Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:57:19
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Người bước xuống từ xe mặc một bộ vest cao cấp cắt may vặn, tôn lên vóc dáng cao ráo, thon thả. Gương mặt thanh tú nở nụ , khoác tay đàn ông tuấn mỹ đang ở cửa xe đợi .

Vóc vốn cũng tệ, gần một mét tám, nhưng khi cạnh đàn ông thấp hơn hẳn một cái đầu. Sự chênh lệch chiều cao vô tình khiến trông nhỏ nhắn hơn, nhưng cũng tạo nên một sự cân đối theo một cách khác.

Địa điểm tổ chức tiệc tối đặt tại một khu nghỉ dưỡng núi. Trước đó, Quý Dư còn ở thành phố A tấc đất tấc vàng , trong nội thành một mảnh đất lớn như quy hoạch để xây dựng khu nghỉ dưỡng.

Núi quá cao, nhưng lên đến nơi như tách biệt với thành phố ồn ào, náo nhiệt.

Cảm giác yên tĩnh giữa chốn huyên náo, ẩn ở một góc giữa sự phồn hoa, thực sự khiến bất ngờ.

Dĩ nhiên, giá cả của khu nghỉ dưỡng hẳn cũng đủ để khiến “tối sầm mặt mũi”.

đó là chuyện Quý Dư nên quan tâm. Khi bước tòa nhà chính của khu nghỉ dưỡng, thoáng thấy tên tấm biển: Vọng Cá Đình.

Lần đầu tiên tham gia tiệc tối cùng Thương Viễn Chu khi “kết hôn giả”, Quý Dư chút căng thẳng, sợ diễn hỏng.

Càng đến gần địa điểm, cảm giác căng thẳng càng tăng. Để giảm bớt, nhỏ giọng chuyện với Thương Viễn Chu: “Vọng Cá Đình là tên của khu nghỉ dưỡng ?”

Thương Viễn Chu dẫn trong, liền thờ ơ đáp: “Không , chỉ là tên của tòa nhà chính thôi.”

Khu nghỉ dưỡng lớn. Nói là khu nghỉ dưỡng nhưng kiến trúc bên trong kiểu cổ kính, mà càng giống như là một khu nghỉ dưỡng hiện đại, sang trọng, với nhiều tòa nhà và sân vườn.

Quý Dư nghĩ đến cái tên Vọng Cá Đình : “Vậy đây là một khu nghỉ dưỡng chuyên về câu cá giải trí ?”

Khóe môi Thương Viễn Chu nhếch lên. “Có thể là , bên trong đúng là hồ nước để câu cá.”

Quý Dư: “Vậy tên của khu nghỉ dưỡng là gì? Lúc xe chạy hình như em thấy biển hiệu.”

“Không tên. Nghe khu nghỉ dưỡng là của tư nhân, mua về là để tặng cho vợ tương lai của , cho nên lẽ đợi đó cưới vợ mới đặt tên.”

Bước chân Thương Viễn Chu khựng . “Đến , đừng căng thẳng.”

Quý Dư hít một thật sâu, khi phục vụ mở cửa, theo chân Thương Viễn Chu bước .

Những chùm đèn chùm pha lê lộng lẫy rủ xuống từ giữa trần nhà, tỏa ánh sáng chói mắt, cùng với những đang xoay trong bữa tiệc, tất cả đều lọt tầm mắt Quý Dư.

“Tổng giám đốc Thương.”

“Tổng giám đốc Thương đến .”

“Ôi chao, Tổng giám đốc Thương và Quý ngày càng xứng đôi.”

“Còn , duyên trời tác hợp, trời sinh một cặp. Tổng giám đốc Thương, Quý, đây là đầu tiên hai lộ diện hôn lễ nhỉ.”

“Viễn Chu.”

Người đầu tiên bước từ đám đông là một đàn ông trung niên trông phúc hậu. Quý Dư gặp ông ở hôn lễ, hình như là chú của Thương Viễn Chu.

Người ông , Quý Dư ấn tượng sâu hơn một chút, tên là Thương Viễn Trần.

Ngày và Thương Viễn Chu chụp ảnh cưới, cũng mặt. Chỉ là lúc đó Quý Dư ngã ngựa, đó cũng Thương Viễn Trần rời lúc nào.

Thương Viễn Trần cũng lên tiếng, gọi Thương Viễn Chu: “Anh.”

Thương Viễn Chu gật đầu, gọi đàn ông trung niên một tiếng: “Chú út.”

Quý Dư bên cạnh cũng ngoan ngoãn học theo cách gọi của Thương Viễn Chu: “Chú út.”

Chú út rõ ràng mấy coi trọng Quý Dư, trực tiếp phớt lờ lời chào hỏi lịch sự của , liền với Thương Viễn Chu: “Dự án ở Núi Viễn đó là lúc ba còn sống tin tưởng giao cho …”

“Chú út.”

Thương Viễn Chu bình tĩnh ngắt lời ông . “Không là tiệc tối ? Vì bữa cơm và Tiểu Ngư còn ăn gì.”

“Có chuyện gì thì ăn cơm xong .”

Anh đầu , Quý Dư với ánh mắt chút cưng chiều: “Đói bụng ? Chồng đưa em ăn gì nhé.”

Quý Dư áy náy với chú út, tay ôm chặt lấy cánh tay Thương Viễn Chu, c.ắ.n môi do dự : “Hay là để chú út , em đói một chút cũng .”

“Tuy buổi trưa bận quá cũng kịp ăn cơm, nhưng cũng chỉ mới mười tiếng ăn thôi, thể quan trọng bằng chuyện của chú út .”

Mặt chú út lập tức sa sầm .

Những xung quanh cũng Quý Dư đây là cố tình gây chuyện, chỉ chờ xem phản ứng của Thương Viễn Chu.

Thương Viễn Chu như , sắc mặt đúng là trầm xuống, nhưng vì hành động của Quý Dư. “Buổi trưa cũng ăn cơm ?”

Đây là vấn đề ăn cơm trưa cơ chứ?!

Ai ngờ câu tiếp theo của Thương Viễn Chu còn hơn thế: “Vậy mà còn đây chuyện ? Em đó, chính là quá lương thiện.”

Vẻ mặt của những đang xem kịch chút khó giữ bình tĩnh, dùng hết khả năng diễn xuất thương trường mới nặn một nụ .

Trớ trêu là ở đây một ai dám phản bác nghi ngờ, chỉ thể Thương Viễn Chu định nghĩa từ “lương thiện”.

Nói , Thương Viễn Chu liền dẫn Quý Dư đến chỗ sắp bắt đầu bữa tiệc.

Để chú út tại chỗ, sắc mặt lúc xanh lúc đen, vô cùng khó coi. “Tôi chẳng qua chỉ tỏ thái độ lạnh nhạt với thằng Beta một chút, mà nó dám hạ nhục như ?”

“Tiệc tối của tầng lớp chúng , ai là thực sự đến đây để ăn chứ?”

“Còn lương thiện?” Ông tức mà chỗ xả, nghẹn đến đau cả ngực. “Nó là một Beta, làm màu như mà còn lương thiện?”

Thương Viễn Trần vỗ vai ba . “Thôi ba.”

“Lần con gọi thẳng Quý Dư là Beta, Thương Viễn Chu còn cảnh cáo con đấy.”

Anh một cách lạnh lùng. “Anh trai con đó, cưng thằng Beta lắm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-30.html.]

Trên sân khấu ngoài trời của khu nghỉ dưỡng bày đầy những món ăn điểm tâm tinh xảo. Dưới ảnh hưởng của Thương Viễn Chu, bữa tiệc tối biến thành một bữa ăn đúng nghĩa.

Tuy thể chung một bàn, nhưng ở sân rộng rãi ngoài trời, tất cả đều thể thấy cảnh Thương Viễn Chu và Quý Dư ở bên .

Nhìn Thương Viễn Chu gắp thức ăn cho Quý Dư, đưa nước, khi kem món tráng miệng dính khóe môi Quý Dư, còn dùng tay lau .

Ăn xong còn lén lút xoa xoa bụng nữa chứ!

Đừng tưởng làm trò mờ ám gầm bàn là ai thấy!

Không ít cảm thấy ê răng mà dời tầm mắt , nhưng trong lòng cũng hiểu rõ tầm quan trọng của Quý Dư trong lòng Thương Viễn Chu.

Chút coi thường đối với một Beta như Quý Dư cũng lặng lẽ tan biến.

cũng suy nghĩ khác.

“Chị! Chị xem kìa.”

Đinh Ấu Liên chút bất đắc dĩ che tai . “Em đừng gào tai chị nữa. Vốn dĩ chuyện liên hôn cũng chỉ là lớn thuận miệng thôi, Thương cũng thích chị.”

“Đừng là gắp thức ăn đưa nước, đến chị một cái cũng . Tiểu Ý ngoan nào, chị em cảm thấy là Quý Dư cướp mất Thương, nhưng vốn dĩ Thương cũng là của chị.”

“Thứ nhất, Thương là chứ đồ vật. Thứ hai, xét về điều kiện, chị cũng với tới Thương. Xét về tình cảm, trong lòng em chị là nhất, nhưng trong lòng Thương thì thích là Quý Dư mới là nhất.”

Thiếu niên tỏ vẻ phục, hạ giọng chế nhạo c.h.ử.i thầm một câu: “Quý Dư một thằng Beta thì xứng ? Cũng soi gương .”

“Thôi nào Tiểu Ý.” Đinh Ấu Liên vỗ vỗ . “Ba cũng vài câu chứ.”

Tiểu Ý đột nhiên phắt dậy, đầu về một hướng. “Em ăn xong .”

Tiệc tối diễn một nửa, cũng túm năm tụm ba trò chuyện, với những ý đồ riêng.

Tại một nơi xa đám đông trong khu nghỉ dưỡng, hai cùng về phía Thương Viễn Chu và Quý Dư đang vây quanh.

“Rất cam tâm đúng ?” Tiểu Ý khẩy một tiếng. “Bị chính đứa em trai mà từng áp bức, coi thường, đột nhiên trở nên cao cao tại thượng.”

“Nếu cho tin tức, dẫn , thì đến cổng khu nghỉ dưỡng cũng .”

Quý Hòa Hiên gì, sắc mặt khó coi đến cực điểm.

Trong thời gian , dù là Quý Bác Hãn đều liên lạc với Quý Dư. Điện thoại chặn, phương thức liên lạc xóa.

Kết hôn với Thương Viễn Chu là thể thoát khỏi nhà họ Quý ? Đừng mơ.

Cuộc hôn nhân của Quý Dư chỉ thể mang lợi ích cho gia đình. Kết hôn với Thương Viễn Chu sẽ mang lợi ích lớn hơn nữa cho gia đình, cứ chặn điện thoại là thể thoát khỏi họ .

“Sao nào, qua đó ?” Tiểu Ý “chậc” một tiếng. “Vì sợ Thương Viễn Chu? Muốn đợi lúc Quý Dư một mới tìm đến ?”

Quý Hòa Hiên một cái. “Cậu tìm , rốt cuộc làm gì?”

Biết quan hệ của họ với Quý Dư , rõ ràng khi tìm đến điều tra .

Tiểu Ý lắc đầu. “Thật cũng gì cả, chỉ thể chịu khi thấy một tên Beta như Quý Dư sống như . Dựa cái gì mà kết hôn với Thương Viễn Chu chứ?”

Cậu đột nhiên nảy một ý. “Hay là thế , cho một ý kiến nhé?”

“Nếu chuyện thành công, thể tiếp tục chà đạp Quý Dư chân.”

Quý Hòa Hiên: “Ý kiến gì?”

“Anh là Omega ? Lại còn là Omega đ.á.n.h dấu.”

“Một chút thuốc, một chút pheromone dẫn dụ, để Thương Viễn Chu nếm thử mùi vị của Omega , liệu còn nhớ một tên Beta là ai nữa ? Chỉ cần mê đắm , tất cả những gì Quý Dư đang hiện tại đều sẽ là của .”

“Huống hồ dù đó mê đắm , trai của Quý Dư, đổ thừa cho rượu, Thương Viễn Chu chắc cũng sẽ làm gì . Mà chuyện , sẽ trở thành cái gai trong lòng Quý Dư, khiến khó chịu cả đời.”

“Một cơ hội tuyệt vời để trở thành khác mà bất kỳ nguy hiểm nào, thế nào?”

“Bốp!” Một tiếng tát giòn giã, chút do dự.

Đinh Ý thể tin nổi mà ôm lấy khuôn mặt đau rát của . “Anh dám đ.á.n.h ?!”

“Anh là ai mà dám đ.á.n.h ?” Cậu định đ.á.n.h trả, Quý Hòa Hiên chặn , căm hận : “Anh cứ chờ nhà họ Đinh trả thù .”

“Cậu dám ?” Quý Hòa Hiên lạnh. “Nếu đem những lời cho Thương Viễn Chu, nhà họ Đinh sẽ ?”

Đinh Ý đột nhiên trừng mắt Quý Hòa Hiên. “Anh!”

Quý Hòa Hiên hất tay . “Tôi đúng là ghét Quý Dư, nhưng dù nó cũng là em trai .”

“Bảo chen chân hôn nhân của em trai ?”

“Cậu vốn hiểu tình hình nhà họ Quý. Tôi Quý Dư đau khổ, là vì nó sinh nợ chúng .”

Đinh Ý ôm mặt chế nhạo: “Nói thì lắm, dù vẫn là em trai, chẳng cũng thể chịu khi thấy Quý Dư sống .”

Quý Hòa Hiên thèm để ý đến nữa, bỏ Đinh Ý về phía Quý Dư trong đám đông.

Đinh Ý chẳng qua chỉ là một thiếu niên mười mấy tuổi, còn quá non nớt, hiểu rằng thế giới chỉ đen và trắng, mà là một vùng xám mờ mịt. Mỗi đều là một thực thể mâu thuẫn.

Quý Hòa Hiên đúng là ghét Quý Dư, sự căm ghét đó khiến lạnh nhạt, phớt lờ Quý Dư suốt mười mấy năm.

chen chân hôn nhân của Quý Dư?

Quý Hòa Hiên còn hạ tiện đến mức đó.

Quý Dư vẫn đang theo chân Thương Viễn Chu xã giao, thỉnh thoảng làm một “bông hoa trắng nhỏ” đúng lúc khi Thương Viễn Chu kết thúc một chủ đề nào đó.

Cậu uống một chút rượu, mặt ửng hồng, một lớp mỏng manh. Dựa Thương Viễn Chu làm nũng cũng dáng hình. Diễn kịch giữa đám đông, vẫn những con sóng ngầm đang cuộn trào bên bữa tiệc tối.

Loading...