Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:56:36
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quý Dư mở cửa tủ quần áo, tìm kiếm một hồi lấy một chiếc quần đùi mặc nhà thoải mái, phần eo dây rút, ống quần rộng rãi, chỉ dài đến đầu gối.
Vừa khỏi phòng liền đụng Thương Viễn Chu.
Thương Viễn Chu liếc bắp chân trắng đến lóa mắt của , im lặng một lúc mới mở lời: “Sao dậy sớm như ?”
Quý Dư: “Muốn đến công ty một chuyến. A Chu cũng làm ?”
Thương Viễn Chu khẽ nhíu mày một cách gần như thể nhận . “Bị thương còn đến công ty?”
Quý Dư bất đắc dĩ thở dài: “Công ty quy định nghỉ phép quá một tuần cần đến xin trực tiếp. Ngoài việc quản lý bộ phận đồng ý, còn giám đốc thông qua nữa.”
Thương Viễn Chu: “Anh đưa em .”
“Hả?” Quý Dư kinh ngạc kêu lên một tiếng, vội : “Không cần , em tự gọi taxi là .”
“Trước khi em thương, ngày nào cũng đưa đón. Bây giờ em thương, thấy , em nghĩ khác sẽ nghĩ thế nào?”
Thương Viễn Chu xong, Quý Dư liền im lặng. Cũng lý.
“Đi rửa mặt , thu dọn xong chúng .”
Xuống lầu, liền thấy tài xế của Thương Viễn Chu đang chờ xe. Phía tài xế là một chiếc Rolls-Royce.
Trong thời gian , Quý Dư quen thuộc với những chiếc xe của Thương Viễn Chu.
Thường dùng nhất là chiếc Maybach, thỉnh thoảng sẽ đổi sang Cayenne hoặc Rolls-Royce. Còn xe nào khác thì Quý Dư rõ lắm.
Cậu luôn cảm thấy, Thương Viễn Chu chắc chắn chỉ một chỗ ở .
Một căn hộ chỉ một chỗ đậu xe, riêng việc đỗ hai chiếc xe cũng chỗ.
tại Thương Viễn Chu ở đây, Quý Dư nghĩ lý do.
Tuy vẻ như quan hệ với Thương Viễn Chu gần gũi hơn, nhưng Quý Dư rõ ràng sự khác biệt giữa hai , cũng như mối quan hệ cơ bản nhất của họ.
Hơn nữa, bao giờ là một lòng hiếu kỳ tràn đầy, cho nên hỏi, chỉ ngoan ngoãn lên xe.
Khi đến lầu công ty, Quý Dư từ chối đề nghị của Thương Viễn Chu cùng lên .
Thương Viễn Chu nhắc . “Gặp chuyện gì giải quyết thì gọi điện thoại cho .”
“Được.” Quý Dư tươi như hoa đáp , chiếc xe rời mới xoay về phía tòa nhà công ty.
Những sự giúp đỡ ngày hôm qua chỉ là hai ở cùng , làm những việc làm tổn hại đến lợi ích của bất kỳ ai, là sự giúp đỡ trong cuộc sống.
Nếu ở công ty gặp vấn đề tìm Thương Viễn Chu giúp đỡ, thì đó là đang sử dụng mối quan hệ và sức ảnh hưởng của Thương Viễn Chu.
Tương tự như việc bạn nhờ bạn cùng phòng lấy giúp một ít đồ, và việc bạn cùng phòng vô cớ cho bạn một ngàn đồng tiền .
Đều là trưởng thành cả , Quý Dư sẽ ngốc đến mức coi sự khách sáo của khác là thật.
…
“Này, các gì , Quý Dư sắp thăng chức đấy.”
“Cậu mới công ty mấy tháng, thăng chức nhanh như ?”
“Quý Dư thăng chức? Dựa cái gì chứ, xét về thâm niên năng lực thì cũng đến lượt .”
“Thế còn dựa cái gì nữa, chẳng là leo lên một kim chủ . Lần cái vị đến đón Quý Dư tan làm , Tổng giám đốc Tôn gặp mà cúi đầu khom lưng tươi , là cặp tầm thường .”
“Kim chủ gì chứ, các đừng bậy, xin nghỉ đăng ký kết hôn đấy.”
“Cậu ngốc , thế mà cũng tin ? Quý Dư đưa giấy đăng ký kết hôn ? Vòng bạn bè đúng ? Có gửi thiệp mời ? Cũng đúng ? Một Alpha xuất chúng như , để ý đến một Beta như ? Chắc là chơi bời qua đường thôi.”
“Suỵt, đến .”
Quý Dư bước văn phòng, liền thấy mấy đang tụ tập tản . Giờ làm việc buổi sáng vẫn đến, những đến sớm tụ tập chuyện phiếm là chuyện bình thường.
Từ đến nay luôn là mờ nhạt, ngờ một ngày bước văn phòng thấy trở thành tâm điểm của câu chuyện.
Trên tay Quý Dư vẫn còn bó bột, dù kỹ cũng thể liếc mắt một cái là thấy. Văn phòng vốn đang yên tĩnh bỗng chốc vang lên tiếng .
Có lẽ lo lắng Quý Dư những lời , vẻ mặt chuyện ít nhiều chút tự nhiên. “Quý Dư, tay ?”
Quý Dư nhún vai: “Không cẩn thận ngã, rạn xương nhẹ thôi.”
Giọng điệu và biểu cảm của đều bình thường, như thể thấy những lời bàn tán xôn xao của .
Thấy phản ứng của , trong văn phòng thả lỏng hơn nhiều, cũng nhao nhao lên tiếng: “Sao xui xẻo chứ? Thế thì t.h.ả.m quá.”
“Làm gì mà ngã thế, rạn xương .”
Khương Y Bạch ghé sát , vẻ mặt tỏ quan tâm: “Bác sĩ , nghiêm trọng ?”
“Sao ngã , làm gì thế?”
Quý Dư khẽ: “Lúc chụp ảnh cưới, con ngựa giật , cẩn thận ngã từ ngựa xuống.”
Cậu thở dài, giọng điệu như oán trách mà ngầm khiến cảm thấy như đang khoe khoang: “A Chu cứ nhất quyết đòi chụp cảnh hai chúng mỗi một con ngựa, cưỡi ngựa song song. Tôi là cưỡi ngựa .”
“Đều tại , mới ngã.”
Điều 26 trong hợp đồng: Khi ở một bên ngoài, cũng luôn giữ gìn hình ảnh ân ái, hòa thuận của hai .
Theo tính cách của Quý Dư, gần như sẽ bao giờ kể chuyện riêng tư của ở công ty.
Tổng giám đốc Thương cho tiền, còn cứu , thể để khác đồn thổi Thương Viễn Chu thành một kẻ chơi bời, vô trách nhiệm, bao dưỡng, làm kim chủ, hạng xa như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-14.html.]
Bảo vệ hình tượng của Tổng giám đốc Thương, nhân viên Quý Dư thể chối từ trách nhiệm.
Vẻ mặt Khương Y Bạch biến đổi liên tục: “Hai thật sự đăng ký kết hôn ?”
Vừa dứt lời liền nhận , vội vàng bổ sung: “Đã chụp ảnh cưới , khi nào hai làm đám cưới?”
Cậu về phía cánh tay bó bột của Quý Dư. “Người yêu của cũng thật là, cưỡi ngựa mà còn ép .”
Những khác , mang theo một chút chua xót khó hiểu mà hùa theo: “ đúng.”
“Không cưỡi mà còn bắt cưỡi, làm khó ?”
Rõ ràng ngày thường quan hệ với Quý Dư cũng gì, lúc như thể tất cả đều thiết vô cùng. Quý Dư thương, họ vội vàng tỏ căm phẫn .
Châm ngòi mối quan hệ giữa Quý Dư và Thương Viễn Chu cũng chẳng mang lợi ích gì cho những , nhưng họ chỉ đơn giản là thấy Quý Dư sống .
Nụ của Quý Dư nhạt một chút: “Con ngựa giật là chuyện ai lường , nhưng A Chu lúc đó lao xuống đỡ lấy .”
Cậu thổi phồng đoạn đó lên ít: nào là khoảnh khắc ngã xuống Thương Viễn Chu lo lắng đến mức chút do dự lao xuống ngựa chạy về phía , nào là Thương Viễn Chu vì cứu mà chính cũng thương, thậm chí còn sến súa rằng khoảnh khắc đỡ lấy cảm thấy vô cùng an tâm.
Khương Y Bạch gượng : “Anh đối với cũng thật tận tâm, còn là Alpha, may mắn thật đấy.”
Quý Dư chút do dự gật đầu khẳng định: “Đó là đương nhiên.”
Trông cực kỳ giống một con cáo nhỏ vênh váo, mượn oai hùm mà vẫy đuôi.
Việc Quý Dư xin nghỉ gặp bất kỳ trở ngại nào quản lý thông qua. Lúc tìm giám đốc đóng dấu, Tôn Tài Thừa bỏ qua giám đốc cấp , chỉ ký tên cho mà còn nhiệt tình tiễn Quý Dư xuống tận lầu.
Hai lầu, gương mặt Tôn Tài Thừa tươi rạng rỡ: “Cậu xem, thương nặng như , cứ trực tiếp nhắn tin, với một tiếng là , cần đích đến công ty.”
Quý Dư lắc đầu: “Tổng giám đốc Tôn, quy định của công ty đương nhiên tuân thủ.”
Tôn Tài Thừa cau mày, cố ý “chậc” một tiếng: “Chúng đều là bạn học cấp ba, gọi là Tổng giám đốc Tôn là khách sáo quá ?”
Quý Dư thật sự nhíu mày.
Cậu quen nịnh hót, cũng quen khác tỏ vẻ lấy lòng .
Rất khó chịu.
Huống hồ, là yêu thật sự của Thương Viễn Chu, Tôn Tài Thừa lấy lòng cũng vô dụng.
Tôn Tài Thừa thấy nhíu mày, vội vàng : “Chuyện công việc cần lo lắng, cứ yên tâm dưỡng bệnh. Đợi trở công ty, một tin cho .”
Tin ?
Lời lúc bước văn phòng nhanh chóng hiện lên trong đầu Quý Dư: “Này, các gì , Quý Dư sắp thăng chức.”
Cho nên sẽ thật sự là định thăng chức cho đấy chứ?
Cậu công ty mới ba tháng, qua thời gian thử việc, xét thế nào cũng đến lượt thăng chức.
Quý Dư mím môi: “Không là chuyện định thăng chức cho đấy chứ?”
Vẻ mặt Tôn Tài Thừa kinh ngạc vui mừng: “Cậu cả ? Tôi mà, thông minh như , chuyện gì cũng giấu . Cậu thấy vị trí quản lý bộ phận thế nào?”
“Có hài lòng ? Nếu hài lòng, chúng còn thể điều chỉnh lên cao hơn.”
Quý Dư hiểu việc tin đồn và sự thông minh thì liên quan gì đến .
Nếu chuyện tầm phào mà cũng tính là thông minh, thì thông minh nhất đời chắc là mấy bà thím ở đầu làng.
Quý Dư đương nhiên sẽ cảm thấy việc định thăng chức cho là do Tôn Tài Thừa phát hiện điểm sáng nào đó , đào cục vàng .
Chỉ thể là vì Thương Viễn Chu.
Cậu rạn xương tay, theo quy định thể xin nghỉ ba tháng. Quý Dư cầm đơn bệnh án đến, theo lời dặn của bác sĩ xin nghỉ bốn tuần. Đây là quyền lợi vốn của .
Việc xin nghỉ nhanh chóng thông qua, chỉ là tạo điều kiện thuận lợi hơn cơ sở đó, Quý Dư thể thản nhiên chấp nhận.
thăng chức…
Không đến việc nếu chuyện truyền ngoài, Thương Viễn Chu sẽ nghĩ gì về , ngay cả chính cũng thể chấp nhận.
“Tổng giám đốc Tôn, chỉ làm công việc của .”
“Nếu bằng bất kỳ hình thức nào thăng chức hoặc tăng lương cho , e là chỉ thể từ chức.”
Tôn Tài Thừa ở cổng lớn công ty, những lời mà ngẩn , gương mặt thu vẻ tươi của Quý Dư, nhất thời gì: “Cái… cái… cái …”
“Đây là đến chứ.”
Quý Dư cụp mắt, vẻ mặt nhàn nhạt. “A Chu thích , càng thể phụ lòng sự yêu thích của .”
“Càng thể mượn danh mà làm bậy bên ngoài, cũng thể mở miệng can thiệp bất kỳ quyết sách nào của . Anh hợp tác với công ty nào, đầu tư , đều sẽ hỏi, can thiệp.”
Cậu ngước mắt, với Tôn Tài Thừa: “A Chu cũng thích một con trong sạch, thuần túy như .”
Đợi đến khi Quý Dư lên chiếc xe gọi rời , Tôn Tài Thừa vẫn tại chỗ nhúc nhích.
Tôn Tài Thừa làn khói xe để khi chiếc xe phóng như bay, trong đầu là “ nó”.
Đây rốt cuộc là đang diễn vở kịch tổng tài và tiểu bạch hoa kiều thê gì ?!
Quý Dư ngày thường lộ mặt khoe mẽ, thế mà ngấm ngầm tính cách .
Cho nên cũng trở thành một mắt xích trong vở kịch bạch liên hoa kiều thê !?
Vẻ mặt Tôn Tài Thừa biến đổi liên tục, nhất thời trông vô cùng đặc sắc.
Anh , Quý Dư xe cũng đang vẻ mặt tê dại.