Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:56:17
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quý Dư cảm thấy cái tên quen quen, nhưng nhớ từng ở .
Quý Bác Hãn vẻ mặt của , cũng chẳng bận tâm Quý Dư rốt cuộc nhận . “Mày theo lên, xin một tiếng.”
“Nếu thể cho qua thì , còn nếu vị mà nhắm nhà họ Quý buông…”
Quý Bác Hãn nghiêm túc chằm chằm Quý Dư. “Cái giá đó mày gánh nổi, mà chúng cũng gánh nổi .”
Thương Viễn Chu nghiền nát nhà họ Quý, dễ như bóp c.h.ế.t một con kiến.
Trong bữa tiệc, ánh mắt như như đều đổ dồn về phía họ. Ngay cả những mà bình thường Quý Bác Hãn chẳng thể nào với tới để làm quen cũng thường xuyên liếc , nhưng một ai dám đến gần hỏi han để thỏa mãn trí tò mò.
Nếu chỉ là một thì còn đỡ, đằng những chuyện với con út nhà họ Quý cứ lượt gọi , rõ ràng là đang cố tình làm bẽ mặt .
Trong lòng chỉ một suy nghĩ: Nhà họ Quý tiêu .
Tình hình tầng hai khác với những gì tưởng tượng. Người đàn ông mặc vest màu bạc giữa đám đông, vóc cao lớn, ước chừng 1m9, cao hơn hẳn những xung quanh. Khi cụp mắt xuống, ánh mắt vô tình mang theo một cảm giác áp bức khó tả.
Ba gọi lên đang run rẩy lưng . Sau khi lên đây, họ bỏ mặc một bên, sự phấn khích ban đầu khi gọi đến sớm tan biến. Ngoài ba , những khác xung quanh cũng dám thở mạnh. Không ai Thương Viễn Chu đang nghĩ gì.
Thực , chính Thương Viễn Chu cũng mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu là gì.
Anh chỉ là ngoài hít thở khí, tiện thể liếc xuống một cái, thấy Quý Dư.
Vẫn khác gì trong ký ức, chỉ gầy một chút.
Sau khi nghiệp cấp ba, từng gặp Quý Dư. Năm năm trôi qua, Thương Viễn Chu cứ ngỡ quên đó, ngờ gặp ở đây.
Anh im lặng phía , trong sự so sánh giữa Quý Dư và bên cạnh, chợt nhận cũng cao hơn nhiều.
Trưởng thành hơn nhiều, khí chất vẫn ôn hòa như cũ.
Thương Viễn Chu chỉ định ngoài hít thở, bên trong vẫn còn việc cần bàn, nhưng đó, thể nhấc nổi một bước chân.
Trái tim, kể từ khi thấy đó, đập nhanh mạnh một cách vô cớ, từng nhịp từng nhịp nện lồng ngực.
Quý Dư trở về thành phố A, xuất hiện ở bữa tiệc rượu. Với một như Quý Dư, nhiều liên quan đến sản nghiệp gia tộc mà mặt ở đây, mục đích là gì Thương Viễn Chu cần nghĩ cũng .
Anh Quý Dư chuyện với một đàn ông khác thấp hơn một chút. Đối phương dường như gì đó, Quý Dư rõ.
Vì cúi đầu, nghiêng tai, gần. Hai cụng ly, tiếp tục câu chuyện. Thương Viễn Chu thế mà vài phần chói mắt, xứng đôi.
Không chỉ cần tự do ?
Sẽ liên hôn, kết hôn với ?
, Quý Dư là Beta, lẽ cũng là Beta. Không pheromone quấy nhiễu, cho nên thể kết hôn, ?
Thương Viễn Chu cảm thấy tim như bóp nghẹt. Não bộ vì những suy đoán của chính mà nóng ran, cảm giác nghẹt thở ập đến.
Bảo phục vụ gọi lên, tách hai , ngắt quãng cuộc trò chuyện của họ – đó gần như là hành động theo bản năng của Thương Viễn Chu.
Anh còn mở đầu câu chuyện tái ngộ bao năm xa cách với Quý Dư như thế nào, kìm xúc động mà gọi hết đến khác đang ở bên cạnh Quý Dư .
Chẳng khác gì năm năm , vẫn thể chịu đựng việc đến gần Quý Dư.
Điều gần như trở thành bản năng ăn sâu cơ thể Thương Viễn Chu.
Dục vọng chiếm đoạt ẩn sâu trong xương tủy của một Alpha đang trỗi dậy – xuống, mặt bao c.ắ.n lên tuyến thể cằn cỗi gáy Quý Dư, rót đó pheromone của .
Để tất cả , Quý Dư là của .
Dục vọng chiếm hữu bệnh hoạn đang trướng nở trong lòng. Anh bắt Quý Dư về nhốt , làm đau, làm , làm nước mắt lưng tròng xin , rằng nên gần khác như , còn trò chuyện vui vẻ, rằng sai .
.
Quý Dư làm gì sai cả. Là Thương Viễn Chu bệnh.
Đám chờ mãi thấy Thương Viễn Chu , cùng với ba Beta gọi lên, run rẩy lưng . Beta cảm nhận pheromone, chỉ theo bản năng cảm thấy căng thẳng trong bầu khí ngưng trệ .
Còn những Alpha khác thì mồ hôi nhễ nhại, kiểm soát mà lùi phía , dùng cách kéo dãn cách để cơ hội thở dốc sự áp chế pheromone của Thương Viễn Chu.
Nếu lý trí còn tồn tại, họ gần như bỏ chạy thoát .
Giữa các Alpha cũng cấp bậc, và Thương Viễn Chu trong đó là một sự tồn tại đỉnh cao.
May mắn , khi chân họ mềm nhũn thể vững, Thương Viễn Chu dường như hồn, thu pheromone của , nhấc chân trong. Mùi rượu khổ nồng nặc đến nghẹt thở từ từ tan biến khỏi gian nhỏ bé .
Những còn vội vàng đuổi theo, để ý thấy đám phía đang lên.
Tình hình vẻ hơn, nhưng cũng hẳn là quá .
Thương Viễn Chu một lời ở vị trí chủ tọa, khiến những khác cũng dám lên tiếng. Ba Beta gọi lên càng thêm run rẩy đó, dám mở miệng cũng dám xuống.
Mãi cho đến khi tiếng động ở cửa, bầu khí ngưng trệ mới phá vỡ.
Trợ lý canh giữ ở cửa gõ cửa , với Thương Viễn Chu: “Tổng giám đốc Thương, của Quý thị gặp ngài.”
…
Sau khi chấp thuận, Quý Dư cùng Quý Bác Hãn và Quý Hòa Hiên . Trên đường lên tầng hai, vẫn luôn thầm nhẩm nhẩm những lời Quý Bác Hãn dặn.
Mới về thành phố A… Còn non nớt… Có nhiều điều thất lễ…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-2.html.]
Rõ ràng là đối phương chủ động gây sự, mà ép đến cửa xin là Quý Dư. Hiện thực là , Quý Dư gì oán hận, chỉ là thật sự đắc tội ở với vị Thương gia quyền thế mà còn từng gặp mặt .
Bình thường, với gia thế địa vị của nhà họ Quý, làm cơ hội gặp đầu nhà họ Thương. Bây giờ họ đồng ý cho , xem như tình hình chút khả quan hơn.
Điều đó cho thấy họ quả thực đắc tội, nhưng đối phương vẫn sẵn lòng cho một cơ hội.
Sau khi , thấy đàn ông ở vị trí chủ tọa, Quý Dư đầu tiên là sững sờ.
Đối phương vóc cao, đó cũng vô cớ tạo cho một cảm giác áp bức. Anh cụp mắt xuống, thấy tiếng động thì ngẩng lên , khiến tim Quý Dư loạn một nhịp.
Cậu cũng phân biệt rõ nhịp tim đập nhanh bất thường rốt cuộc là vì căng thẳng, là… vì gương mặt quá đỗi ưa .
Gương mặt tinh xảo một tì vết, sống mũi cao thẳng, đôi mắt hẹp dài, màu mắt là màu đỏ nhạt hiếm thấy. Tóc đen mắt đỏ, bộ vest màu trắng bạc hợp với . Đẹp, nhưng sẽ khiến bất kỳ ai nhầm lẫn với một Omega.
Vẻ của mang theo sự sắc bén đáng sợ, ánh mắt thờ ơ lướt qua cũng đủ khiến lạnh thấu xương.
Đối phương dậy, lướt qua Quý Bác Hãn, vươn tay về phía Quý Dư. Quý Dư tuy cũng cao, thua kém gì đa Alpha, nhưng rõ ràng còn cao hơn ít.
Vóc cao lớn, cảm giác áp bức nặng nề. Khi cụp mắt xuống, nội tâm Quý Dư càng thêm căng thẳng, thậm chí quên cả việc nắm lấy bàn tay thon dài, rộng lớn .
Quý Bác Hãn bên cạnh sốt ruột đến toát mồ hôi trán, vội vàng dùng khuỷu tay huých nhẹ Quý Dư.
Hành động của khiến Thương Viễn Chu sang. Khoảnh khắc chằm chằm, lông tơ Quý Bác Hãn dựng .
Quý Dư nhận sự khác thường của cả, huých một cái cũng vội vàng phản ứng , đưa tay nắm lấy tay Thương Viễn Chu.
Phải mở lời xin thế nào đây? Nói thẳng luôn ?
Không vì luôn cảm thấy mắt chút quen mặt, cái tên cũng một tia quen thuộc, như là từng ở đó.
Thương Viễn Chu: “Lâu gặp, Quý Dư.”
Quý Dư ngẩn . Tất cả mặt ở đó đều ngẩn .
Cậu cẩn thận mở miệng: “Chúng từng gặp , Tổng giám đốc Thương?”
Quý Dư rút tay về, phát hiện Thương Viễn Chu ý định buông . Cậu chỉ thể cứng đờ duy trì tư thế đưa tay Thương Viễn Chu nắm.
Ngay từ cái đầu tiên khi Quý Dư bước và về phía , Thương Viễn Chu lẽ nhớ .
Dù chuẩn tâm lý, nhưng khi thấy câu “chúng từng gặp ”, Thương Viễn Chu vẫn cảm thấy hô hấp thông. Một câu như bóp nghẹt cổ họng , lồng n.g.ự.c ngọn lửa đang thiêu đốt, sôi trào.
Anh thậm chí còn c.ắ.n cổ Quý Dư, hỏi một câu: Dựa cái gì?
Cho dù thời cấp ba họ nhiều giao tiếp, nhưng dù cũng là bạn học một năm. Cho dù vì phân hóa mà đổi chút ngoại hình, đổi cả màu mắt, nhưng những quen đều thể nhận .
Quý Dư dựa cái gì –
Mà quên sạch sẽ như .
Năm năm gặp, Thương Viễn Chu cứ ngỡ đủ trưởng thành để thể tỏ bình thường mặt Quý Dư. thực tế, những gì làm bây giờ chẳng khác gì năm đó, lẽ còn quá đáng hơn.
Ví dụ như hiện tại, trong đầu đang nghĩ đến việc lột sạch Quý Dư tàn nhẫn “làm” , c.ắ.n tuyến thể cằn cỗi của đối phương hỏi: Tôi là ai?
Trả lời là Thương Viễn Chu , trả lời là bạn học cấp ba cũng . Phải lóc trả lời là “chồng ơi” mới tha.
Yết hầu Thương Viễn Chu chậm rãi trượt xuống, nở một nụ khách sáo, công thức hóa: “Trường cấp ba Bách Lâm. Tôi đổi tên , vẫn họ Thương. Còn nhớ ?”
Nếu còn nhớ , làm c.h.ế.t .
Quý Dư nhíu mày, vẻ mặt như đang chìm suy tư. Một lát , bừng tỉnh : “Thương Phạn?”
Không đợi Thương Viễn Chu lên tiếng, Quý Bác Hãn vội vàng chen : “Tôi còn đứa em nhà duyên phận thế với Tổng giám đốc Thương. Quý Dư, em còn mau mời Tổng giám đốc Thương một ly.”
Thời cấp ba, Thương Viễn Chu vẫn nhà họ Thương nhận . Khoảng thời gian đó cũng là quá khứ gì đáng để nhắc tới. Người bình thường cũng dám nhắc, càng ai dám làm với Thương Viễn Chu bằng mối quan hệ bạn học thời đó. Quý Bác Hãn cũng nghĩ đến tầng .
Quý Dư mím môi, chút ngượng ngùng khẽ lay nhẹ bàn tay đang nắm, nhắc nhở: “Tổng giám đốc Thương , tay…”
Thương Viễn Chu buông tay , một tiếng xin . Vẻ mặt quá tự nhiên, Quý Dư cũng nghĩ nhiều, chỉ cho rằng quên.
Thương Viễn Chu nghiêng đầu về phía ba Beta đang ngây như phỗng, với Quý Dư: “Hơi tò mò, nên gọi lên hỏi một chút. Không phiền chứ?”
Quý Dư còn kịp gì, Quý Hòa Hiên, nãy giờ làm lơ, nhịn mở miệng: “Không phiền, phiền, đương nhiên là phiền.”
“Quý Dư cũng phiền đúng ?”
Quý Dư lắc đầu, trong lòng như mèo cào.
Rốt cuộc là tò mò cái gì cơ chứ?
Họ ở đó bao lâu, Thương Viễn Chu lấy cớ còn việc bàn xong, cùng với ba Beta gọi lên, khách sáo mời .
Khi cả nhóm từ tầng hai xuống, họ thu hút ánh . Đặc biệt là khi chú ý thấy vẻ mặt đắc ý như gió xuân của Quý Bác Hãn, càng kìm mà tiến lên hỏi han.
Nhà họ Quý so với những khác thì kém xa. Quý Bác Hãn bao giờ trở thành tâm điểm chú ý của đám đông như . Quý Hòa Hiên cũng nhân cơ hội mà thuận buồm xuôi gió, đem chuyện đầy năm phút đồng hồ mà kể kể , hận thể nghiền nát mà giảng giải.
Hai họ rảnh để ý đến Quý Dư, ngược khiến một phen nhàn rỗi.
Khi bữa tiệc kết thúc, Quý Bác Hãn và Quý Hòa Hiên đều uống ít, tài xế đưa về. Quý Dư gọi xe điện thoại, ở cửa hóng chút gió lạnh, bao lâu cũng lên xe rời .
Trong một góc, cửa sổ chiếc Maybach từ từ kéo lên. Người tài xế phía cẩn thận hỏi: “Tổng giám đốc Thương?”
“Đi thôi.”
Thương Viễn Chu thu tầm mắt, bàn tay đặt tự nhiên đầu gối khẽ siết mạnh lòng bàn tay.