Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 27
Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:57:14
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quý Dư trong phòng, tay cầm một cuốn sách, trang sách vẫn còn ở trang đầu tiên, nửa ngày hề lật qua.
Bên ngoài chỉ cần một chút gió thổi cỏ lay cũng thể khiến chú ý, cả căng thẳng như một sợi dây đàn căng cứng.
Đây là phòng của Thương Viễn Chu. Tuy một thời gian ở, nhưng vẫn sạch sẽ, ngăn nắp.
Phòng trong biệt thự lớn, phòng ngủ chính càng là căn lớn nhất trong đó.
Bàn , sofa đơn, giá sách nhỏ, đầy đủ thứ, nhưng thứ thu hút sự chú ý nhất chính là chiếc giường lớn .
Quý Dư tuy hồi đại học từng ở chung phòng với khác, nhưng cũng chỉ là ngủ những chiếc giường khác trong cùng một phòng.
Lần đầu tiên trong đời ngủ chung giường với khác, chỉ nghĩ thôi, cả căng cứng.
“Cạch.” Một tiếng, cuốn sách Quý Dư đóng .
Ngón tay thon dài ấn lên bìa sách, khớp xương ngón tay rõ ràng nổi lên từ mép bìa, kéo dài qua bộ hình ảnh, một ngón tay ấn lên phần gáy sách.
Bình tĩnh một chút, Quý Dư.
Cậu là Beta, tất cả đều là diễn kịch, căng thẳng như thì kỳ lạ quá.
Thời học, mấy con trai chỉ cần Omega, ngủ chung là chuyện quá đỗi bình thường. Beta nam xu hướng chiếm ưu thế hơn, khoang sinh sản thể mang thai, cho nên dù chen chúc ngủ chung với Alpha cũng bình thường.
Chỉ là Quý Dư quen giữ cách với khác, từng ngủ chung với ai.
Cạch.
Một tiếng động nhỏ, tay nắm cửa phòng vặn mở, tiếng bước chân cũng ngày càng gần.
“Quý Dư.”
Tạch một tiếng, Quý Dư bật dậy.
Khóe môi Thương Viễn Chu khẽ nhếch lên, cụp xuống. “Em cần căng thẳng.”
Vợ yêu đáng yêu quá.
Quý Dư cảm thấy vô cùng mất mặt, nghiêng đầu , nhưng thể che giấu bản , gương mặt trắng như tuyết từ từ ửng hồng.
Cậu xuống. “Có lẽ là hôm nay đối mặt với chú Vu, cảm giác như lúc học đối mặt với thầy cô giáo . Anh đột nhiên gọi tên em, em cảm giác như điểm danh, phản xạ điều kiện thôi.”
Thương Viễn Chu: “Tại cảm giác đó?”
Anh còn tưởng Quý Dư căng thẳng nhiều hơn là vì chuyện hai ngủ chung.
Thực cũng , chỉ là ngại dám . Quý Dư đương nhiên đang nghĩ gì, hỏi, liền trực tiếp trả lời:
“Chú Vu nghiêm túc, cái kiểu mặt lạnh tanh đó, giống thầy cô giáo.”
Nghiêm túc, cổ hủ, còn nghiêm khắc, khiến khỏi rụt rè trong lòng.
Thương Viễn Chu nghĩ nghĩ, chút khách khí “bóc phốt” chú Vu mặt vợ yêu: “Cái bộ dạng đó của chú thực đều là giả thôi.”
“Chú Vu từng làm quản gia. Anh chú an tâm dưỡng già, nhưng chú cũng chịu yên. Tìm tới tìm lui thấy việc gì phù hợp cho chú làm, nên dứt khoát để chú làm quản gia.”
“Những làm việc ở biệt thự , bề ngoài gì, nhưng ngấm ngầm đều phục chú , chế nhạo chú là dân quê mùa, học vấn, cách hành xử làm bật , căn bản làm quản gia là như thế nào.”
Quý Dư chút hứng thú, một hồi cũng thả lỏng hơn, thuận thế hỏi: “Sau đó thì ?”
Thương Viễn Chu xuống bên cạnh , nhướng mày: “Ban đầu chú xem phim truyền hình, xem cách các quản gia hành xử, như thế nào, làm như thế nào, mặc quần áo .”
“Thời lượng lên hình của quản gia trong một bộ phim truyền hình khi cộng đến một tập, mà chú thể vì chút thời lượng đó mà xem hết cả bộ. Cứ như mấy chục bộ phim truyền hình trôi qua, thật sự cũng học chút ít dáng.”
“Ít nhất những đến làm việc ở biệt thự đều chú dọa cho sợ.”
Anh khẽ: “Biết hai quen chủ đề chung để chuyện chứ.”
Quý Dư kinh ngạc trợn tròn mắt. “Em mà, hôm nay chú Vu thỉnh thoảng chuyện kỳ lạ mà quen thuộc đến thế!”
Cậu đột nhiên vỗ đùi một cái: “Vậy hôm nay em diễn mặt chú , chú chẳng cũng cảm thấy kỳ lạ mà quen thuộc đến khó hiểu ?”
Sao quen thuộc cho ? Hai xem đều là cùng một loại kịch bản mà.
Thương Viễn Chu đưa tay day day trán. Quý Dư chú ý đến động tác của , do dự một chút mở lời: “Có mệt lắm ? Chúng …”
“Hay là em ngủ đất nhé,”
Bốp một tiếng, trời đất cuồng, Quý Dư đè xuống chiếc giường mềm mại.
Giường lớn, cũng mềm, cả Quý Dư như lún sâu đó. Trên là một đang nửa chống lên, cánh tay rắn chắc, mạnh mẽ chống bên cạnh Quý Dư, như một chiếc lồng đúc bằng xương bằng thịt.
Thương Viễn Chu cúi xuống, kề sát tai , cách giữa hai càng thêm gần gũi. Hơi thở nóng rực phả tai Quý Dư, làm vành tai trắng nõn đỏ ửng như máu.
“Suỵt.”
Một ngón tay nửa đặt lên môi Quý Dư, lúc rút , cánh môi như vô tình khẽ chạm lướt qua.
Quý Dư hành động bất ngờ làm cho tim đập loạn nhịp, kinh ngạc đến mức trong đầu là dấu chấm hỏi, hề chú ý đến động tác nhỏ .
Thương Viễn Chu hạ giọng, trầm khàn, nhẹ nhàng: “Phòng còn kiểm tra qua, cho nên…”
Đôi mắt Quý Dư thoáng chốc trợn tròn như mắt mèo, cũng ghé sát gần Thương Viễn Chu, ghé tai chuyện: “Vậy thể cứ thế cho qua chuyện chứ?!”
“Mấy đó biến thái quá , phòng ngủ cũng lén lắp camera theo dõi ? Phòng ngủ thì gì để xem, chẳng lẽ còn lén xem chúng …”
Quý Dư hít một thật sâu, lẩm bẩm lặp lặp “biến thái quá”.
Ân oán hào môn quả nhiên bình thường thể tưởng tượng .
là… biến thái!
Có điều, xem phim truyền hình tổng tài bá đạo cũng cảnh nhân vật chính kết hôn giả, những khác đến dò la hư thực.
Đây là nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống ?
Thương Viễn Chu nắm lấy eo , vỗ nhẹ như an ủi: “Được , đừng sợ. Ngày mai sẽ tìm lý do cho dọn dẹp bộ một . Hôm nay cứ ngủ .”
“Cũng là do bận quá, ban ngày nghĩ đến chuyện .”
Anh dậy. “Anh tắm , em ngủ .”
Trong phòng ngủ một phòng tắm riêng, bên trong nhanh chóng sáng đèn. Quý Dư chống dậy từ giường, chậm rãi chui trong chăn.
Một lát , một đôi mắt ló từ trong chăn, đông ngó tây, cái gì cũng cảnh giác. Sợ giấu biểu cảm của , rụt trong chăn thêm một chút.
Tiếng nước tí tách tác dụng ru ngủ, nhưng Quý Dư lúc tâm trạng để ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-27.html.]
Đợi Thương Viễn Chu từ phòng tắm bước , còn nhanh chóng vén một góc chăn lên.
Một tư thế như mời gọi.
Yết hầu Thương Viễn Chu khẽ động, nuốt nước bọt mấy mới đè nén những ý nghĩ càng thêm nguy hiểm trong đầu.
Anh từng bước tiến gần, bước chân nhẹ, nhưng tim đập mạnh.
Thương Viễn Chu xuống bên cạnh Quý Dư, tư thế ngay ngắn, giữa hai vẫn còn cách một . “Ngủ .”
Tiếng sột soạt nhỏ truyền đến từ bên cạnh, cơ thể ấm áp từ từ đến gần, đó vai Thương Viễn Chu trĩu xuống, gương mặt mềm mại áp lên sườn vai .
Là Quý Dư gần.
Giọng nhẹ nhàng, gần như là vùi đầu lòng Thương Viễn Chu mà chuyện: “Sao tắt đèn đầu giường ?”
“Nếu camera theo dõi, chúng ngủ rạch ròi như dễ nghi ngờ .”
“Khoan , camera theo dõi hình như cũng chức năng ban đêm?”
Quý Dư khẽ thở dài, là rối rắm: “Hay là… là… là tối nay ôm em ngủ nhé?”
Thương Viễn Chu gần như thở dài.
Ngây thơ quá , vợ yêu.
Không thích giao tiếp với khác, Thương Viễn Chu cũng từng là bài xích ngoài. Anh chỉ cần gần một chút, liền phát hiện một mặt đáng yêu như của Quý Dư.
Thương Viễn Chu dậy tắt đèn đầu giường, lúc , nắm eo Quý Dư kéo lòng.
Mau yêu , vợ yêu.
Anh sắp kìm lòng nữa .
Cơ thể Quý Dư cứng đờ nép trong lòng Thương Viễn Chu, chậm rãi chớp mắt. Một mặt cảm thấy sẽ ai biến thái đến mức lắp camera theo dõi trong phòng ngủ, mặt khác đích thực tìm thấy camera theo dõi chiếc đồng hồ treo tường ở phòng khách đó.
Ngủ chung với Thương Viễn Chu một cách gần như mật khăng khít, Quý Dư quen. “A Chu, khi chúng kết hôn giả, những đó động tĩnh gì ?”
“Nhà họ Đinh, nhà từng hôn ước với , gây chút phiền phức trong làm ăn, nhưng chặn .”
“Vậy .”
Một bàn tay to lớn che lên mắt Quý Dư, đầu truyền đến giọng trầm thấp, bình tĩnh của Thương Viễn Chu: “Ngủ .”
Quý Dư vốn tưởng sẽ ngủ , nhưng bàn tay vẫn luôn che mắt , cản ánh sáng, tạo một gian tối đen.
Vậy mà cũng từ từ ngủ .
Người ngủ, mới là thực sự chút buồn ngủ.
Nhận thấy thở đều đặn của trong lòng, Thương Viễn Chu dời tay khỏi mắt Quý Dư, để lộ gương mặt đang say ngủ.
Thị lực của Alpha hàng đầu thể giúp rõ trong lòng dù trong bóng tối.
Gương mặt trắng nõn ép lên , làm phần má phúng phính hơn một chút. Cánh môi mềm mại, Thương Viễn Chu nhịn đưa tay khẽ chạm .
Đầu ngón tay thể cảm nhận khoang miệng ẩm nóng ngay gần kề. Ngón tay Thương Viễn Chu khẽ động, nhưng cuối cùng vẫn đưa , mà chỉ mân mê cánh môi, nhẹ nhàng xoa nắn.
Dù đưa , tóm lấy chiếc lưỡi non mềm bên trong mà làm loạn, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế.
Thương Viễn Chu thở dài, gần, đặt một nụ hôn cực nhẹ, cực nông lên trán Quý Dư.
Quá dễ dàng tin khác, vợ yêu.
Cho rằng Beta thì sẽ ai để ý, cho nên mới yên tâm thoải mái ngủ say giường một đàn ông khác ?
Còn chủ động gần, chui lòng một Alpha.
Thương Viễn Chu ôm chặt hơn một chút, một chân chen giữa hai chân Quý Dư. Ngày mai để vợ yêu cũng là một đàn ông nhu cầu bình thường .
Cứ dùng nước ấm nấu ếch xanh, dễ cuối cùng đóng đinh chặt chẽ ở vị trí bạn bè.
Có căng chùng, tiến lui, mới là phương pháp bắt cá thích hợp nhất.
…
Ánh nắng ban mai xuyên qua khe rèm cửa chiếu phòng. Dưới mí mắt mỏng manh của Quý Dư, nhãn cầu khẽ chuyển động, đang vùng vẫy ở ranh giới giữa tỉnh và tỉnh.
Cậu từ từ mở mắt , nhớ , liền phát hiện eo một bàn tay đang siết chặt.
Quý Dư cúi đầu xuống, lúc mới phát hiện gần như là một con bạch tuộc ôm chặt lấy Thương Viễn Chu.
Còn một chút nữa là kẹp lấy một chân của Thương Viễn Chu .
Tư thế ngủ của !?
Tệ đến ?
Mặt Quý Dư đỏ bừng lên. Cậu dậy mà làm kinh động Thương Viễn Chu, nhưng mới cử động, Quý Dư liền c.ắ.n răng dừng .
Bị đầu gối cọ mạnh một cái, “chú cá nhỏ” lâu “vui chơi” gần như ngay lập tức ngóc đầu dậy chào hỏi.
Càng tệ hơn là…
Trên đùi…
Mặt Quý Dư “bá” một tiếng, từ ửng hồng biến thành màu đào chín mọng, chạm một cái là thể chảy nước.
Cái gì !
Nóng đến đáng sợ!
Quý Dư cuối cùng cũng còn quan tâm đ.á.n.h thức Thương Viễn Chu nữa, “cọ” một tiếng nhảy dựng lên khỏi giường.
Người đàn ông tuấn mỹ giường nhíu chặt mày, như sắp đ.á.n.h thức.
“Quý Dư?”
Người đàn ông dậy từ giường, quần áo xộc xệch, vẻ như cọ bung , để lộ phần n.g.ự.c săn chắc, cơ bắp đẽ. Anh mới tỉnh, vẫn còn trong trạng thái mơ màng, buồn ngủ: “Sao ?”
Tai Quý Dư đỏ bừng, lưng , ở mép giường, quần áo vẫn còn lộn xộn, lắp bắp mở lời: “Không… gì, dậy vệ sinh.”
Tư thế ngủ tệ hại của quấn lấy , gặp phản ứng sinh lý của cả hai, chuyện Quý Dư thể mặt dày !
Đàn ông buổi sáng thức dậy “chào cờ” cũng là chuyện thường tình. Chỉ cần mở miệng, Thương Viễn Chu cũng sẽ nghĩ nhiều.
Quý Dư thầm lời xin với Thương Viễn Chu vô tội, với gương mặt đỏ bừng đến rỉ m.á.u chạy phòng tắm.