Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 28
Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:57:15
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Quý Dư?”
“Cốc cốc cốc…”
Những ngón tay với khớp xương rõ ràng gõ lên cánh cửa kính mờ của phòng tắm. Giọng trầm ấm xen lẫn chút nghi hoặc của Thương Viễn Chu vang lên: “Em chứ?”
Mặt Quý Dư vẫn còn đỏ bừng, lớp da mỏng như tuyết lộ một tầng ửng đỏ bất thường.
Dòng nước trong vắt ào ào chảy từ vòi, đôi tay thon dài, trắng nõn chặn , một phần thiếu hụt tràn theo kẽ ngón tay.
Vốc một vốc nước tạt lên mặt, dòng nước lành lạnh thích hợp để làm dịu ngọn lửa đang bừng cháy cùng sự ngượng ngùng.
Quý Dư dám mở cửa, cách cánh cửa lắp bắp trả lời: “Không gì, ?”
Giọng như ngậm một cục kẹo mạch nha, dính dính, mang theo một vị ngọt ngào kỳ lạ.
Lúc những lời , Quý Dư đang cau mày chằm chằm “chú cá nhỏ” đang sung sức, ánh mắt do dự dừng ở vòi hoa sen cách đó xa.
Tắm nước lạnh…
Chắc là sẽ thôi nhỉ?
Tại chân Thương Viễn Chu cọ một cái liền…
Quý Dư hổ bực bội cộc đầu tấm kính lạnh băng một cái, một tiếng “rầm” lớn vang lên, chỉ làm Quý Dư giật mà còn khiến Thương Viễn Chu bên ngoài cửa cũng hoảng hốt.
“Quý Dư?”
Tay nắm cửa động tĩnh, Quý Dư hoang mang rối loạn cố gắng ngăn cản: “Không, khoan , đừng vội.”
quá muộn.
Quý Dư mặc áo ngủ, tay chân luống cuống bồn rửa mặt. Thấy Thương Viễn Chu vặn cửa bước , kịp ảo não vì quên khóa cửa, vội cúi đầu nép sang một bên.
Đồng t.ử Thương Viễn Chu đột nhiên co rút . “Đừng nhúc nhích!”
Giọng hung dữ, gương mặt sắc sảo nhíu chặt, như mang theo băng giá đến tận xương tủy, thốt hai chữ, tựa như lời răn dạy thiếu kiên nhẫn.
Quý Dư dọa sợ, cứng đờ tại chỗ dám động, mím môi. “Xin .”
Nơi một mớ hỗn độn, đầy nước và mảnh gương vỡ sàn. Quý Dư cũng ngờ chỉ cúi đầu dán trán gương cộc một cái mà tấm gương vỡ tan tành mặt .
Cậu thói quen dùng trán khẽ chạm những đồ vật khác: cộc bàn, sách vở, nắp ly nước, nhưng đây là đầu tiên đối mặt với tình huống như thế .
Lại còn là ngày đầu tiên khi chuyển đến nhà Thương Viễn Chu…
Và Thương Viễn Chu trông vẻ…
… tức giận.
Quý Dư tay chân luống cuống, ngập ngừng mở lời: “Gương em sẽ đền cho .”
“Không cần.”
Thương Viễn Chu mặt mày sa sầm bước tới, vòng tay qua eo bế ngang lên.
Quý Dư há hốc miệng, một câu cũng dám , ngoan ngoãn để bế ngoài.
Như đặt một con búp bê, Thương Viễn Chu đặt lên giường.
Người đàn ông cao lớn, tuấn mỹ nửa quỳ xuống mặt , mắt cá chân… nắm lấy.
Quý Dư co rúm một chút, nhịn rút chân , nhưng giữ chặt, bàn tay to rộng, mạnh mẽ tựa như một loại xiềng xích khác, khóa chặt lấy .
“Có thương ?”
Thương Viễn Chu mở lời, vẻ mặt căng thẳng của Quý Dư từ từ thả lỏng một chút, vội vàng lắc đầu: “Không .”
“Lần chân trần chạy lung tung như .”
Thương Viễn Chu nửa nắm lấy mắt cá chân Quý Dư. Lớp da mỏng manh, trắng như tuyết bao phủ nơi đó, mảnh khảnh đến mức thể rõ mạch máu.
Mặt trong ngón tay cái mang theo vết chai mỏng cọ qua cọ thật mạnh và chậm rãi khối xương tròn nhỏ lồi lên ở mắt cá chân, lúc mới buông lỏng Quý Dư .
Anh dậy, đúng lúc “chú cá nhỏ” thả lỏng thì buông lời trêu chọc: “‘Chào cờ’ thôi mà, cần ngượng ngùng đến mức mang giày chạy trốn phòng tắm .”
Quý Dư: ?!
Có bề ngoài còn bình tĩnh đó, kỳ thực lưng “c.h.ế.t” một . “Sao …”
Thương Viễn Chu: “Xem phản ứng của em mà đoán.”
Quý Dư chút sụp đổ che mặt.
Những mảnh kính vỡ đó Thương Viễn Chu cho đến xử lý. Quản gia mặt lạnh tanh tỏ ý tìm nhà máy sản xuất đó để “ chuyện”, còn Quý Dư thì tinh thần hoảng hốt bàn ăn.
Cậu “chào cờ” là hiện tượng sinh lý bình thường của nam giới, thể tự kiểm soát .
Ví dụ như lúc Thương Viễn Chu dán đùi buổi sáng.
Cách một lớp quần ngủ mỏng manh, Quý Dư thể cảm nhận rõ ràng… sự nóng rực, cứng rắn.
Tuy hổ, nhưng lúc đó Thương Viễn Chu còn đang trong mơ, Quý Dư đối phương hề .
thì khác!
Cậu là tự … lúc nhớ chuyện mật, kẹp lấy chân Thương Viễn Chu mà cọ.
Hoàn cách nào coi như hiện tượng sinh lý bình thường , cả hoảng hốt đến mức chỉ lập tức thoát khỏi hiện trường vụ án.
Kết quả vì phản ứng quá lớn, bắt quả tang.
Quý Dư chỉ c.h.ế.t cho .
Cậu ăn từng miếng bữa sáng một cách vô hồn, thực bản cũng đang bỏ gì miệng.
Cho đến khi c.ắ.n một con ngao trong bát cháo hải sản, răng cấn đau nhói, hốc mắt tự chủ mà đỏ hoe.
Một tiếng “lách tách” cực nhẹ, một giọt nước mắt rơi bát cháo, tạo một gợn nước nhỏ.
Thương Viễn Chu qua, liền thấy Quý Dư đang . Vẻ mặt vốn còn mơ hồ chút ý của khẽ đổi một cách khó nhận .
Là do vợ yêu da mặt quá mỏng, là…
… bài xích đến ?
Quản gia đột nhiên lên tiếng, phá vỡ sự yên tĩnh của phòng ăn buổi sáng: “Quý ?”
Quý Dư “bá” một tiếng ngẩng đầu lên, còn kịp mở lời, quản gia ngay đó một câu nữa: “Kết hôn với Tổng giám đốc Thương, chẳng lẽ là làm ấm ức ?”
“Chú Vu.” Thương Viễn Chu nhàn nhạt gọi quản gia một tiếng, giọng điệu ẩn chứa sự cảnh cáo.
Quý Dư kinh ngạc. “Không , cháu c.ắ.n mạnh quá, c.ắ.n con ngao.”
Quản gia liếc những hầu khác đang cách đó xa, ánh mắt của Thương Viễn Chu, đ.á.n.h bạo thêm một câu: “Tìm cớ cũng tìm cớ nào một chút chứ, xem những khác tin ?”
Tại tin chứ!
Cậu là trong lòng một “bạch nguyệt quang” thể xóa nhòa ép kết hôn với Thương Viễn Chu.
Quý Dư lắc vai chú Vu, bảo chú bớt xem mấy bộ phim kỳ quái , nhưng thấy những quản gia.
Trong đó cả dì giúp việc !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-28.html.]
Quý Dư dụi dụi mắt, làm cho hốc mắt non mềm càng thêm đỏ hoe, sụt sịt mũi. “Thực , em chỉ là… nỡ để A Chu làm.”
“Nếu em thể cùng A Chu đến công ty thì .”
Thương Viễn Chu đưa tay về phía Quý Dư. “Lại đây, chồng ôm.”
Hốc mắt Quý Dư đỏ hoe, tai cũng đỏ bừng, bước tới lên đùi Thương Viễn Chu.
Thương Viễn Chu nửa nắm lấy gáy Quý Dư, dùng lực một chút, đè cúi xuống, hôn lên trán Quý Dư một cái.
“Hôm nay thể để em cùng đến công ty . Không em chụp ảnh , nhờ gặp em một .”
“Địa chỉ lát nữa sẽ gửi điện thoại em, để chú Vu đưa em qua đó, ừm?”
Quản gia gật gật đầu. “Vâng, thưa Tổng giám đốc Thương, xin xuống chuẩn xe .”
Chỉ thể giúp ngài đến đây thôi, thưa Tổng giám đốc Thương.
Sao hôn môi chứ, kịch bản tổng tài bá đạo lúc nên cảnh hôn chứ.
Tổng tài nhà thật là, chẳng bá đạo chút nào.
Ông lùi hai bước mới xoay , vẻ mặt nghiêm túc, cổ hủ, ẩn sâu công lao và danh tiếng.
Buổi sáng đầu tiên ở biệt thự trôi qua một cách “ngoạn mục” như , trong lòng Quý Dư chút hối hận vì đề nghị dọn về biệt thự ở.
Cùng chú Vu một một lên xe, Quý Dư vị trí Thương Viễn Chu gửi điện thoại, cho chú Vu .
Sau tin nhắn còn một câu nữa và một địa chỉ khác:
“Hôm nay sẽ tìm lý do cho kiểm tra đồ đạc trong phòng ngủ. Em hôm nay đừng về vội, buổi tối tham gia một bữa tiệc, địa chỉ gửi cho em đó.”
Chuyện kiểm tra phòng làm Quý Dư thở phào nhẹ nhõm.
Ngay đó chút lo lắng về việc gần .
Nội thất trong xe tuy đơn giản nhưng toát lên vẻ xa hoa, lãng phí. Trần xe điểm xuyết bằng những chấm nhỏ li ti, xinh , Quý Dư đó gọi là “trần ”.
lúc chẳng tâm trạng nào để thưởng thức.
Chuyện buổi sáng “ phản ứng” với Thương Viễn Chu vượt quá giới hạn chấp nhận của Quý Dư. Vì chuyện , còn nhớ một chuyện khác.
Thời gian trôi qua cũng khá lâu , Quý Dư vốn sắp quên.
Bây giờ nhớ ! Cậu vất vả mới quên !
Đó là ở bữa tiệc rượu, theo ấn tượng của thì đó là đầu tiên thấy Thương Viễn Chu.
Bộ vest màu bạc trắng, tóc đen mắt đỏ, đôi mắt hẹp dài, sâu thẳm màu hồng nhạt như đá quý điểm xuyết gương mặt xinh đó, ngũ quan thể là hảo, giống như ma cà rồng quyến rũ lòng trong truyện tranh.
Đêm đó, lúc Quý Dư đang “tự giải quyết”, hiểu trong đầu hiện lên gương mặt của Thương Viễn Chu, đó là chuyện hôm nay.
Không lẽ …
…thấy sắc nảy lòng tham với Thương Viễn Chu ?
Ý nghĩ lóe lên, cả Quý Dư như sét đ.á.n.h trúng, cứng đờ. Cậu thể thừa nhận Thương Viễn Chu trông , nhưng cũng nguy hiểm!
Quý Dư đau khổ nhắm mắt , quyết định tối nay về sẽ ngủ đất, gì thì cũng thể nào ngủ chung giường với Thương Viễn Chu nữa.
Chưa từng bất kỳ kinh nghiệm yêu đương nào, cũng từng cảm tình với bất kỳ ai, về mặt tình cảm, bản Quý Dư cũng ngây ngô, mơ hồ rõ .
Cậu đoán, lẽ chút cảm tình với Thương Viễn Chu, lẽ thích gương mặt tuấn mỹ tuyệt trần đó.
Thương Viễn Chu dù thế nào cũng là thể trêu chọc .
Quý Dư cũng trêu chọc.
Kỳ mẫn cảm của Alpha Omega ở bên thì thể vượt qua , hết đến khác chịu đựng đau khổ, sẽ chỉ làm cho nỗi đau của kỳ mẫn cảm ngày càng sâu sắc hơn.
Giữa Alpha và Omega còn độ tương thích pheromone.
Hai độ tương thích quá cao sẽ thu hút lẫn theo bản năng, củi khô lửa bốc.
Thậm chí Omega đ.á.n.h dấu, Alpha vẫn sẽ Omega độ tương thích pheromone cao hơn hấp dẫn. Con cũng giống như dã thú, thứ pheromone hư vô mờ mịt khống chế.
Không tăng thêm sự tự chủ, cuối cùng phát triển đến mức ngoại tình cũng là hiếm.
Giống như… ba .
Quý Dư lặng lẽ bóp c.h.ế.t chút manh nha tình cảm còn kịp nảy mầm của , dùng đầu ngón tay ấn mạnh lên mu bàn tay.
Điên thật , đang nghĩ gì .
Sự mật ngày qua ngày kéo gần cách giữa hai trong một thời gian ngắn, suýt nữa làm Quý Dư quên mất.
Lý do Thương Viễn Chu tìm một Beta như , chẳng là vì sợ khi chuyện kết thúc sẽ dây dưa .
Cậu đến đây là để làm công, là một nhân viên văn phòng.
Chứ là “hoa trắng nhỏ” thực sự yêu đương với tổng tài bá đạo.
Chăm chỉ tuân thủ hợp đồng, phối hợp với Thương Viễn Chu thành kế hoạch của mới là việc nên làm.
Xem phim truyền hình nhiều quá, đầu óc sắp tỉnh táo nổi . Quý Dư đột nhiên cùng chú Vu lái xe phía trao đổi cảm nhận về phim.
chú Vu hình như vẫn Thương Viễn Chu chút khách khí “bóc phốt” .
Sáng nay hình như còn diễn một chút, nếu tùy tiện chọc thủng việc đối phương đang diễn…
Quý Dư đặt cảnh khác mà suy nghĩ.
Nhập vai , bắt đầu thấy hổ .
Cho nên nên mở lời như thế nào đây.
Không đợi Quý Dư nghĩ xong, chiếc xe dừng một tòa nhà. Quý Dư thấy một thanh niên mặc áo khoác ngắn màu vàng nhạt như đang chờ ở cửa.
Người đó qua đầy tò mò khi chiếc xe dừng . Đợi Quý Dư xuống xe, liền vội vàng chạy tới. “Cậu là Quý Dư ?”
Không đợi Quý Dư trả lời, nhiệt tình chào hỏi: “Tớ là An Niên, thể gọi tớ là Niên Niên. Chị Kỷ bảo tớ đến đón .”
An Niên trông ngoan, , mặt một lúm đồng tiền đáng yêu. “À đúng , tớ là Omega, còn ?”
Quý Dư lịch sự mở lời: “Quý Dư, tớ là Beta.”
“Cậu là Beta ? Tớ còn tưởng là Alpha.”
An Niên kéo dài giọng, dùng ánh mắt kỳ quái đ.á.n.h giá Quý Dư từ xuống .
Đột nhiên đưa tay túm lấy ống tay áo Quý Dư, giọng điệu chút lén lút, hạ thấp: “Vậy mùi Alpha nồng nặc là của ai thế?”
Mặt Quý Dư đỏ bừng lên trong nháy mắt. Không mấy chuyện sẽ ai công khai hỏi thẳng mặt ?
Ai mới gặp hỏi mùi pheromone khác là của ai để chứ? Không hỏi thẳng như chẳng khác nào hỏi tối qua ngủ với ai ?!
Còn nhấn mạnh mùi nồng nữa chứ. Dù Quý Dư là Beta, cũng điều gần như là đang ám chỉ chuyện giường chiếu kịch liệt.
Omega , gan , phóng khoáng đến mức Quý Dư chút khó chống đỡ.
Ngay đó, ý nghĩ thứ hai hiện lên trong đầu là:
Pheromone của Thương Viễn Chu, là mùi gì nhỉ?