Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 44
Cập nhật lúc: 2026-04-17 20:51:51
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh nghĩ em sẽ thích.”
Qua chiếc tai chống ồn, giọng Thương Viễn Chu chút biến đổi. Ở độ cao vạn mét, một trái tim khác cũng vì căng thẳng mà đập loạn nhịp.
Quý Dư cố nén ý đưa tay lên ngực, khẽ rút bàn tay đang nắm tay Thương Viễn Chu về, mỉm nhẹ nhàng: “Cảm ơn , em thích.”
Ánh mắt Thương Viễn Chu lướt qua bàn tay đang căng thẳng thu về, nắm chặt thành quyền đặt đầu gối, một thoáng thất thần.
Sao vợ yêu thể trắng đến thế.
Mọi nơi em đều trắng như tuyết. Khớp xương vì dùng lực mà nhô , vì trắng nên đốt ngón tay cũng ửng hồng, đến nao lòng.
Nếu vợ yêu thể dùng tay cho …
Chậc.
Thương Viễn Chu khẽ chậc lưỡi trong lòng, ánh mắt cũng trở nên tối tăm và đầy ẩn ý.
Anh sự kháng cự đầy lý trí của Quý Dư, nhưng sự thờ ơ mới cho thấy hành động của đều vô ích. Có kháng cự, mới sa ngã.
Thương Viễn Chu Quý Dư từ đến nay đều lý trí, luôn giữ cách với bất kỳ ai. Anh thể ép quá chặt.
Nếu để Quý Dư , một hành động nhỏ của em cũng thể khiến nghĩ nhiều như , chỉ sợ em sẽ bao giờ để bất cứ dấu vết nào nữa. Vì , những ý nghĩ vẻ xa, hạ lưu lẽ sẽ bao giờ , và cũng thể sẽ che giấu bản tính của cả đời.
cả, khoác lên lớp vỏ bọc đối với Thương Viễn Chu là chuyện khó, chỉ cần Quý Dư ở bên cạnh là .
Thương Viễn Chu cũng tự nhiên thu tay về: “Thích là .”
Trực thăng bay theo hướng định. Quý Dư đầy kinh ngạc vùng biển xanh thẳm chân: “Giống như một chiếc chăn màu xanh lam .”
Biển như chiếc chăn bông của đất liền, bờ cát là lớp viền trắng của những chiếc chăn kiểu cũ, mặt biển sóng vỗ dập dờn, những con thuyền biển như những họa tiết hoa chăn.
Phi công phía , thoải mái : “Trông Quý văn nhã lịch sự, nếu đeo thêm kính thì càng giống làm công tác văn hóa. Ấy thế mà chuyện kiểu , giống con gái hồi tiểu học thế nhỉ.”
Quý Dư lúng túng lắc đầu: “Trình độ văn của .”
Thương Viễn Chu khẽ: “Hồi học, môn Văn của em là kém nhất đấy, mỗi phát bài thi là mặt mày ủ rũ.”
Còn thích véo miệng nữa, khi véo mạnh đến nỗi đôi môi hồng nhuận cũng hằn lên một vệt trắng như vầng trăng khuyết.
“ bây giờ cũng cần thi cử nữa, so sánh thành chăn cũng đáng yêu.”
Quý Dư vốn chỉ thấy lúng túng, Thương Viễn Chu chuyện hồi học chút trầm tư, cuối cùng một câu "đáng yêu" làm cho đỏ mặt, lặng lẽ nghiêng đầu, giả vờ như đang chuyên chú ngắm cảnh.
Phi công tỏ ngạc nhiên: “Tổng giám đốc Thương và Quý là bạn học ?”
Sau khi nhận câu trả lời khẳng định từ Thương Viễn Chu, gương mặt ngăm đen của ánh lên vẻ trêu chọc thiện ý: “Không lẽ nào yêu sớm từ hồi học đến giờ đấy chứ.”
“Chẳng trách tình cảm như .”
Thương Viễn Chu khẽ "chậc" một tiếng, nửa thật nửa giả : “Lúc đó chỉ là bạn học thôi, cũng ý theo đuổi, nhưng Tiểu Ngư từ chối .”
Quý Dư phắt đầu , gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ thể tin nổi, mắt trợn tròn, lườm Thương Viễn Chu.
Người , thể dối chớp mắt như .
Cái gì mà theo đuổi, chuyện đó.
Phi công kinh ngạc kêu "hả" một tiếng. Điều kiện như Thương Viễn Chu, ngoại hình, gia thế đều thuộc hàng đầu, còn là một Alpha ưu tú, mà từ chối.
nghĩ , cũng là khả năng. “Omega đúng là săn đón. Tôi còn nhớ hồi học, mấy Alpha trong lớp chạy theo các Omega.”
“Cũng may đa đều phân hóa lớp mười hai, nửa năm cuối cùng là quan trọng nhất, cũng kịp yêu sớm.”
Quý Dư lắc đầu: “Tôi là Beta, đừng A Chu bậy, hồi cấp ba chúng .”
Không .
Thương Viễn Chu như nhướng mày, cũng gì thêm.
Phi công thì ngạc nhiên về chuyện Quý Dư là một Beta.
Chính cũng là Beta. Beta bình thường, tầm thường, đa trường hợp sẽ kết hợp với một Beta khác.
Dù là Alpha Omega, đều chẳng coi Beta gì, càng huống hồ là chuyện một Beta từ chối một Alpha.
Anh nổi lên lòng hiếu kỳ, nếu đang lái trực thăng, chắc đầu kỹ xem Quý Dư rốt cuộc điểm gì đặc biệt.
Trực thăng lướt qua vùng biển, tiến một khu rừng rộng lớn. Mắt Quý Dư sáng long lanh , một lát khẽ lẩm bẩm: “Sao trông giống như một cây súp lơ xanh khổng lồ .”
Thương Viễn Chu ở gần, huống hồ còn tai chuyên dụng để giao tiếp đặt ngay miệng Quý Dư, nên rõ câu đó. Khóe môi khẽ nhếch lên, cũng về phía "cây súp lơ xanh khổng lồ" .
Khi bay qua hẻm núi, trực thăng hạ thấp độ cao, đưa hai qua những hẻm núi sa mạc hoang vu. Kỹ thuật lái của phi công , máy bay luồn lách trong hẻm núi, như đang tái hiện cảnh rượt đuổi bằng phi thuyền trong phim khoa học viễn tưởng.
Trải nghiệm căng thẳng và kích thích khiến Quý Dư khi kết thúc vẫn còn thấy .
Họ dừng ở một bãi biển. Tiếng thủy triều vỗ bờ truyền đến từng đợt ẩm ướt. Quý Dư đặt chân lên bãi cát mềm mại, cảm giác chân lún xuống.
Thương Viễn Chu theo : “Đói bụng ?”
Quý Dư nghiêng đầu, gió biển thổi tung vạt áo : “Bây giờ ăn cơm hả?”
“Đi thôi, chắc cũng đến giờ .” Thương Viễn Chu chậm rãi sóng vai với . “Vốn dĩ định đưa em lặn biển, để em thử tự tay bắt hải sản.”
“Hả?” Quý Dư : “Không , dù em cũng lặn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-44.html.]
Thương Viễn Chu: “Anh thể dạy em, nhưng để .”
“Anh nhiều thứ thật đấy,” Quý Dư đầu . Đường chân trời nơi biển và trời gặp dừng phía Thương Viễn Chu, tạo thành một tỷ lệ nhiếp ảnh tuyệt hảo. Nếu chụp , Thương Viễn Chu đang dạo bờ cát chắc chắn sẽ là tâm điểm thu hút nhất trong bức ảnh.
Quý Dư nghĩ , rõ cũng hiểu, tại một ưu tú như thích .
Công bằng mà , so với Thương Viễn Chu, thật bình thường và tầm thường.
Cậu vốn dĩ mấy để tâm đến tình cảm , cho dù thấy cả căn phòng đầy ảnh cũng chỉ khiến kinh ngạc trong thoáng chốc ném đầu.
Bởi vì những bức ảnh đó quá xa vời, cũng sớm nhớ rõ đó là lúc nào, Quý Dư càng giống một ngoài cuộc hơn.
hôm nay, mơ hồ cảm nhận sức nặng của tình cảm .
Hai để từng hàng dấu chân bờ cát, sóng vai về phía . Gió biển thổi tung ống tay áo, khiến vạt áo họ chạm tách .
Trong sự yên tĩnh thoải mái , Quý Dư đột nhiên mở miệng: “Tại thích em?”
Thương Viễn Chu như rõ: “Hửm?”
Quý Dư gì thêm. Trong sự im lặng, Thương Viễn Chu nhẹ: “Em từng qua một câu thoại kinh điển ?”
“Tại con quạ giống cái bàn giấy.”
Quý Dư ngẩn , chậm rãi lắc đầu.
Câu hỏi tại thích Quý Dư.
Ánh mắt Thương Viễn Chu hướng về phía biển xa xăm, nơi đường chân trời mờ ảo. Khóe môi nhếch lên: “Thật cũng tìm lý do, nhưng em chính là câu trả lời.”
Mắt Quý Dư chớp động, mím môi định gì đó thôi.
Cậu chút hối hận vì hỏi câu đó, vốn dĩ nên tò mò.
Cũng may nhanh đó họ đến nhà hàng ăn cơm. Hải sản ngon, phản ứng của Thương Viễn Chu cũng tự nhiên, Quý Dư cũng dần nghĩ đến chuyện đó nữa.
Sau khi ăn cơm xong, lúc theo Thương Viễn Chu một căn nhà, Quý Dư vẫn còn tiếp theo sẽ làm gì. Khi là nhảy dù, kinh ngạc mở to mắt.
Thương Viễn Chu dò hỏi ý : “Nếu sợ thì chúng nữa.”
Quý Dư lắc đầu, mắt sáng lên: “Em thử.”
Trước khi nhảy dù, Quý Dư huấn luyện hơn một tiếng đồng hồ để đảm bảo khi lên máy bay hành động sai lầm nào gây nguy hiểm đến tính mạng.
Lúc chuẩn mặc đồ bảo hộ, Quý Dư chút căng thẳng, hỏi huấn luyện viên huấn luyện cho một tiếng đồng hồ: “Huấn luyện viên, lát nữa lên máy bay là sẽ nhảy cùng ?”
“Là .”
Người mở miệng chính là Thương Viễn Chu. “Yên tâm, bằng lái, thể dẫn .”
“Trước lúc tâm trạng , tranh thủ thi lấy bằng.”
Để thuận lợi nắm giữ sản nghiệp khổng lồ của gia tộc họ Thương là chuyện dễ dàng. Cảm giác adrenaline tăng vọt, sinh t.ử trong gang tấc khi nhảy dù giúp Thương Viễn Chu giải tỏa áp lực.
Giọng trầm và bình tĩnh, khiến Quý Dư từ từ thả lỏng hơn, cùng Thương Viễn Chu mặc đồ bảo hộ chuyên dụng để nhảy dù.
Đây là thứ hai trong ngày lên máy bay, nhưng tâm trạng khác.
Trong hai mươi phút máy bay cất cánh, Quý Dư và Thương Viễn Chu cùng . Thương Viễn Chu là dẫn nhảy, Quý Dư gần như ôm trọn lòng.
Máy bay lên đến độ cao 3000 mét, một huấn luyện viên khác cùng gật đầu với hai .
Cửa khoang máy bay mở , gió mạnh ào ạt thổi .
Thương Viễn Chu khẽ bên tai "Đừng sợ", Quý Dư cùng nhảy khỏi máy bay.
Cảm giác trọng lượng ập đến ngay tức khắc. Quý Dư kìm mà hét lên, đây gần như là một phản ứng bản năng, thể kiểm soát.
Sinh t.ử trong gang tấc.
Khoảnh khắc như đang nghênh đón cái c.h.ế.t, thứ đều bỏ phía , còn nhớ gì nữa, còn gì quan trọng nữa.
Cơ thể rơi tự do với tốc độ chóng mặt, ngày càng gần mặt đất. Gió gào thét lướt qua, nhưng tiếng gió rít cũng át tiếng tim đập thình thịch như nhảy khỏi lồng ngực.
Trong khoảnh khắc , đang ôm chặt từ phía dường như trở thành sự tồn tại duy nhất mang cảm giác an tâm.
Thời gian rơi tự do chỉ vỏn vẹn 45 giây, nhanh chậm. Thương Viễn Chu phía bung dù, tốc độ của họ nhanh chóng định .
Sự hưng phấn và khoái cảm tột độ bao trùm lấy Quý Dư. Trước mắt là cảnh hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm đỏ nửa bầu trời, là cái trực diện xuống bãi biển xinh , xuống vùng đất rộng lớn.
Họ mất hơn hai mươi phút để bay lên, nhưng chỉ cần đến mười phút để nhảy xuống và tiếp đất an .
Bộ đồ bảo hộ nhảy dù nặng nề cởi .
Quý Dư vẫn còn đắm chìm trong trải nghiệm , mắt sáng long lanh, gương mặt thanh tú trắng nõn vì tim đập quá nhanh mà ửng lên một mảng đỏ.
Thương Viễn Chu dùng mu bàn tay nhẹ nhàng chạm trán , ôn tồn hỏi: “Vừa em cảm thấy sắp c.h.ế.t ?”
Quý Dư gật đầu lia lịa.
Thương Viễn Chu dường như : “Vậy thì Quý Dư của c.h.ế.t .”
“Nếu em vẫn thích ngày em sinh , thì hãy coi hôm nay là ngày em c.h.ế.t , ngày mai sẽ chúc em sinh nhật vui vẻ.”
Gió biển thổi qua, tim đập rộn ràng. Thương Viễn Chu bãi biển, lưng về phía hoàng hôn, khoảnh khắc như ngưng đọng trong mắt Quý Dư.