Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 48

Cập nhật lúc: 2026-04-17 20:51:57
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tập tài liệu với những liệu kiểm tra và kết quả dày đặc trong tay Quý Dư. Chỗ ngón tay tiếp xúc với trang giấy dường như đang nóng lên, đốt cháy cả lòng bàn tay .

Quyết định mới đưa buổi sáng lúc đang lung lay dữ dội. Quý Dư cảm thấy sắp chịu nổi sức nặng của mười mấy trang giấy .

Rõ ràng mười mấy trang giấy thì trọng lượng gì , nhưng khi đặt lên cán cân, nó nhanh chóng làm đảo ngược kết cục vốn nghiêng về một phía.

Lắc lư, băn khoăn, do dự.

Thương Viễn Chu đang , trong ánh mắt chứa đựng những cảm xúc nặng trĩu mà Quý Dư tài nào hiểu nổi.

Ngón tay vô thức co một chút, khẽ hé môi nhưng nên gì: “Em…”

Quý Dư mơ hồ cảm thấy chuyện diễn quá nhanh.

Cậu phân biệt sự bối rối làm lúc là xuất phát từ rung động, là từ sự cảm động vẫn còn vương vấn khoảnh khắc chạm đến trái tim ngày sinh nhật.

Tập tài liệu trong tay thật nặng. Quý Dư Thương Viễn Chu bắt đầu chuẩn từ khi nào, nhưng cũng hiểu rõ đây là nỗ lực của Thương Viễn Chu để xóa bỏ rào cản giữa hai .

Tình cảm quá nồng nhiệt, cháy bỏng biến thành một gánh nặng vô hình, khiến lời từ chối cũng khó mà .

Quý Dư mím môi: “Em…”

“Em làm nhiếp ảnh gia tự do, một năm thể sẽ ít thời gian ở cùng . Nghe yêu xa dễ chia tay, cho nên là…”

Thôi bỏ .

Những lời còn kịp hết Thương Viễn Chu ngắt lời: “Chúng yêu xa.”

Thương Viễn Chu bước đến bên cạnh Quý Dư, lòng bàn tay đặt lên tay .

Chiếc nhẫn đôi ngón áp út sáng lấp lánh. Hai chiếc nhẫn bạc khẽ chạm trong khoảnh khắc , phát âm thanh kim loại thanh mảnh, trong trẻo, khó mà bỏ qua giữa giọng từ tính của Thương Viễn Chu: “Chúng kết hôn.”

Quý Dư ngơ ngẩn chiếc nhẫn tay. Cậu quen với việc đeo chiếc nhẫn , quen với cảm giác trói buộc và giam cầm mong manh mà nó mang . Nếu nhắc nhở, thậm chí quên đang đeo nhẫn.

đây là giả.”

Thương Viễn Chu , giọng điệu dụ dỗ, mê hoặc: “Từ chụp ảnh cưới đến kết hôn, tổ chức hôn lễ, mỗi một bước đều là thật. Chỉ cần em gật đầu, sẽ gì là giả dối cả.”

Hai gần. Quý Dư ngẩng đầu , đôi mắt đen láy, ẩm ướt thẳng Thương Viễn Chu.

Cậu đang do dự suy nghĩ, còn Thương Viễn Chu ánh mắt chuyên chú , ánh mắt tối sầm , yết hầu tự chủ mà lên xuống.

Chút cách cuối cùng giữa hai cũng đột ngột kéo gần lúc . Đồng t.ử Quý Dư khỏi co rút , ngay đó, môi Thương Viễn Chu áp xuống.

Cậu lùi , nhưng một bàn tay từ lúc nào vòng qua eo, chặn mất đường lui.

Môi lưỡi của khác đè lên môi . Quý Dư theo bản năng nhắm mắt . Khi mất thị giác, những giác quan khác cơ thể trở nên nhạy bén lạ thường.

Trên môi truyền đến cảm giác ẩm ướt. Đầu lưỡi lướt qua cánh môi mềm mại nhưng cố gắng xâm nhập, như thể coi môi Quý Dư là một món đồ chơi, quyến luyến l.i.ế.m hôn, mút cắn, triền miên hết mực.

Đôi môi hồng nhuận đối xử quá mức mật, cảm giác đau nhói khe khẽ từng đợt truyền đến. Tiếng nước “chụt chụt” nhỏ rõ ràng truyền tai, làm Quý Dư hổ vô cùng.

Đến khi buông , môi Quý Dư sưng đỏ. “Anh!”

Thương Viễn Chu hề ý xin : “Xin , em như , làm hôn em.”

Ánh mắt nóng rực, chằm chằm đôi môi sưng đỏ vì hôn của Quý Dư rời. Quý Dư thậm chí còn mơ hồ cảm nhận chút dư vị thòm thèm trong ánh mắt .

Quý Dư cố nhịn lắm mới làm hành động kỳ quặc như che miệng.

đợi , Thương Viễn Chu lên tiếng : “Ghét ?”

Quý Dư theo bản năng mím môi, cảm nhận ẩm nóng vội vàng thả lỏng, tai đỏ bừng lắc đầu.

“Vậy tại thử với ?”

“Ở bên , em nhiều thời gian để phân biệt đó là rung động .”

Quý Dư lúc mới nhận dường như còn lý do gì để từ chối nữa. Cậu do dự gật đầu: “Được…”

Một tiếng “ mới thốt , Quý Dư đè xuống chiếc ghế sofa phía , miệng bịt kín khiến bất ngờ mở to mắt.

Có lẽ vì cho phép, đối phương càng quá đáng hơn, thậm chí trực tiếp đưa lưỡi .

Vì quá đột ngột, Quý Dư căn bản kịp ngậm miệng . Lớp thịt mềm mại trong miệng l.i.ế.m qua một cách mạnh mẽ, bên trong càn quét một vòng mới nức nở c.ắ.n Thương Viễn Chu một cái.

Thương Viễn Chu cảm nhận sự phản kháng yếu ớt của , cố gắng giữ một chút lý trí để kéo giãn cách giữa hai , giọng khản đặc: “Sao , bảo bối?”

Quý Dư kinh ngạc trợn tròn mắt. Sau một hồi hôn sâu, giọng chút mềm nhũn: “Anh đừng gọi em như .”

Là lời từ chối, nhưng giống như đang làm nũng.

Tại cảm giác như vẫn đang thích nghi, mà Thương Viễn Chu gọi … gọi là bảo bối một cách tự nhiên như .

Không Thương Viễn Chu cảm thấy thế nào, nhưng là gọi, Quý Dư chỉ thấy hổ và kỳ quặc.

Thương Viễn Chu hôn nhẹ lên khóe môi : “Tiểu Ngư thật đáng yêu.”

Anh càng là “vợ yêu thật đáng yêu”, nhưng lo lắng Quý Dư chấp nhận nên lời đến bên miệng đành đổi thành “Tiểu Ngư”.

Thương Viễn Chu chút tham lam. Chút thiếu sót thể gọi tên đang gào thét, nôn nóng bù đắp từ chỗ khác.

Ánh mắt trong đôi đồng t.ử đỏ nhạt càng thêm sâu thẳm, đen tối, về phía Quý Dư cũng càng thêm nguy hiểm.

Mà mặt Quý Dư đỏ bừng, đưa tay đẩy Thương Viễn Chu , ghì chặt mười ngón tay.

Vì nụ hôn , môi Quý Dư vẫn còn vương chút nước, mặt đỏ hồng, ánh mắt né tránh, tự nhiên mà l.i.ế.m môi .

Thương Viễn Chu chỉ vài giây nhịn mà hôn lên nữa.

Miệng một nữa bịt kín, Quý Dư phát điên. Cơ thể vô thức run lên một chút, định dùng lưỡi đẩy kẻ xâm nhập đang tiến , nhưng sự phản kháng yếu ớt coi là mời gọi. Chiếc lưỡi thô ráp vội vàng quấn lấy .

Động tác của Thương Viễn Chu thậm chí thể gọi là… vội vàng.

Quý Dư tại Thương Viễn Chu ham thích hôn môi đến . Cậu chịu nổi nụ hôn sâu như thế, thở khỏi chút dồn dập.

Cậu mở mắt , thấy Thương Viễn Chu đang nhắm mắt chuyên chú hôn , động tác hung hãn, dọa Quý Dư nhắm mắt .

khi nhắm mắt, âm thanh và cảm giác như phóng đại bên tai. Tiếng mút khi lưỡi triền miên hôn khiến Quý Dư cả nóng bừng.

Nóng quá…

Cậu cảm giác khóe môi chất lỏng ấm áp, ẩm ướt chảy , là nước bọt kìm chảy xuống theo khóe môi khép kín. Lông mi Quý Dư run rẩy, hổ lau , nhưng tay vẫn giữ chặt.

Đừng là tay, là môi răng.

Ngay cả cuống lưỡi cũng thoát , l.i.ế.m qua sâu mạnh, chút ngưa ngứa, như khơi dậy một cơn ngứa lớn hơn. Cảm giác khoái lạc kỳ lạ làm đầu óc Quý Dư trống rỗng.

Cảm giác đầu óc mờ , trong lúc mơ hồ, Quý Dư thấy tiếng thở dốc nặng nề của chính .

Cậu chút ngẩn ngơ, chút hoang mang khó hiểu, tiếng thở của nặng như ?

… Không đúng… Đây thở của .

Sự xoa nắn khác thường n.g.ự.c làm Quý Dư bừng tỉnh. Cậu còn nghĩ nhiều, vội vàng đưa bàn tay thả từ lúc nào nắm chặt lấy Thương Viễn Chu.

Thương Viễn Chu thuận thế buông tay, lòng bàn tay mang theo vết chai mỏng miết qua đôi môi sưng đỏ vì hôn của Quý Dư, cũng lau những giọt nước bọt trong veo, lấp lánh môi .

Quý Dư thở đều, đến khi buông thì mềm nhũn. Cậu trơ mắt Thương Viễn Chu đưa ngón tay dính nước bọt của miệng ngậm một chút. Không kịp ngăn cản, gương mặt vốn hồng hào của trong khoảnh khắc đỏ bừng lên.

Như quả đào mật chín mọng, khẽ chạm là thể trào thứ nước ngọt ngào.

Hốc mắt hoe đỏ, ánh mắt long lanh ngấn nước, Thương Viễn Chu, ánh nước trong mắt lấp lánh, tựa như mặt hồ gợn sóng ngày xuân.

“Tiểu Ngư…”

Thương Viễn Chu gọi , giọng trầm thấp, khàn đặc, như mê hoặc mà cúi đầu xuống.

Quý Dư tưởng hôn nữa, sợ đến mức vội vàng đầu . Nụ hôn thể sẽ đuổi theo như dự đoán xuất hiện, nhưng cổ truyền đến cảm giác nóng rực và thở nặng nề.

Quý Dư theo bản năng đưa tay nắm chặt vạt áo Thương Viễn Chu, giọng run rẩy: “Khoan , A Chu, em …”

Bàn tay đang nắm vạt áo Thương Viễn Chu chợt siết chặt. Quý Dư ngơ ngác chớp mắt, miệng một bàn tay khác bịt , còn chút yên phận tìm kiếm khe hở giữa môi.

Quý Dư nghiến chặt răng, mới khiến hành động quá mức gợi tình và tùy tiện thể thành công.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-48.html.]

Cậu như cũng lời nào, ngay cả âm thanh ú ớ cũng dám phát , sợ bàn tay tìm chút cơ hội. Chỉ thể thấy tiếng khàn khàn của Thương Viễn Chu vang lên bên tai: “Nếu là lời từ chối, thì cần .”

Sao … vô như

Đôi mắt đen láy, ẩm ướt của Quý Dư bỗng nhiên trợn lớn. Cậu cảm nhận sự ẩm ướt, ấm áp gáy, Thương Viễn Chu liếm…

Đầu lưỡi lặp lặp thử nghiệm gáy như một tín hiệu nguy hiểm. Quý Dư chút bối rối, nhớ chuyện ở khách sạn , chút sợ hãi thể ngăn .

Không thể phủ nhận là thấy thoải mái, nhưng niềm vui vượt quá giới hạn sẽ trở thành đau khổ.

Ham của Alpha quá mãnh liệt, Quý Dư khó chịu đựng. Chỉ nghĩ thôi, cơ thể theo bản năng run lên một chút.

Quý Dư nhịn đầu, thoát khỏi đôi môi đang quanh quẩn gáy của Thương Viễn Chu. khi , gáy thì thoát , nhưng một chỗ khác rơi nguy hiểm.

“Đừng hôn… Đừng…”

“Miệng đau quá.”

Quý Dư dùng tay chống Thương Viễn Chu, cố gắng đầu để né tránh nụ hôn dứt của đối phương. Cánh môi mềm mại bắt đầu đau đớn chịu nổi, Thương Viễn Chu vẻ thòm thèm tiến sâu hơn.

Ánh mắt Thương Viễn Chu tối . “Tiểu Ngư, chúng bây giờ là vợ chồng hợp pháp, danh chính ngôn thuận ? Bạn đời với thì hôn môi chứ.”

Quý Dư cuốn , chỉ cảm thấy quả thực lý. môi thì đau, cuống lưỡi cũng tê dại. Hốc mắt vẫn còn hoe đỏ, rõ ràng là bắt nạt, mà giờ chút đuối lý, thiếu tự tin.

… đau quá, em hôn nữa.”

“Vậy để c.ắ.n một miếng nhé?” Thương Viễn Chu ghé sát gáy , phát một âm thanh trầm thấp, quyến rũ: “Hửm?”

“Cắn một miếng thôi, ngoan nào, sẽ nhẹ nhàng.”

Quý Dư ngây thơ đến lạ thường mở miệng: “Cắn một miếng là ?”

“Không làm chuyện khác ?”

Răng nanh của Thương Viễn Chu ẩn ẩn ngứa ngáy. Pheromone vị rượu đắng đang lên men trong khí, vội vàng theo răng nanh đ.â.m , rót pheromone tuyến thể cằn cỗi gáy Quý Dư.

Pheromone đang xao động, nhưng Thương Viễn Chu vẫn cố chịu đựng. Răng nanh chạm làn da trắng nõn gáy, từ từ ma sát nhẹ nhàng ở đó, mang đến cho Quý Dư từng đợt đau đớn mong manh.

Khiến kiểm soát mà theo bản năng run lên từng đợt theo sự d.a.o động của răng nanh gáy.

“Không làm gì?” Thương Viễn Chu giả vờ , nhỏ giọng dỗ dành bảo bối khó khăn lắm mới trong lòng.

Quý Dư tưởng thật sự hiểu, ấp úng giải thích, nhưng ngượng ngùng : “Không làm cái đó…”

Thương Viễn Chu buồn : “Cái đó là cái nào?”

Nghe ý trong giọng , Quý Dư dù ngốc cũng phát hiện Thương Viễn Chu đang cố ý trêu chọc . Cậu hổ chịu mở miệng nữa, nhưng đàn ông chịu bỏ qua mà truy hỏi.

Răng nanh đ.â.m da, sắp c.ắ.n xuống, ánh mắt Thương Viễn Chu tối sầm , khàn khàn hỏi: “Hửm? Sao , làm gì.”

Quý Dư như con mèo xách gáy, nắm trúng điểm yếu, chịu đựng sự hổ, giọng nhỏ như muỗi kêu: “… Yêu.”

“Ngoan, lát nữa sẽ yêu em thật nhiều.”

Chồng thương em.

Thương Viễn Chu hôn nhẹ lên gáy để trấn an. Răng nanh sớm kìm mà đ.â.m da trong nháy mắt, pheromone hưng phấn gần như theo sát đó rót .

Quý Dư còn kịp lên án hành động trả đũa của , cơn đau đột ngột làm cho kiểm soát mà rên lên đau đớn. Đồng t.ử co rút, miệng hé mở, từng ngụm từng ngụm hít khí, cố gắng dùng cách để giảm bớt cơn đau.

Hốc mắt cũng đỏ lên trong nháy mắt, một lớp sương mờ trong veo bao phủ đôi mắt, làm cho con ngươi vốn đen láy, ẩm ướt càng thêm long lanh.

Như thể chỉ cần chớp mắt là thể rơi lệ.

Thương Viễn Chu chỉ cảm thấy một thoáng khoái cảm lướt qua khi răng nanh đ.â.m , ngay đó dâng lên là sự thỏa mãn cực độ, như một ô cửa sổ lọt gió, một trống mênh m.ô.n.g trong lồng ngực, là sự bất an mãnh liệt ẩn vẻ tự tin của một Alpha.

Tuyến thể cằn cỗi của Beta căn bản thể tiếp nhận pheromone rót . Pheromone vị rượu đắng chỉ thể thấm lớp da nông.

Cắn gáy Omega, dù chỉ là đ.á.n.h dấu tạm thời cũng thể duy trì lâu, nhưng c.ắ.n gáy Beta ——

Đây căn bản thể gọi là đ.á.n.h dấu, chỉ là một vết thương, một dấu răng.

Thậm chí đợi dấu răng lành , chút pheromone sẽ biến mất.

Thương Viễn Chu rót pheromone sâu hơn, nhưng Beta đáng thương c.ắ.n đến hốc mắt hoe đỏ, cũng thể để pheromone rót sâu hơn trong cơ thể.

cả,

Chỗ ăn , vẫn còn một chỗ khác thể ăn sâu hơn.

Pheromone cũng chỉ thể theo răng nanh đ.â.m . Dù chắc chắn sẽ rửa trôi, nhưng đảm bảo đủ sâu.

Thương Viễn Chu dỗ dành Quý Dư đang nức nở trong lòng, từng chút một hôn những giọt nước mắt trong veo nơi khóe mắt .

Nước mắt mặn, chút đắng, thật thì mùi vị cũng , nhưng Thương Viễn Chu hưng phấn lên một cách rõ rệt.

Quý Dư ham nồng đậm trong mắt . Đều là đàn ông, cũng lúc mà dừng sẽ khó chịu và đau khổ đến mức nào.

“Một …”

“Anh lâu quá, em chịu nổi.”

Lông mi run rẩy từng sợi, như con bướm đen bay mà bay , cánh dính sương sớm, long lanh trong suốt, quyến rũ đến c.h.ế.t .

Vợ yêu xinh c.h.ế.t .

Thương Viễn Chu l.i.ế.m môi, động tác mang theo chút tà khí dễ bộc lộ mặt khác. “Anh sẽ cố gắng hết sức.”

Giây tiếp theo, gần như hung hãn hôn lên môi Quý Dư.

Quý Dư ngờ hy sinh gáy mà vẫn thoát khỏi phận tóm lấy hôn, nước mắt mà né tránh.

nụ hôn ập đến dồn dập, mạnh gấp l.i.ế.m láp thành khoang miệng mềm mại của . Thỉnh thoảng đầu lưỡi chạm đến những nếp gấp mỏng manh thể thấy nụ hôn kịch liệt đến mức nào. Quý Dư chịu nổi, nhịn mà đẩy , Thương Viễn Chu cuốn lấy đầu lưỡi, ngang ngược hung hãn l.i.ế.m mút.

Đêm thành A náo nhiệt lạ thường, ánh đèn neon, thành phố cũng mang màu sắc cuồng nhiệt của những cuộc vui trác táng. Trên những quầy hàng ăn vặt ở chợ đêm, xuất hiện những món ăn xa xỉ hiếm thấy.

Hôm nay món chính là sashimi. Vầng trăng ẩn trong mây cũng lặng lẽ ló đầu , xem cho tường tận.

Ánh trăng sáng trong như lụa bạc đổ xuống, phủ lên Quý Dư một lớp ánh sáng trắng mờ ảo, mà vì thế mà thở căng thẳng chính là Thương Viễn Chu.

Những đóa bồ công lớn lay động vòng eo trong gió đêm. Dưới vầng hào quang màu bạc bao trùm khắp trời, những hạt giống xù lông nhẹ nhàng nhảy múa ánh đèn tụ quang theo làn gió tự nhiên.

Sự ồn ào náo động của đêm từ lúc nào trở nên im ắng. Món sashimi ở quán nhỏ chợ đêm tối nay biến thành một bữa tiệc mỹ thực thịnh soạn chỉ dành cho một thưởng thức.

Chưa từng thấy đĩa sashimi nào bày biện như . Những miếng cá tỉa thành hình nụ hoa nhỏ nhắn, thịt cá hồng phớt e ấp, chiếc đĩa trắng như ngọc, chỉ hai đóa hồng làm từ thịt cá tươi bày lẻ loi, đây là món khai vị của ngày hôm nay.

cẩn thận nhớ cách bày trí ở những nhà hàng cao cấp, dường như đều như . Thương Viễn Chu cũng chấp nhận. Anh thèm thuồng, dứt khoát bỏ đũa, đưa tay gắp.

Thịt cá non mềm, nhỏ nhắn, gắp lên . Thực khách tức giận, mạnh tay véo qua.

Chủ nhân của bữa tiệc sashimi thể chịu khi thấy đối xử với nguyên liệu chuẩn tỉ mỉ như . Khóe mắt hoe đỏ, như sắp vì tức giận, vội vàng nắm lấy tay , cầu xin.

Thịt cá quá non, dùng tâm để thưởng thức, bảo nhẹ tay một chút.

Thực khách , lẽ cảm động, dứt khoát cúi xuống, trực tiếp áp sát chiếc đĩa xinh trắng như ngọc, dùng môi lưỡi thưởng thức, cuốn lấy miếng cá nhỏ nhắn.

Thịt cá bao bọc trong khoang miệng ấm áp. Anh nhắm mắt , lặng lẽ thưởng thức miếng cá non mềm, cũng nuốt, cứ ngậm mút, dùng răng c.ắ.n nhẹ, từng chút một ép vị ngon bên trong.

Thương Viễn Chu mỹ thực làm cho kinh ngạc, đợi chủ nhân bữa tiệc sashimi mời mọc, quyết định tự tay, tùy theo ý thích mà quyết định thứ tự thưởng thức.

Anh rót thứ nước sốt lạnh lẽo tay, dùng ấm của ngón tay làm ấm nó lên, làm ấm khoang cá đang căng thẳng.

hình như lo xa, món vốn chế biến nóng hổi, nhiệt độ trong khoang cá càng cao, làm cho nước sốt lạnh lẽo tan chảy nhanh. Thương Viễn Chu đành khó khăn phết đều thứ nước sốt từng ngóc ngách của khoang cá, chỉ chờ lát nữa thưởng thức sẽ càng thêm ngon miệng.

Không đang bàn tán gì đó.

Ánh trăng lùi xa, len lén rọi góc tối, mới lỏm vài câu đối thoại mơ hồ.

A: “Anh xem, đói khát đến cùng cực quý trọng lương thực khó khăn mới ? Mỗi chỉ ăn một chút, qua cơn thèm dừng ?”

B: “Chắc là chứ, nếu đói đến cùng cực, chắc chắn sẽ chỉ ăn một chút để giảm bớt, để dành cho .”

A: “Tôi thấy sẽ , sẽ ăn một cho no, khó mà thỏa mãn.”

Loading...