúc đều là quan trọng nhất.
Tâm trạng Quý Dư rối bời, đầu óc cũng hỗn loạn, kiểm soát mà suy nghĩ nhiều. Cậu sắp thể ở đây nữa.
Cậu nhiều, cũng thích toạc chuyện , nhưng lúc thể khống chế những cảm xúc hỗn loạn.
Quý Dư nhắm mắt, giọng điệu châm chọc: “Anh thật sự hiểu em.”
“Thảo nào ngay cả sự áy náy của em cũng thể tính toán .”
“Em ngốc ? Âm mưu đơn giản như mà em cũng tin.”
“Em hề ngốc, em chỉ là trải sự đời thôi.” Thương Viễn Chu đến gần, nhưng Quý Dư lùi về né tránh.
Anh tại chỗ, cách thể vượt qua mà khổ. “Là sai , Tiểu Ngư.”
Một sinh viên mới nghiệp lâu, làm hiểu sự vận hành của công ty, lừa một cách dễ dàng cũng là chuyện bình thường.
Quý Dư lắc đầu. “Trước khi về, em còn hỏi cô giúp việc .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-50.html.]
“Cô mời đến làm giúp việc ở căn hộ hai phòng ngủ là khi chuyển đến ? Sở dĩ đến biệt thự , là vì em ?”
“Bởi vì chuyện theo dõi cần một lời giải thích, bởi vì em nhầm cô là tai mắt của .”
Cậu cố gắng kìm nén, nhưng vẫn thể đè nén cơn tức giận của :
“Nhìn em như một thằng ngốc lo lắng sợ hãi cho tình cảnh của , em vì một câu ‘đừng bứt dây động rừng’ của mà dám hỏi, ngây thơ tin tưởng , đến mức lời dối đơn giản như còn cần khác vạch trần em mới hiểu lừa.”
Quý Dư hít sâu mấy , mới nuốt xuống tiếng nấc nghẹn ngào nơi cổ họng, dùng hết sức lực chất vấn:
“Thương Viễn Chu, em món đồ chơi bàn cờ của .”
“Từ đầu gặp ở tiệc rượu, đến chuyện ngã ngựa, đến Quý Bác Hãn, Quý Hòa Hiên, đến An Niên, với em một câu thật lòng nào ?”
Thương Viễn Chu , trong cổ họng mùi m.á.u tươi tanh nồng, một câu theo m.á.u từ đáy lòng trào lên đến khóe miệng: “Anh yêu em là thật.”
Nước mắt Quý Dư trào trong nháy mắt, mắt nhòa , và Thương Viễn Chu ai đáng thương hơn.
“Yêu em, nên lừa dối em, làm tổn thương em ? Trên đời cái lý đó.”
Thương Viễn Chu bao giờ hoảng loạn đến thế. Anh cố gắng giải thích, nhưng hé miệng bất lực khép . Chuyện là do làm, giải thích, nhưng dường như cũng chẳng gì để giải thích.
Chỉ một chuyện: “Tiểu Ngư, chuyện em ngã ngựa do làm, sẽ bao giờ lấy sự an của em để mạo hiểm.”
Quý Dư tin chuyện ngã ngựa do Thương Viễn Chu làm. Email đó nhắc đến mỗi sự việc đều bằng chứng cụ thể thể kiểm tra, duy chỉ chuyện ngã ngựa là chỉ một đoạn lịch sử trò chuyện trông vẻ thật mà là giả.
mà…
Cậu Thương Viễn Chu, chậm rãi lắc đầu. “Em tin .”
“ em phân biệt câu nào của là thật, câu nào là giả.”
Lời của Quý Dư như những lưỡi d.a.o vô hình, đ.â.m cổ họng Thương Viễn Chu, cứa đến cổ họng m.á.u tươi đầm đìa, nên lời.
“Chuyện ngã ngựa do làm cũng còn quan trọng nữa, Thương Viễn Chu.”
Quý Dư từ lúc nào còn , mặt vẫn còn vương những giọt nước mắt nóng hổi, nhưng ánh mắt lạnh lùng trở : “Chúng ly hôn .”
Sắc mặt Thương Viễn Chu tối sầm trong nháy mắt. “Ly hôn em đừng nghĩ tới.”
“Chưa đến mức thể cứu vãn, là lừa em, nhưng chỉ cần em bằng lòng, tất cả những điều đều thể là thật.”
“Giấy đăng ký kết hôn của chúng là thật, từ tình yêu đến hôn lễ, mỗi một bước đều là thật, chỉ cần em bằng lòng.”
“Không gì là thật cả!” Lồng n.g.ự.c Quý Dư phập phồng dữ dội, nghiến răng Thương Viễn Chu, gằn từng chữ: “Em – – bằng – lòng.”
Nửa năm, diễn kịch nửa năm, mặt như một tên hề nhảy nhót, ngây thơ tin tưởng Thương Viễn Chu như .
Mất mặt Quý Dư thể để ý, nhưng lừa gạt, tính toán thì .
Mỗi một bước trong tình cảm của đều tính toán, đến bây giờ, Quý Dư thậm chí thể rõ thực sự thích Thương Viễn Chu .
Cậu cũng từng thực sự hiểu rõ Thương Viễn Chu.
Quý Dư từng cho rằng Thương Viễn Chu trông vẻ lạnh lùng, nhưng thực tế dịu dàng, trầm , đáng tin cậy và mang sức mạnh cho khác. Ai thể ngờ một như là kẻ lừa đảo lớn nhất trong cuộc đời .
Cậu thậm chí còn nghi ngờ, sự dịu dàng, trầm của Thương Viễn Chu cũng thể là giả vờ.
Ẩn những lời lừa dối, sự kiểm soát của Thương Viễn Chu, Quý Dư cũng thấy rõ. Cậu truy cứu thêm chuyện gắn thiết theo dõi nữa. Cậu và Thương Viễn Chu từ đầu đến cuối vốn là hai loại khác , dù gượng ép ở bên , cả hai đều sẽ mệt mỏi.
Kịp thời dừng tổn thất mới là cách nhất cho cả hai.
Bàn tay Thương Viễn Chu vô thức siết chặt thành nắm đấm, m.á.u đặc quánh từ từ rỉ qua kẽ ngón tay, như một trái tim khó thể đập, đang thổn thức.
“Chúng chuyện, còn xa mới đến mức ly hôn Tiểu Ngư. Sáng nay em em sẽ nghiêm túc với mối quan hệ , em quên ?”
Sáng nay còn thể hôn lên khóe môi Quý Dư, tối đến vợ lạnh lùng đòi ly hôn. Thương Viễn Chu thể chấp nhận.
Pheromone của đang xao động bất an. Thương Viễn Chu dùng hết sức lực mới thể vững ở đây một cách bình thường.
Ánh mắt Quý Dư dừng bàn tay đang chảy m.á.u của , trong lòng thoáng chút xót xa. “Em quên, nhưng những lời xây dựng sự dối trá vốn dĩ lung lay sắp đổ.”
“Ngay từ gốc rễ là giả, thì câu đó cũng thể thành thật .”
Thương Viễn Chu nuốt xuống vị m.á.u trong miệng, trầm giọng : “Chúng chuyện, em cũng thích ? Anh chỉ là yêu em, chúng bây giờ ở bên , gì mà thể vượt qua ?”
“Em thích là ?”
“Hay là một con giả dối do tạo ?”
Quý Dư một cách lý trí và lạnh nhạt, như thể trở trạng thái xa cách ban đầu: “Không gì để nữa, ly hôn .”
“Anh ly hôn!” Ánh mắt Thương Viễn Chu lạnh như băng, gần như đè nén tiếng gầm gừ, “Ly hôn em đừng mơ.”
Anh những lời tàn nhẫn, nhưng đáy mắt mang theo nỗi bi thương kìm nén: “Em chỉ là đủ yêu , nên mới chỉ nghĩ đến việc dùng ly hôn để giải quyết vấn đề, để giải quyết .”
Quý Dư c.ắ.n chặt phần thịt mềm trong khoang miệng, giọng thấp, nhẹ, như một tiếng thảm: “Em đủ yêu , thì tội ?”
Không ai dạy yêu một như thế nào.
Thương Viễn Chu đời ai yêu hơn , Quý Dư tin, nhưng Thương Viễn Chu trở thành kẻ lừa đảo lớn nhất.
Những lời đ.â.m sâu tim Thương Viễn Chu, xuyên thủng lồng ngực, khiến tim đau như thắt, giọng khàn đặc : “Em yêu đương nhiên tội.”
Anh khẽ , gần như cầu xin: “Vậy em thể thương hại một chút ?”
Quý Dư mắt, chỉ cảm thấy mờ mịt.
Cậu hiểu Thương Viễn Chu gì đáng thương. Là một Alpha ở tầng lớp đỉnh cao của xã hội , sở hữu tiền tài và quyền lực, vô săn đón, Thương Viễn Chu kiểu nào cũng , thậm chí thể chọn đến hoa cả mắt.
Một như , đang hãy thương hại .
Quý Dư mệt, cách nào mềm lòng thương hại . Cậu cũng phân biệt sự yếu thế lúc của Thương Viễn Chu là thật là một tính toán nữa.
bàn tay nắm chặt đến chảy m.á.u của Thương Viễn Chu, Quý Dư vẫn mềm lòng, những lời làm tổn thương đó.
Cậu chuyển chủ đề, thản nhiên : “Em đây, khu biệt thự xa quá, muộn nữa sẽ bắt xe.”
“Thỏa thuận ly hôn em sẽ sớm giao cho . Còn nữa, điều tra Thương Viễn Trần .”
Quý Dư ngay đó khẽ một tiếng, chút chế giễu: “Lấy kết hôn, tất cả đều là giả.”