Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:56:45
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

lời dặn của bác sĩ, Quý Dư vốn chuẩn tinh thần rằng trong thời gian , Thương Viễn Chu sẽ cùng ở lì trong căn hộ , ngày ngày chạm mặt mà nghỉ ngơi.

Kết quả là khi ăn sáng xong, Thương Viễn Chu đến công ty.

Động tác c.ắ.n xíu mại của Quý Dư khựng , ngẩng đầu Thương Viễn Chu đang dậy: “Hả? Anh công ty luôn ?”

“Bác sĩ dạo cần nghỉ ngơi nhiều ?”

Thương Viễn Chu: “Công ty nhiều việc, hơn nữa kỳ mẫn cảm cũng qua .”

Beta mắt thanh tú trắng nõn, quai hàm phồng lên vì đang ngậm đồ ăn, đầu ngẩng lên, vành tai tóc đen che khuất, một vệt đỏ nhạt vành tai trắng nõn, kỹ mới thấy.

Sau một chút thỏa mãn, lòng tham lớn hơn trỗi dậy.

Nông quá.

Thương Viễn Chu là một dấu ấn sâu đậm hơn, là răng nanh c.ắ.n gáy, để vết c.ắ.n đóng vảy.

Anh nữa, chuẩn cửa.

“Chờ ,” Quý Dư buột miệng gọi một tiếng, hối hận.

Thương Viễn Chu dừng bước, đầu .

Quý Dư chút áy náy, ánh mắt lấp lánh mở lời: “Kỳ mẫn cảm của thật sự qua ?”

Hỏi thì hỏi , nhưng thực tế Quý Dư tin.

Làm gì chuyện tối qua còn viện vì kỳ mẫn cảm, sáng nay dậy kỳ mẫn cảm qua nhanh như . Đó là kỳ mẫn cảm chứ sốt thông thường.

Ngay cả khi sốt, khi hạ sốt cũng sẽ ít nhiều cảm thấy khỏe trong .

Có lẽ là vì Thương Viễn Chu bận. Làm tổng tài của một công ty lớn là chuyện nhẹ nhàng như trong phim truyền hình, thời gian để làm gì cả mà chỉ ở nhà nghỉ ngơi.

Cho nên mới bừa rằng kỳ mẫn cảm qua khi cảm thấy đỡ hơn một chút.

Quý Dư chuẩn sẵn tâm lý sẽ câu trả lời đại loại như “ qua thật ” từ Thương Viễn Chu, đó thể yên tâm thoải mái, chút áp lực tâm lý nào mà ở nhà xem phim tài liệu.

Lúc hỏi, ít nhiều cũng chút chột , nên ánh mắt lấp lánh, dám thẳng Thương Viễn Chu.

“Thật thì .”

“Vậy…” Vẻ mặt Quý Dư ngơ ngác, chậm rãi chớp mắt. “Hả?”

Thương Viễn Chu: “Vốn định lừa em, nhưng em hỏi nữa, nghĩ nhất vẫn nên thật.”

Trước vẻ mặt giấu sự áy náy của Quý Dư, như thể đang tự trách tại lắm lời, Thương Viễn Chu khẽ một tiếng:

“Dù chúng cũng đang ở cùng , vì kỳ mẫn cảm mà xảy xích mích gì với em.”

Thương Viễn Chu thực sự cảm thấy kỳ mẫn cảm qua.

Nó đến rào rạt nhanh, như thể đột nhiên bùng nổ cưỡng ép đè nén xuống, kiềm chế âm thầm tích lũy, ấp ủ, chỉ chờ ngày nào đó thỏa sức giải tỏa.

Không ai thể tự nhiên kiểm soát khi nào kỳ mẫn cảm đến, Thương Viễn Chu cũng thể.

Anh chỉ cảm giác như , một loại cảm giác theo tiềm thức.

Mà việc sửa lời, cũng là vì vẻ mặt lấp lánh, do dự của Quý Dư. Có lẽ thể mong đợi điều gì đó.

Quý Dư lặng lẽ c.ắ.n đầu lưỡi một cái, chút tình nguyện đề nghị: “Hay là em cùng đến công ty nhé?”

“Bác sĩ bảo em để ý tình hình của một chút, hơn nữa chắc cũng sẽ giúp ích cho việc lan truyền tin đồn tình cảm của chúng .”

Không nhân viên nào thích tăng ca, Quý Dư cũng , huống chi đây là tự chủ động nhận nhiệm vụ.

Một nhân viên văn phòng bình thường như Quý Dư vốn gánh ít việc khác đùn đẩy, những nhiệm vụ mà sếp giao, tuyệt đối sẽ chủ động thành.

giống, Thương Viễn Chu trả cho mức lương cao như , ơn Thương Viễn Chu chăm sóc lúc thương, thêm cả lời dặn của bác sĩ.

Tuy Quý Dư cũng để ý đến kỳ mẫn cảm của Thương Viễn Chu thì ích lợi gì, đây cũng là lý do chính khiến hối hận vì mở lời. nếu Thương Viễn Chu kỳ mẫn cảm qua, thì vẫn nên thành thật đề nghị theo.

Tính , tiền Thương Viễn Chu trả cho khi thành hợp đồng gần như đủ để Quý Dư cần làm việc nửa đời .

Nghĩ , Quý Dư cảm thấy, thỉnh thoảng, cũng thể tích cực chủ động tăng ca.

Cậu tính đến trường hợp Thương Viễn Chu từ chối, mà Thương Viễn Chu quả thực từ chối.

Thương Viễn Chu ngẩn một chút, nhanh thu chút cảm xúc đó. “Được.”

Quý Dư khái niệm gì rõ ràng về cụm từ “ đầu nhà họ Thương”. Cho đến khi đến chân tòa nhà công ty, tòa nhà cao đến mức ngẩng đầu gần như thấy đỉnh, mới muộn màng cảm giác mơ hồ rằng bên cạnh thực sự lợi hại.

Thương Viễn Chu về phía Quý Dư đang dừng bước. “Sao ?”

“Không gì,” Quý Dư lắc đầu, khẽ. “Đi thôi.”

Sự xuất hiện của Quý Dư bên cạnh Thương Viễn Chu rõ ràng thu hút sự chú ý của gần như tất cả .

Thương Viễn Chu ở bên cạnh Quý Dư, cũng ai dám gần để thỏa mãn trí tò mò.

Thang máy thẳng lên tầng cao nhất, nơi đặt văn phòng của Thương Viễn Chu. Bên ngoài cửa sổ sát đất khổng lồ là đường chân trời trải dài. Cách bài trí trong văn phòng đơn giản, phóng khoáng, ngoài bàn làm việc và sofa thể thiếu, thậm chí còn một quầy rượu.

Quý Dư tò mò thêm vài , liền thấy Thương Viễn Chu, bàn làm việc, mở lời: “Muốn uống ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-20.html.]

“Tửu lượng của em kém lắm.” Quý Dư lắc đầu, ánh mắt chằm chằm quầy rượu bày la liệt đủ loại rượu chút kinh ngạc, thán phục.

Cậu phân biệt rượu ngon dở, chỉ là ngờ văn phòng của Thương Viễn Chu bày nhiều rượu như , cảm giác như thể mở cả một bữa tiệc rượu.

Thương Viễn Chu tới, lấy một chai rượu vang trắng từ quầy rượu. “Có thể thử cái , độ cồn thấp.”

Anh đồng tình với việc tửu lượng của Quý Dư kém, chai rượu lấy độ cồn thấp đến mức thể coi như đồ uống trái cây, sẽ làm say .

Rượu vang trắng rót màu vàng nhạt trong suốt, mang theo chút ánh vàng tựa như vàng, màu sắc . Quý Dư tò mò nhấp một ngụm.

Độ cồn quả thực thấp, ngọt ngào.

Quý Dư cứ thế sofa đeo tai xem phim tài liệu, thỉnh thoảng cầm ly rượu bàn lên, uống một ngụm rượu vang trắng.

Đợi đến khi thư ký Lý gõ cửa , thứ thấy là một Beta xa lạ đang sofa, uống chai rượu vang trắng đắt đỏ đến cứng lưỡi, loại sáu con một chai, như uống nước giải khát.

Rót một là hơn nửa ly, cũng nhâm nhi, mà uống thẳng.

Mà sếp của thì bàn làm việc cúi đầu xử lý công việc, như thể ngầm đồng ý.

“Thưa Tổng giám đốc Thương,” thư ký Lý đến bàn làm việc. “Về phương án đấu thầu dự án ở Lâm Thành…”

Anh do dự một chút, về phía Quý Dư đang sofa.

Quý Dư ngoài việc ngẩng đầu qua lúc , thì để ý đến nữa. Bây giờ nhận tiếng ngừng , theo bản năng ngẩng đầu, liền chạm mắt với một cái.

Cậu muộn màng nhận , ở đây vẻ thích hợp lắm. “Hay là em,”

Lời Quý Dư còn xong, Thương Viễn Chu ngắt lời: “Em cứ xem tiếp .”

Tiếp theo hiệu cho thư ký Lý tiếp tục . “Đây là Quý Dư, chuyện gì cũng cần tránh .”

Quý Dư, yêu trong truyền thuyết của Tổng giám đốc Thương.

Thư ký Lý thực cũng lờ mờ Beta đang sofa quan hệ tầm thường với tổng tài của họ. Pheromone còn sót Beta nồng đậm đến mức thư ký Lý ngang qua cũng cảm thấy khó thở.

ngờ đây là Quý Dư, sắp kết hôn với Thương Viễn Chu.

Anh càng hiểu rõ hơn mức độ coi trọng của Thương Viễn Chu đối với Quý Dư. Mang đến công ty, tài liệu bí mật quan trọng cũng thể tùy tiện .

Thấy hai bắt đầu bàn công việc, Quý Dư lặng lẽ nuốt xuống câu “ ngoài dạo”, tiếp tục đắm chìm trong thế giới động vật.

Những chú mèo Pallas (Otocolobus manul) lông xù, ngốc nghếch đáng yêu, hấp dẫn sự chú ý của Quý Dư hơn bất kỳ phương án đấu thầu báo giá dự toán nào.

Chưa đến một buổi sáng, Quý Dư chứng kiến Thương Viễn Chu rốt cuộc bận rộn đến mức nào.

Từ lúc đến công ty xuống, liên tục xử lý đủ thứ công việc, như một cỗ máy chính xác, răm rắp đưa từng mệnh lệnh.

Cậu xem xong một tập phim tài liệu, cũng phát hiện Thương Viễn Chu gì khác thường. Anh xử lý công việc trầm , thong dong, đối đãi với cấp phạm , chỉ vài câu đơn giản thể khiến sợ hãi, cũng thể đưa phương hướng cải tiến hơn khiến tâm phục khẩu phục.

Nếu Thương Viễn Chu gì khác thường, Quý Dư thật sự yên nữa, quyết định ngoài dạo một chút, đến phòng nước tìm chút đồ ăn vặt xem tiếp.

Lúc chào hỏi Thương Viễn Chu ngoài, Quý Dư ngờ sẽ gặp tình huống như .

“Lâm Na lấy hết can đảm báo cáo công việc, liếc một cái, ngoài liền .

“Khóc? Khóc cái gì?”

“Còn thể cái gì, cơ hội nữa. Vốn dĩ là chuyện thể nào, cho tỉnh ngộ hiện thực thì .”

“Mà , Lâm Na Beta là mùi pheromone của Tổng giám đốc Thương, nồng đến đáng sợ.”

“Còn cần Lâm Na ? Sáng nay hai cùng , ai ngang qua mà Beta đều ngửi thấy .”

Bên trong đang , mang theo chút ý vị ám . Có mạnh dạn suy nghĩ trong lòng: “Không chuyện giường chiếu sẽ kịch liệt đến mức nào mà thể để dư vị pheromone nồng đậm như .”

“Công ty bao nhiêu sắp thất tình. Pheromone nồng như , đến tự lừa dối là liên hôn thương mại, Tổng giám đốc Thương tình cảm gì với Beta cũng . Ai mà Alpha chỉ để pheromone mang tính chiếm hữu mãnh liệt thích.”

Tò mò, buôn chuyện như là bản tính bẩm sinh của con . Dù ở công ty nào, cũng sẽ một nhóm thích buôn chuyện.

Quý Dư phòng nước, cũng tiếp tục nữa. Cậu thực gần lắm, chỉ ở cửa một lát. Nếu bên trong càng càng hăng, lẽ cũng thấy.

Cậu càng văn phòng của Thương Viễn Chu, mà một tìm một góc ngẩn .

Hay đúng hơn là, sắp xếp suy nghĩ.

Những lời bàn tán đó như một mồi lửa, khiến trong đầu Quý Dư bật từng câu hỏi.

Tại hợp đồng tìm khác? Tại điều khoản trong hợp đồng nghiêm khắc, lạnh lùng, nhưng khi ở chung Thương Viễn Chu dường như để ý?

Đêm qua, thậm chí còn ngủ trong phòng Thương Viễn Chu. Cậu vốn tưởng rằng là do Thương Viễn Chu cảm thấy cả đêm còn cùng đến bệnh viện, nên ngại đ.á.n.h thức .

Tại sẵn lòng giúp lau , tắm rửa? Tại quan tâm công việc của thuận lợi ? Tại chủ động đặt cơm cho ? Với tư cách là một ông chủ thuê diễn kịch, Thương Viễn Chu đến mức thật sự giống một ông chủ nên .

Những câu hỏi , Quý Dư đây đều tìm lý do hợp lý. bây giờ suy xét kỹ , dường như còn vững nữa.

Quan trọng hơn là, tại dư vị pheromone nồng đậm như của Thương Viễn Chu?

Quý Dư cúi đầu ngửi ngửi , mùi hương nhàn nhạt, là mùi sữa tắm. Ngoài chẳng ngửi thấy gì cả.

Không hiểu , những tình tiết trong các bộ phim truyền hình tình yêu tổng tài bá đạo mà Quý Dư từng xem lướt nhanh qua trong đầu , kết hợp với từng câu hỏi “tại , đẩy vấn đề đến nghi vấn sâu sắc nhất.

Trong lòng xuất hiện một ý nghĩ thể tin nổi…

Chẳng lẽ Thương Viễn Chu… thích ?

Loading...