Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 34
Cập nhật lúc: 2026-04-15 19:02:29
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ công ty của Quý Bác Hãn trở về, mới chỉ hơn mười giờ sáng.
Quý Dư vốn xin nghỉ cả ngày.
Bây giờ buổi sáng cũng sắp hết, liền nhắn tin điện thoại cho chị Kỷ ở phòng làm việc, báo rằng buổi chiều thể làm.
Sau khi ngẩn căn biệt thự vài phút, xách bình tưới nhỏ tưới hoa.
Nói đúng hơn là tưới chậu trầu bà Nam Mỹ của .
Nếu còn quan hệ gì với Quý Bác Hãn và Quý Hòa Hiên, sẽ nghĩ đến hai đó nữa, mà về chăm sóc cẩn thận chậu trầu bà của .
Quý Dư chăm sóc chậu trầu bà tận tâm, những chiếc lá một chút úa vàng là thể thấy rõ.
chiếc chậu mà dùng để trồng trầu bà trông tùy tiện.
Một chiếc chậu cao, màu xám xịt, đặt trong căn phòng bài trí đơn giản còn thể tạo cảm giác cổ điển, lạnh lùng. đặt trong căn biệt thự trang hoàng tinh xảo, lộng lẫy, tạo cảm giác vô cùng lạc lõng.
Huống chi nó còn đặt ở phòng khách, nơi trang trí tinh tế và sang trọng, ngay vị trí dễ thấy nhất khi bước cửa.
Một chậu trầu bà Nam Mỹ trông như đổ bê tông trực tiếp một cái chậu xi măng, cứ thế đặt ở vị trí nổi bật nhất, hợp với phòng khách chút nào.
Giống như chậu trầu bà đối với căn biệt thự, cũng giống như đối với Thương Viễn Chu.
Cuống lá trầu bà dài, phiến lá thon dài nhưng rộng hơn so với lá của những loại cây xanh thông thường. Khi tưới nước dùng bình tưới phun sương nhẹ nhàng lên mặt lá.
Lúc cầm bình tưới nước, thỉnh thoảng sẽ cô giúp việc qua .
Quý Dư tưới một lúc, từ khi nào, động tác tay dừng , mắt cứ chằm chằm cô giúp việc đang lau dọn.
Tay chân vốn nhanh nhẹn của cô giúp việc ngày càng chậm , ngày càng nặng nề. Lau đến cột cầu thang, cô cảm thấy như kim châm lưng.
Cô dừng , lòng trĩu nặng phòng bếp.
Cô vội kéo chú Vu, quản gia .
“Quản gia Vu, chú xem, Quý cứ chằm chằm thế nhỉ?”
“Tim , mà cứ đập thình thịch.”
Cô đột nhiên vỗ đùi. “Không lẽ… định sa thải hả?”
Công việc ở biệt thự nhàn hạ, lương cao, còn ngày nghỉ. Cô mất công việc chút nào.
Chú Vu im lặng một cách kỳ quái, vỗ vai cô giúp việc. “Yên tâm , sẽ . Chắc là thấy cô cũng làm giúp việc ở bên đó, quen mặt nên thấy thiết thôi.”
“Cậu Quý cũng việc của , làm thể cứ chằm chằm cô .”
Cô giúp việc thở phào nhẹ nhõm, luôn miệng vỗ ngực. “Tôi mà trong lòng cứ thấy bất an. Trước còn thể chuyện với Quý, giờ cứ như , cũng dám hỏi.”
Quản gia nghĩ nghĩ : “Hay là thế , hỏi giúp cô xem .”
Chú từ phòng bếp , đến phòng khách thì thấy Quý Dư cầm bình tưới chậu trầu bà, tay cầm điện thoại, đang hết sức chăm chú gì đó màn hình.
Bước chân của quản gia theo thói quen hạ xuống nhẹ, nhưng Quý Dư quá tập trung, nên khi quản gia qua, liếc mắt một cái liền thấy hai chữ lớn nổi bật nhất điện thoại của Quý Dư:
Hình Pháp.
Những chữ còn thì rõ.
Trán quản gia giật giật: “Cậu Quý đang xem gì ?”
Quý Dư đáp, mà hỏi ngược : “Chú Vu, khi làm quản gia biệt thự cho A Chu, chú làm gì ạ?”
Quản gia: “Tôi mở một quán mì xào vỉa hè giấy phép ở một nơi hẻo lánh.”
Hả?
Miệng Quý Dư hé một chút. Điều khác xa với hình ảnh quản gia trông vẻ già dặn, nghiêm túc hiện tại quá.
“Tổng giám đốc Thương gì để ăn,” quản gia ngừng một chút, “Là lỡ lời. lúc đó Tổng giám đốc Thương còn nhỏ, Quý cần nghĩ nhiều.”
Thương Viễn Chu… gì để ăn?
Những từ ghép với khiến Quý Dư chút khó tưởng tượng.
Cậu hỏi thêm, suy bụng bụng , cũng khác quá khứ đen tối của . Chuyện gia đình Thương Viễn Chu vô tình cũng là một tai nạn.
xem , quản gia Vu thúc đáng tin cậy.
Quý Dư kéo quản gia sang một bên. “Chú Vu, cháu với chú chuyện , chú xong tuyệt đối đừng để lộ nhé.”
Cậu về bản hợp đồng, chỉ rằng nghi ngờ cô giúp việc là gián điệp thương mại do công ty đối thủ cài .
hiện tại bằng chứng, định tính kế “câu cá”, đó tìm kẻ cô giúp việc bắt cả lẫn tang vật, tống cả lũ “ký túc xá tập thể” trong tù.
Cậu thấy cô giúp việc thiết, mà là thấy cô “hình sự”.
May mà lúc học theo hình tượng quản gia trong phim truyền hình, chú Vu quen với việc giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nên khi xong mới để lộ cảm xúc.
Thực chú Vu cũng hiểu rõ kế hoạch của Tổng giám đốc Thương nhà .
hiện tại, chú rằng dù kế hoạch là gì, thì cũng xảy vấn đề, một vấn đề lớn.
Theo kinh nghiệm xem nhiều phim của chú Vu, tình hình chung lẽ là…
…Câu chuyện tình yêu của tổng tài bá đạo và cô bé ngây thơ đột nhiên biến thành một cuộc chiến thương trường đầy âm mưu, phát triển theo một chiều hướng kỳ lạ.
Vẻ mặt chú Vu vẫn bình thản, thậm chí còn nghiêm túc hơn: “Tôi nghĩ nên bứt dây động rừng. Tổng giám đốc Thương trong lòng hẳn tính toán của riêng .”
Quý Dư suy nghĩ, cảm thấy cũng lý.
Thực suy nghĩ của đơn giản: Thương Viễn Chu giúp , tự nhiên cũng cố gắng hết sức giúp Thương Viễn Chu làm những việc thể.
Quản gia đột nhiên dừng , như nghĩ điều gì đó tiếp: “Có lẽ, thể cố tình cãi một trận với Tổng giám đốc Thương mặt cô .”
Thực chú Vu cũng hiểu tại Thương Viễn Chu chấp nhất với Quý Dư đến .
Theo quan niệm của chú, với phận hiện tại của tổng tài nhà , như thế nào mà ?
Vậy mà tốn nhiều công sức như , chỉ để tiếp cận một như Quý Dư.
Chú hiểu, nhưng chú cũng thật lòng mong Thương Viễn Chu , thể như ý nguyện.
Chỉ là nếu cả hai đều mang mặt nạ thì làm thể yêu , cãi đây.
Những lúc cảm xúc dâng trào như sẽ kiểm soát mà để lộ một chút cảm xúc thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-34.html.]
Lại vì trong lòng là giả, lẽ lúc đó sẽ chút tức giận, nhưng cũng sẽ thực sự ảnh hưởng đến tình cảm.
Không tác dụng , nhưng đây là cách duy nhất mà chú Vu thể nghĩ để một chút sự thật thể hé lộ lớp vỏ giả dối.
“Cãi ?”
Quản gia gật đầu. “Tốt nhất là những điểm mà Quý thực sự chút hài lòng, như cãi mới vẻ chân thật.”
“Từ những bất mãn trong cuộc sống, cãi đến chuyện Quý tự kinh doanh, cảm thấy Tổng giám đốc Thương cho một khoản đầu tư lớn như vẫn còn quá ít. Như lẽ sẽ tìm đến Quý.”
“Ai cũng Quý làm ăn. Những kẻ ý đồ sẽ nhân cơ hội để gài bẫy . Ai tìm đến , đó vấn đề.”
“Cháu làm kinh doanh,” Quý Dư ngừng một chút, hiểu ý chú, “Ra là .”
Có lẽ tối nay đợi Thương Viễn Chu về thể bàn bạc với một chút.
Cậu cảm thấy chỗ nào đó đúng lắm, nhưng vẻ như thứ đều chặt chẽ.
Sau khi ăn cơm trưa xong, Quý Dư chuẩn quần áo đến phòng làm việc.
Lúc về phòng, ngang qua cánh cửa căn phòng cho phép bất kỳ ai . Quý Dư dừng .
Mấy ngày nay thực sự thấy bất kỳ ai nơi .
Cậu chằm chằm cánh cửa đó một lúc, ma xui quỷ khiến nắm lấy tay nắm cửa.
Cạch.
Một tiếng động nhỏ vang lên, cửa hé một khe hở.
Ánh mắt Quý Dư tràn đầy kinh ngạc. Nơi cất giữ những đồ vật cực kỳ quan trọng của Thương Viễn Chu hề khóa.
Cửa các phòng trong biệt thự đều giống , biệt thự lớn, phòng nhiều. Xác suất vô tình nhầm tuy nhỏ, nhưng cũng là , huống chi trong biệt thự còn nhiều khác.
Là quên khóa ?
Cửa hé mở một khe hở, ánh sáng từ bên trong hắt . Khe hở nhỏ, thể xuyên qua để thấy bên trong những gì.
Quý Dư cũng đẩy khe hở đó thêm, kéo cửa , tay rời khỏi tay nắm, như thể từng mở .
…
Buổi chiều mùa hè, khi Quý Dư đến phòng làm việc, khí ở đây chút uể oải.
An Niên gục mặt xuống bàn, vẫy tay với Quý Dư: “Anh ơi, mời đến ‘sờ cá’ (lười biếng) nè.”
Quý Dư: “Sờ cá mà to thế, sợ chị Kỷ thấy .”
“Chị Kỷ ở đây, chị cùng mấy ngoài chụp ngoại cảnh .” An Niên lè lưỡi. “Là một dự án lớn, chị yên tâm nên theo sát.”
Quý Dư hiểu . “Sao ?”
An Niên: “Lúc các chị , em vẫn còn việc tay, ạ.”
Cậu thần bí ghé sát . “Lần em thấy bạn trai thấy quen mắt . Sau đó về nhà em mới nhớ , là vị tổng tài trẻ tuổi siêu lợi hại ?”
“Phòng làm việc của chúng từng lưu tạp chí phỏng vấn . Chị Kỷ Tổng giám đốc Thương là mẫu bẩm sinh, trai đến mức làm mềm nhũn chân tay.”
“Vốn dĩ doanh của loại tuần san kinh tế tài chính đó tệ, nhưng Tổng giám đốc Thương dựa gương mặt đó mà tạo nên một bước đột phá.”
Quý Dư chút kinh ngạc, nhưng cảm thấy hợp lý. “Anh quả thực lợi hại.”
“Ông trời rốt cuộc cho khuyết điểm gì !” An Niên kêu rên một tiếng, bật dậy, từ giá lấy một cuốn tạp chí. “Nè, xem ?”
“Dù cũng đang sờ cá, tìm hiểu thêm một chút về chồng cũng tệ nhỉ.”
Quý Dư nhận lấy, mở một trang, liền phản ứng : “Tìm… tìm hiểu thêm một chút?”
An Niên nháy mắt với vài cái. “Lần đầu gặp mặt em phát hiện , hình như mùi pheromone lưu là gì.”
“Nếu là một cặp đôi tình cảm , cho dù là Beta, cũng sẽ tìm hiểu mùi pheromone của Alpha của chứ?”
“An Niên!” Tim Quý Dư thắt . “Chuyện như nghĩ .”
“Bọn chỉ là… chỉ là…” Cậu nhắm mắt, c.ắ.n răng : “Chỉ là chuyện chăn gối hợp thôi.”
Cho đến lúc tan làm, Quý Dư vẫn trong trạng thái tinh thần hoảng hốt.
“Sao xuống ăn cơm, ở đây…”
Thương Viễn Chu đẩy cửa thì thấy Quý Dư đang cầm thứ gì đó trong tay, dường như đang nghịch ngợm. Anh ngừng . “Em…”
“Không như nghĩ !!”
Quý Dư vội giấu thứ đồ trông giống quả trứng gà đó lưng. “Cái là đồng nghiệp của em đưa.”
“Đồng nghiệp của em?”
Cửa đóng từ phía . Thương Viễn Chu từng bước về phía đang ở mép giường. Dưới cơn thịnh nộ, . “Cho em cái ?”
“Không , là chạy mua nhất quyết đưa cho bọn dùng.”
Tự dưng chạy , thần thần bí bí đưa đồ cho , cản cũng cản .
Quý Dư đột nhiên hỏi: “Pheromone của mùi gì?”
Vợ cầm món đồ chơi nhỏ giường, hỏi , pheromone mùi gì.
Thương Viễn Chu dừng mặt , yết hầu từ từ chuyển động một chút, ánh mắt tối sầm cuộn trào d.ụ.c vọng. Trước khi trả lời, pheromone của sôi trào .
Trong nháy mắt phá tan sự kiểm soát của , ồ ạt hướng về đang mép giường, chút kiêng dè chiếm lĩnh từng tấc da thịt cơ thể .
“Ý gì đây?” Giọng khàn đặc, cố gắng kiềm chế động tay động chân. “Em cùng thử dùng cái ?”
Mặt Quý Dư nóng bừng, vội vàng giải thích, từ đầu gặp mặt An Niên, đến chuyện xảy ở văn phòng buổi chiều.
Thương Viễn Chu thật sâu. “Cậu cho em mùi vị, tại còn hỏi ?”
Quý Dư mím môi: “Có chút tò mò, pheromone của thì hẳn sẽ hiểu rõ hơn một chút.”
“Là vị rượu đắng.” Thương Viễn Chu , đến quầy rượu trong phòng lấy một chai rượu. “Rất giống với cái , em thể nếm thử.”
Lúc đưa rượu cho Quý Dư,
Thương Viễn Chu khẽ một tiếng: “Lần , cần dùng lý do chuyện chăn gối hợp nữa.
Chồng em ‘’.”